WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 360

Cờ Lê Số 14


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 14/06/16 08:52:45
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Cờ Lê Số 14


ave;nh sẽ làm cho hắn vui.

Và tên đó bỗng dưng nhỏm người chòm lại mặt nàng làm nàng bối rối, tim đập loạn nhìn gương mặt đạp trai gần hơn. Rõ ràng ý đồ của hắn là muốn hôn nàng. Nhưng hắn mà hôn nàng sẽ không né đâu như thế sẽ lộ mất là nàng thích hắn. Tình hình đang nguy cấp vừa may chuông reo lên. Diệu Hằng vội buông tay hắn lùi ra lúng túng gôm hộp cơm nói năn không lưu loát…

– Vào… vào học rồi phải nhanh lên!

Hằng run quá, tay chân làm loạn cả lên không bình tĩnh nổi. Tuấn Kiệt nhìn cái mặt xấu hổ đáng yêu mà giữ lấy cánh tay ngăn nàng dọn dẹp hộp cơm mà nói khẽ bá đạo…

– Anh vẫn thích em làm bạn gái hơn vì đâu thể làm thế này với mẹ đúng không?

Nàng ngớ ra ú ớ không cải lại được nhìn hắn đến hôn thật. Đầu nàng trống rỗng ngay vì cái môi mềm của hắn còn vươn mùi vị món cơm hôm nay. Gã chết tiệt này thật giỏi làm người ta trở nên khù khờ ngốc nghếch đến mức nàng cũng níu lấy áo hắn không dám đẩy ra. Môi cả hai nhẹ nhàng đan vào nhau ngọt ngào. Giờ học đã bắt đầu nhưng cả hai trên sân thượng cũng chẳng bận tâm nữa.

Diệu Hằng thật sự rất là hối hận đến mức không ngủ nổi vì nhớ nụ hôn với Tuấn Kiệt. Nàng mím môi lăn qua lăn lại trên giường vì không biết mai làm sao gặp mặt hắn nữa. Để cho người ta “hun” thoải mái như thế dù có là tên ngốc thì hắn cũng vẫn sẽ biết nàng thích hắn thôi. Nhưng hắn hôn nàng cảm thấy rất hạnh phúc tự giác sẽ cười sau đó không biết làm sao gặp hắn nữa mới khổ.

Vừa sáng nàng uể oải đậu xe thì chiếc môtô xanh dương chạy sau đậu canh. Tim Diệu Hằng đập thình thịch nhìn hắn. Trong khi nàng chẳng bình tĩnh nổi thì tên nọ còn cười vui vẻ như mọi ngày nói đáng ghét…

– Xe gì nhỏ xíu!

– Tại xe ông bự quá thì có!

– Hôm nào chở anh bằng chiếc xe bọ hồng đó đi!

– Gì mà bọ hồng? Xe ông là rắn xanh quá!

Nàng thật tức hắn thì đột nhiên Tuấn Kiệt thoải mái tự nhiên choàng vai làm Diệu Hằng hết hồn nhảy ra né ngay vậy mà cũng có vài người nhìn thấy rồi. Mặt đại ca lập tức nhăn nhúm khó coi vì hành động của nàng…

– Sao lại né?

Con này run run nhân lúc không ai thấy nắm kéo hắn đi ra chổ vòi uống nước “hoang vắng” cạnh sân bóng. Tim nàng đập túi bụi nhìn mặt hắn đang giận thật sợ bị hắn đánh quá. Hằng lấy hết can đảm nói lí nhí…

– Ông đừng làm vậy người ta nhìn và nói đó!

– Choàng vai bạn gái có gì để nói hả?

Quả là nàng đoán đúng cái gã thẳng tính này thể nào cũng nghĩ thế mà. Nàng lập tức cải lại …

– Tui làm bạn gái của ông bao giờ?

Diệu Hằng phải cố cứu lấy mình thôi nếu không bại trận trước Tuấn Kiệt quá. Tuấn Kiệt nghe thế thở hắt ra tức điên…

– Hôm qua để tui “hun” ngoan như thế cơ mà?

Hắn la làm nàng liều chết bịt miệng hắn rồi nhìn quanh thấy không có ai nghe thấy mới thở phào. Hắn giận, kéo tay nàng khỏi mặt ngay gân trán nổi cộm cả lên hết rồi. Lỗi là do nàng không chịu nổi cám dỗ để cho hắn hôn làm chi. Nhưng thật sự nàng rất muốn được gần Tuấn Kiệt. Nàng cố nói lắp bắp…

– Tại ông hun thôi đâu có nghĩa tui phải làm bạn gái của ông chứ?

– Hôn môi như thế còn không chịu sao? Hay phải lên giường với nhau mới thành bạn gái hả?

– Ông điên hả?

Nàng tự ôm vai mắc cỡ né xa hắn mấy bước. Tuấn Kiệt nhìn nàng mà vò tóc không còn có thể nào tức hơn nữa. Và hắn nổi vẻ mặt côn đồ hỏi như chửi vào mặt nàng…

– Một người có bề ngoài, có tiền, lại rất thích cô nữa sao cứ cứng đầu dzậy?

Hắn doạ làm nàng run rẩy tuy tim đập nhanh bối rối vui lắm nhưng vẫn là sợ đến mức ôm đầu né nấm tay to mà nói co ro…

– Tui không làm bạn gái của ông đâu!

Nàng muốn khóc vì sợ. Tuấn Kiệt nhìn nàng như thế, tay run lên sau đó thở dài. Diệu Hằng đơ ra nhìn sự thất vọng trên mặt hắn. Không khéo Tuấn Kiệt sẽgiận nữa nàng thật không muốn. Hắn nói cộc cằn rõ có giận…

– Không muốn thì lần sau đừng để người ta hôn rồi mừng hụt chứ!

– Ông giận tui hả?

– Tránh ra đi tui đang muốn đánh người đó!

Tên nọ xoay đi làm nàng hoảng lên. Nàng chỉ không muốn làm bạn gái thôi chứ đâu muốn chọc giận hắn. Nàng sợ Tuấn Kiệt sẽ không nhìn mặt mình nữa. Nàng cuống quýt chạy theo níu tay hắn…

– Nè, tui xin lỗi. Ông đừng giận mà Tuấn Kiệt!

Hắn nhìn vẻ mặt năn nỉ, mắt còn ướt nước của nàng. Diệu Hằng không muốn hắn giận hơn bất chứ chuyện gì tồi tệ có thể xảy ra. Và tên nọ nói giọng ngang phè chìa tay ra…

– Cơm trưa đâu?

– Hả? Sao hả?

– Đưa cơm đây! Tạm thời tui không muốn ăn chung với cô nữa nhưng vẫn phải nấu cơm cho tui!

Hắn khó chịu thông báo càng làm nàng sợ hơn bối rối nói …

– Ông giận thật sao?

– Hôm qua tui về có biết vui đến thế nào không giờ lại thất vọng không được quyền giận cô hay sao?

Tuấn Kiệt nói rồi cầm cơm đi luôn như trẻ con giận dỗi vì đồ chơi vừa có đã bị lấy mất. Diệu Hằng mím môi nhìn theo chỉ biết ủ dột thật muốn nói thích hắn quá nhưng lại sợ quen hắn sẽ rắc rối với những lời bàn tán. Nếu Tuấn Kiệt không phải hotboy, không phải đại ca học sinh cá biệt nổi tiếng thì nàng sẵn sàng làm bạn gái hắn ngay rồi. Nhưng hắn không bá đạo, không côn đồ, nổi tiếng trong trường như vậy thì làm sao nàng dính vào hắn rồi thích lúc nào không hay chứ.

Ở lớp hắn vẫn ngồi sau không thèm chọc phá hay nói gì với nàng. Trưa hắn lấy cơm, làm mặt lạnh không nói gì bỏ nàng ăn với đám bạn thật buồn thê thảm. Chỉ một tuần chiến tranh lạnh, hậu phương của Diệu Hằng thiệt hại tâm lí nghiêm trọng.

————

Hai anh em đi vào trường nàng cảm thán suốt…

– Sao anh hai lại đi họp thay ba chứ?

– Ý kiến cái gì? Ba bận mà, vả lại anh nói chuyện trường lớp của cưng cũng hiểu hơn. Ngoan ngoãn mà “phục tùng” anh cưng đi nhóc con haha

– Anh coi em là “đầy tớ” đó hả?

Hai anh em cải lộn ì xèo cuối cùng cũng đến lớp. Nhưng vừa đến nơi đã thấy có chuyện ồn ào thu hút ánh mắt của nhiều học sinh và phụ huynh. Chẳng qua chỉ là có hai người đang cải nhau trước lớp nàng trông như đều là phụ huynh.

Và Diệu Hằng há hốc nhận ra cái cô đẹp đó là mẹ của Tuấn Kiệt. Còn người đàn ông trung niên kia cũng có cái mặt giông giống hắn chắc là ba tên đó rồi. Tại sao ba mẹ Tuấn Kiệt lại cải nhau như thế này chứ.

– Bà biết cái gì mà định hướng cho con trai cưng của tui. Nó lưu ban một năm cũng do bà. Nó phải du học ở Anh để kế nghiệp tui!

– Thằng con trai riêng tài giỏi của mụ ta đâu sao không kế nghiệp ông hả? Con tui phải học ở Mỹ để thừa kế tập đoàn của tui và ba dượng nó!

Hai người này cải lộn thật nhịp nhàng dữ dội nha thiếu điều nhào vô đánh nhau luôn. Ba hắn vỗ ngực nói…

– Tập đoàn đó tui cố làm ăn vì nó. Con trai tui mới là người kế nghiệp!

– Ông già vô lí, nó là con trai của tui nha!

– Con trai cưng của tui !

Cả hai có lẽ sẽ cải nhau đến chiều nếu cô

chủ nhiệm không bước ra ngăn cuộc chiến nước bọt. Diệu Hằng hiểu vì sao hắn không giống mọi người rồi vì có ba mẹ thật “đặc biệt khác người’. Mọi người run vì tên đầu gấu đã dễ sợ, ba mẹ hắn còn dữ dội hơn gấp mấy chục lần.

Diệu Hằng đang nóng xem Tuấn Kiệt có ở đây không thì thấy Anh Tú đứng nhìn hai vợ chồng cũ đó cải nhau mà nét mặt giận dữ không giống phong thái hoàn hảo của hoàng tử bình thường tí nào bỏ đi. Nàng thật không hiểu.

– Xin lỗi anh chị! Cha hay mẹ đều có thể định hướng nhưng quyết định của con trẻ vẫn là quan trọng nhất!

– Vậy cứ hỏi thằng Kiệt là biết nó chọn bà hay tui thôi!

– Cứ chờ đi. Nhưng Kiệt đâu rồi?

Giờ thì ba mẹ hắn mới loay hoay tìm con. Nàng suy tư rồi níu anh hai mà nói…

– Em đi chút xíu sẽ quay lại nha anh hai!

– Em đi đâu?

Nàng vội chạy lên sân thượng tìm và đúng như nàng đoán, có một gả ngồi chán đời nhìn ra ngoài hàng rào xuống sân trường bên dưới. Diệu Hằng bẽn lẽn lại ngồi xuống cạnh làm Tuấn Kiệt nhìn qua…

– Ba mẹ ông cải lộn ẩm ỉ ở dưới kìa xuống đi!

Hắn nghe thông báo chỉ thở dài chép miệng thờ ơ không có gì là bối rối hay kinh ngạc cả.

– Kệ đi. Lần nào gặp nhau mà không thế?

– Họ… có vẻ đều thương và rất muốn “giành” ông!

Tuấn Kiệt nghe nàng nói chỉ cười nhạt…

– Ừh, thương tui mà lại ly hôn rồi sau đó tranh giành. Người lớn thật khó hiểu.

Gã này nói bực mình. Hắn là con trai duy nhất nên ba mẹ thương như tín đồ của một tôn giáo mờ ám. Đôi lúc vừa được thương vừa bị họ làm cho khổ sở hắn chỉ muốn đánh nhau, quậy phá cho bỏ tức thôi.

Diệu Hằng bẽn lẽn nhìn Tuấn Kiệt mà hỏi lí nhí…

– Vậy theo ai ông cũng phải đi du học cả!?

Nàng không nhận ra mình n&oacu

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3618 ngày trước)
» Cờ Lê Số 14 ( Đăng 3621 ngày trước)
» Nếu Như Yêu ( Đăng 3622 ngày trước)
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý