Lamborghini Huracán LP 610-4 t
WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 1417

Hồi Tâm Chưởng


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 14/06/16 08:54:23
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Hồi Tâm Chưởng


- Đây mới chỉ là tỉnh lại thôi, còn phục hồi trí nhớ nữa.

Lão đập tay một cái. Một chú đạo đồng bước ra trên tay bưng một mâm bằng gỗ ở trên đó có khoảng chục cái nồi đất từ lớn đến nhỏ úp chồng lên nhau.

- Đây là Nhật Nguyệt Hoàn, một loại thuốc quý, gọi là “hoàn” nhưng không phải là thuốc thông thường. Phải đặt trong mười cái nồi, đặt lên trên đỉnh núi để hấp thụ khí âm dương của trời đất. Đến giờ Ngọ là phải cất đi. Đến đêm, cuối giờ Tý đầu giờ Dần thì lại bỏ ra, đến giờ Mão thì lại cất vào, cứ như thế trong ba năm là dùng được.

“Rắc rồi quá nhỉ?” Ta kêu lên:

“Mà tại sao phải đúng giờ đó mới được?” – Ngươi không biết. Vì trời đất sinh ra ở hội Dần, nên giờ Dần là lúc khai mở vũ trụ.

Lúc ấy những tinh hoa của trời đất… mới nảy sinh.

Lão nói xong, nhấc từng cái nồi ra, bên trong chẳng có gì cả, đến cái thứ mười thì ta giật mình vì thấy có một luồng hơi nóng bốc ra. Dưới đáy là một con vật gì đó tròn ung ủng, người đầy lông tua tủa như con nhím.

Trúc Sơn tiên sinh giải thích:

- Đây là một loài sâu chuyên sống trong những thân cây từ năm trăm tuổi trở lên được gọi là Mộc Trùng. Ban ngày chúng sống ở trong, đến đêm mới mò ra hút sương và tinh khí của trời đất mà sống. Ăn được nó vào thì khí huyết điều hòa, âm dương được quân bình nên những ai sắp chết còn tỉnh lại được.

Lão lấy hai ngón tay bắt con Mộc Trùng rồi bỏ vào miệng của Lan Nhi. Thật là kỳ diệu, chỉ một chốc sau Lan Nhi mặt mũi hồng hào trở lại, cô khẽ hỏi:

- Ta … ta ở đâu thế này?

- Cô nương đang ở trong động của Trúc Sơn tiên sinh, cô nương còn nhớ được lại mọi chuyện không?

Lan Nhi gật đầu:

- Có … ta … nhớ. Có phải đại hiệp là người mà ta đã gặp ở tửu điếm nửa năm trước không?

- Phải, thế là cô nương đã tỉnh táo hoàn toàn rồi đấy.

Rồi Lan Nhi kể cho ta nghe đầu đuôi làm sao cô ta bị bắt. Cô rất quan tâm đến hiền đệ, nhờ ta đến Đào Hoa Sơn tìm ngươi …

Kể đến đây, Thường Ngộ Xuân ngừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Dương hiền đệ. Vậy là ta đã biết rõ thân thế của hiền đệ, ta rất muốn đi với hiền đệ đến Đại Đầu Sơn, song còn một lời hứa với vị phu nhân, tiểu đệ muốn xem vật này không?

- Cám ơn đại ca, tiểu đệ có thể tự đi một mình được.

Dương Tôn Bảo đang nóng lòng muốn cứu Lan Nhi nên gã chẳng kịp hỏi Thường Ngộ Xuân về việc đó.

Gã chia tay với Thường Ngộ Xuân rồi lên núi để tìm Mỹ Hoa Nương. Tới nơi, một khung cảnh thật hoang sơ lạnh lẽo không thấy bóng sư phụ, chứng tỏ là Mỹ Hoa Nương vẫn chưa về. Gã bỗng nhớ lại ngày nào gã còn cùng với Lan Nhi luyện võ mới đây, mà bây giờ vắng lặng đến lạnh lùng, trong lòng không khỏi bi thương. Không hiểu sư phụ đi đâu, gã ngẩn ngơ suy nghĩ một hồi rồi hú lên một tiếng dài rồi phóng mình xuống núi.
Chương 7: Tìm Hoàng Cực Lão Nhân

Dương Tôn Bảo theo lối Thường Ngộ Xuân chỉ đi miết, gã đi suốt ngày đêm không nghỉ vì nóng lòng lo cho tính mạng của Lan Nhi. Một ngày kia, gã đặt chân đến một ngọn núi. Đây là một vùng hoang vu hiểm trở, hầu như không có người đặt chân tới. Gã không biết đây là núi gì nên đi loanh quanh tìm một người nào đó để hỏi. Mãi đến xế chiều, Dương Tôn Bảo mới trông thấy xa xa một ngôi nhà nhỏ. Gã đi tới và gặp một lão nông phu, đầu đội một cái nón rộng vành, tay cầm một cái cuốc, đang đi với dáng điệu nhàn tản. Dương Tôn Bảo lại gần cung kính hỏi:

- Thưa lão trượng, xin hỏi lão trượng đây là nơi đâu ạ?

- Đây là Đại Đầu Sơn! Tiểu sinh ở đâu đến vậy, và định kiếm ai ở đây?

- Tiểu bối muốn tìm Hoàng Cực lão nhân.

- Ngươi muốn tìm Hoàng Cực lão nhân à? Thế thì không được đâu, lão gia đã không tiếp ai từ mấy chục năm nay rồi.

- Nhưng, xin lão trượng cứ chỉ đường cho… Tiểu bối rất cần gặp lão tiền bối có việc vô cùng hệ trọng.

- Ta cho ngươi biết nhưng tuyệt đối không được nói cho lão gia là ta chỉ cho ngươi nhé!

Ngươi hãy đi vòng sang phía đông nam của ngọn núi, ở có một con đường nhỏ dẫn lên cao.

Ngươi cứ tìm rồi sẽ thấy.

Dương Tôn Bảo cám ơn lão. Gã đi vòng ra mé sau thì quả nhiên thấy một con đường mòn nhỏ bị che lấp bởi cây cối rậm rạp. Đường lên núi rất dốc và khó đi, thỉnh thoảng lại bị chắn ngang bởi một tảng đá lớn. Nhưng nhờ khinh công của gã vào loại trác tuyệt nên vượt qua cũng không khó khăn gì mấy. Đi một quãng nữa, Dương Tôn Bảo bỗng thấy một bãi đất bằng phẳng, ngay chính giữa là một tảng đá vuông vắn như được ai đẽo gọt cẩn thận. Một ông già, râu trắng như tuyết, người trông quắc thước đang ngồi xếp bằng uống rượu một mình. Lão dường như không để ý gì đến xung quanh, vừa uống vừa rung đùi ngâm thơ. Ngâm rằng:

Hỏi ta, ở núi làm chi, Thong dong chẳng nói, cười khì cho vui.

Hoa đào theo bóng nước trôi, Có riêng trời đất, cả người đâu đây?

Dương Tôn Bảo len lén lại gần. Thuở nhỏ, gã từng học văn chương khá nhiều nên cảm nhận được cái hay của thơ. Gã buộc miệng khen:

- Thơ tiền bối hay quá, ý tứ lại thật là sâu xa vô cùng.

Lão nhân vẫn không quay đầu lại khẽ nói:

- Kẻ nào mà lại biết thơ của ta, kể cũng khá vậy thay? Hãy bước ra đây diện kiến!

Dương Tôn Bảo tiến đến trước mặt lão già vòng tay nói:

- Tiểu nhân là Dương Tôn Bảo, xin bái kiến lão tiền bối. Chẳng hay tiền bối có phải là Hoàng Cực lão nhân không ạ?

- Ngươi hãy còn tuổi trẻ mà đã biết tiếng Hoàng Cực lão nhân sao? Ai chỉ điểm cho ngươi đến đây vậy?

- Thưa tiền bối, Trúc Sơn tiên sinh…

- Trúc Sơn tiên sinh à? Ta không quen gã. Thế lão ấy bảo ngươi đến đây làm gì?

- Thưa tiền bối, tiểu nhân muốn thỉnh cầu tiền bối một việc…

- Việc gì thế?

- Tiểu nhân muốn xin tiền bối cứu chữa cho một người bị trúng phải Huyết Hồn Đơn.

- Ta không phải là Hoàng Cực lão nhân! Lão ấy ở phía trong kia kìa. Nhưng ta báo để cho ngươi biết, điều đó ngươi không bao giờ thực hiện được đâu.

- Thưa tiền bối, tiền bối có thể giúp cho tiểu nhân có cách nào…

- Ngươi không biết đấy thôi, muốn chữa được chứng bệnh ấy phải dùng Cửu Chuyển Hoàn, mà ta nghe đâu loại đó lão chỉ điều chế được có một viên… duy nhất.

- Không lẽ tiểu nhân cam chịu hay sao?

“Cũng có thể còn một cách.” Lão râu bạc nói. “Ta thấy ngươi am hiểu thơ văn, trông cũng đàng hoàng nên cũng có lòng quý mến ngươi đấy. Ta là Vương Ngô Y vốn là bạn của Hoàng Cực lão nhân. Hai người chúng ta chỉ vì ganh đua nhau về võ công nên đã năm mươi năm nay cách mặt nhau. Cứ mười năm một lần chúng ta lại tái ngộ để tỷ thí phân định hơn thua. Lão ở trong động, ta ở ngoài này. Mấy chục năm qua chúng ta vẫn bất phân thắng bại.

Chỉ cần thắng lão nửa chiêu thôi là lão sẽ thua cuộc. Hôm nay ngươi đến vừa đúng kỳ hạn mười năm đó…” – Thưa tiền bối, vãn bối chưa hiểu ý tiền bối định nói gì?

- Ta… ta sẽ dạy cho ngươi một chiêu này, chỉ một chiêu thôi, ta đã suy ngẫm năm mươi năm nay. Ngươi sẽ khắc chế được lão, lúc ấy ngươi cứ nói là ngươi được ta cử đến để tỷ thí với lão. Ngươi cứ nói yêu cầu ấy với lão vì chúng ta đã quy ước với nhau rằng ai thắng cuộc sẽ được tất cả mọi thứ.

- Xin đa tạ tiền bối đã chỉ điểm cho.

- Nào, bây giờ ngươi hãy tuốt kiếm ra.

Dương Tôn Bảo rút thanh gươm ở sau lưng ra, Vương Ngô Y bảo gã:

- Ngươi hãy múa gươm lên rồi đâm vào ta bất cứ chiêu thức gì cũng được, đừng có sợ.

Dương Tôn Bảo nghe lời, gã sử dụng chiêu thức Phân Quang Vô Ảnh trong Bạch Long kiếm pháp, hào quang sáng lòa. Lão già buộc miệng khen:

- Bạch Long Kiếm quả là lợi hại.

Dương Tôn Bảo hết sức kinh ngạc khi thấy kiếm ảnh chập chùng tưởng chừng hạt mưa không rơi lọt, gã thấy bàn tay Vương Ngô Y đưa xuyên vào rất nhanh và ngay lập tức huyệt Nội Quan của gã đã bị điểm trúng.

Lão già cười ha hả rồi nói:

- Thế nào, ngươi đã chịu thua chưa? Dù ngươi có ra tay cách nào cũng như vậy thôi.

Dương Tôn Bảo không tin là lão có thể chế phục được gã nhanh như thế được. Gã nghĩ bụng có thể là mình sơ ý nên bị lão điểm trúng. Gã nói:

- Thưa tiền bối, tiền bối cho vãn bối thử lại một lần nữa xem sao?

“Được, được.” Lão già khoái chí nói:

“Ngươi vẫn còn nghi ngờ phải không? Đây là một tuyệt kỹ thiên hạ vô song, bất kỳ ai dù công phu đến đâu cũng không thể tránh được. Ngươi hãy ra chiêu đi và nhớ cẩn thận hơn đấy nhé!” Dương Tôn Bảo lần này đã phòng bị thật kỹ. Gã sử dụng chiêu thứ hai mươi sáu của Bạch Long Kiếm là Khai Liêm Kiến Nguyệt (mở rèm nhìn trăng) đâm thẳng vào bụng đối thủ.

Không ngờ gã chưa kịp thi triển hết chiêu thức thì đã thấy cổ tay của mình bị kềm chế rồi.

Nếu là giao đấu thật sự, hẳn là gã đã bị thảm hại ê chề.

Dương Tôn Bảo quẳng gươm xuống đất vái Vương Ngô Y:

- Võ công tiền bối thật không lường được, vãn bối vô cùng khâm phục.

Kể ra võ công Dương Tôn Bảo hiện giờ tuy gã chưa thấu đạt hết cái tinh túy của Mỹ Hoa Nương, song trên giang hồ cũng khó có người là đối thủ của gã. Đấy là chưa kể Dương Tôn Bảo chưa sử dụng hết những công lực và chất độc tàng trử trong con người gã. Nhưng chỉ có một chiêu đã bị thảm bại ngay thì quả thật lạ lùng. Vương Ngô Y đã năm mươi năm chỉ nghiên cứu có một chiêu này thôi thì không thể nói được nó tuyệt diệu tới mức nào!

Vương Ngô Y nói với Dương Tôn Bảo:

- Tiểu tử, lại đây ta truyền thụ cho.

Trong vòng hai giờ, Dương Tôn Bảo đã luyện tập thuần thục chiêu này. Vương Ngô Y bảo gã:

- Ngươi có thể dùng thủ pháp này để bắt ám khí của địch rất dễ dàng. Tuy chỉ có một chiêu thôi, nhưng là cả một công phu của ta bao nhiêu năm trời. Ngươi chớ có coi thường.

Bây giờ ngươi hãy đến đập cửa động của Hoàng Cực lão nhân đi, nếu không có lão ở đó, ngươi hãy đi vòng ra phía sau tìm một con suối. Lão thường hay câu cá ở đó đấy!

Dương Tôn Bảo lạy tạ Vương Ngô Y rồi bước tới cửa động. Đó là một cái hang rất lớn, bên ngoài là hai cánh cửa bằng đá luôn đóng chặt.

Bên trên cánh cửa, Hoàng Cực lão nhân đã dùng đầu mũi kiếm vận kình lực vào đó khắc lên hàng chữ:

Tùng hạ vấn đồng tử, Ngôn sư thái dược khứ.

Chỉ tại thử sơn trung, Vân thâm bất tri xứ.

Dương Tôn Bảo biết ý lão là không muốn tiếp ai, nhưng nếu thật tình muốn gặp thì cũng có thể được diện kiến. Lão đã chỉ điểm rõ ràng trong hai câu cuối:

Chỉ tại thử sơn trung, Vân thâm bất tri xứ.

Nghĩa là:

Chỉ trong dãy núi đây mà, Mây che mù mịt biết là nơi nao.

Dương Tôn Bảo mừng thầm trong bụng. Gã đi vòng ra phía sau, quả nhiên đi chừng hơn một dặm có tiếng suối chảy róc rách. Dòng nước từ trong một khe núi đổ ra rất là mạnh mẽ, nước trong suốt đến tận đáy. Trên một tảng đá, một lão già râu tóc cũng trắng như cước, da đỏ như đồng thau đang ngồi câu cá. Lão câu cá rất kỳ lạ, cần câu không có dây câu gì cả.

Lão chỉ đầu gậy xuống nước. Trong lòng suối, hàng trăm con cá đủ màu sắc đang bơi lội tung tăng. Dương Tôn Bảo thấy đầu cần câu rung lên. Dòng nước bỗng rẽ ra làm đôi, một con cá như bị một lực hút rất mạnh bay vọt lên khỏi mặt nước.

Dương Tôn Bảo cảm thấy ghê sợ trước công lực kỳ lạ của lão. Gã lên tiếng:

- Tiểu nhân xin kính chào lão tiền bối.

Lão già vẫn chăm chú câu cá. Lão đằng hắng:

- Ngươi là ai mà dám đến đây, không sợ chết hay sao?

- Tiểu nhân được Vương Ngô Y tiền bối…

Gã chưa nói dứt câu, Hoàng Cực lão nhân bỗng vụt quay lại. Lão nổi giận la lớn:

- Vương Ngô...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3620 ngày trước)
» Đại Mạc Đao ( Đăng 3621 ngày trước)
» Hồi Tâm Chưởng ( Đăng 3621 ngày trước)
» Võ Lâm U Linh Ký ( Đăng 3621 ngày trước)
» Gươm Đàn Nửa Gánh ( Đăng 3621 ngày trước)
Trang:12»
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý