|
| Nữ Thần Bộ – Tiêu Hồn» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 14/06/16 08:53:17 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
“Thật lý thú”. Tiêu Hồn nhoẻn cười nhe răng, má lúm đồng tiền: “Một ngày nào đó ta gia nhập ‘Thái Bình môn’ của các người thì nhất định rất lý thú đây”.
Nàng cũng không thèm hỏi xem Lương thị tam hùng có đồng ý hay không, lại cúi đầu chơi với con mèo đang rừ rừ.
Lương Thương Trung tiến tới: “Ta có một chuyện muốn hỏi dò”.
Tiêu Hồn đầu hơi ngước lên, đôi mắt trong ngần ngời sáng chớp chớp, phụng phịu van nài: “Đừng nói mấy lời khách khí được không chứ?”.
Lương Thương Trung chăm chú quan sát: “Lệnh tôn đại nhân gặp bất hạnh, cô nương lại có vẻ chẳng chút… chẳng chút…”.
Tiêu Hồn xoa xoa lông con mèo lên má phấn: “Bi thương? Có phải không?”.
Lương Thương Trung lại hít một hơi, sợ mình dùng giọng điệu quá nặng cho nên lơi đi: “Có vẻ… vị đại thư này… còn thương cảm hơn nàng nữa…”.
“Đương nhiên”. Tiêu Hồn nhìn sang a đầu kia, kéo bàn tay to bự của ả áp sát má nàng vuốt ve: “Tiểu thư thư có tình có nghĩa với nhà ta mà”.
Lương Thương Trung nói: “Ồ, không…”.
Còn chưa dứt lời, Tiêu Hồn lại hỏi truy: “Còn gì nữa? Tại sao ngài to con như vậy mà thanh âm nói chuyện cứ như con gái, lí nhí mềm yếu như vậy?”.
Lương Thương Trung mặt đỏ bừng, còn hai thủ hạ tâm phúc huynh đệ kết bái của y thì lại bóp mũi bịt miệng nín cười.
Cơ hội để Lương Thương Trung đỏ mặt trong những ngày tới cũng còn nhiều lắm.
Tiêu Hồn thường châm chọc y.
Châm chọc không có ác ý.
Cũng vì vậy mà khiến cho vị đại thiếu gia tính tình nóng nảy này không phát tác được.
Thí dụ như: bọn họ đang định khởi trình, đường đi hiểm nguy vô cùng, Lương Thương Trung thấy tay của Tiêu Hồn cô nương vẫn ôm theo con mèo, chẳng chút thích hợp với hoàn cảnh, liền nói: “Bỏ con mèo lại trong quán đi, bọn ta phải đi rồi”.
“Cái gì?”. Cô nương nhà ta trợn tròn mắt, cứ như Lương Thương Trung đang ép nàng ăn thịt người: “Ngài kêu tôi bỏ Tiểu Đinh Đinh lại đây?!”.
Lương Thương Trung thừ ra, y không biết mình nói sai cái gì, làm sai cái gì. Lẽ nào ôm một con mèo trèo đèo vượt suối chạy trốn mà cũng được sao?
“Ta ngấm ngầm theo bảo vệ nàng suốt một đường”. Đại vương ăn cát vội giải thích cho Lương Thương Trung biết: “Con mèo đó không phải lượm trong quán, mà là đem theo từ trong nhà, dọc đường đã trải lắm phong sương, xem ra đại tiểu thư dứt khoát chẳng chịu bỏ nó bên đường đâu”.
“Không có cách nào đâu”. Hiệu úy miệng méo cũng nhắc một câu: “Đó là con mèo của nàng ta”.
Lương Thương Trung chỉ còn nước thở dài một hơi.
Y cuối cùng đã biết cô nương nhà ta.
Y đã rành cô nương nhà ta.
Tên của nàng là Tiêu Hồn.
Nàng quả cũng đã khiến cho Lương Thương Trung rất là tiêu hồn.
Có lúc cũng khiến cho y rất là mất mặt.
Tuy mất mặt, nhưng vẫn hấp dẫn đến mức làm cho Lương Thương Trung và mọi người thần hồn điên đảo.
Đụng phải cô nương nhà ta thì y hết cách.
Y một mình xông lên “Phong Thần sơn”, đại náo “Dưỡng Thần đường”, thu phục được hai huynh đệ Lương Thủy Lương Trà vốn rất khó động chạm trong “Thái Bình môn”, còn đả bại “Kiếp Sát phái”, uy chấn bè lũ hoạn quan, thần y Dư Thị Vô chủ động kết nghĩa tám lạy (thời xưa kết nghĩa huynh đệ thì lạy tám lạy), đại hiệp Tống Ảo Trí bội phục đến vái sát đất, nhưng đụng phải Tiêu Hồn thì y chẳng có biện pháp thu thập.
Bọn họ cũng không có biện pháp. Hiệu úy miệng méo là ác nhân. Gã là kẻ ác trong những người tốt, chỉ đối ác với bọn ác, đối tốt với người tốt. Gã còn trẻ mà đã giết không ít ác nhân, ác nhân bị gã trừng trị tuyệt đối nhiều hơn nha môn — Huống hồ người bị huyện nha dùng hình phạt xử lý cũng đâu phải toàn là ác nhân.
Đại vương ăn cát là “khắc tinh của tội ác”. Rất nhiều người trên giang hồ cho rằng: cát hắn ăn vào vẫn không nhiều bằng kẻ xấu bị hắn tiêu diệt.
Đối phó bọn ác nhân côn đồ tội ác tày trời không thể nào tha thứ, bọn họ luôn luôn có biện pháp.
Nhưng đụng phải nàng lại đều hết cách.
Từ “Lão Gia điếm” đến “Toan Lĩnh”, nếu muốn tránh binh mã nanh vuốt của Đông, Tây, Nội Xưởng tập kích thì nhắm đường núi làng quê hoang dã mà đi, lộ trình ba trăm năm mươi bảy dặm. Chỗ nguy hiểm nhất, khó vượt qua nhất có bốn:
Một, Bạch Miêu sơn (nơi này là chỗ tụ tập của “Kiếp Sát phái”, cho dù đi đường vòng cũng không tránh khỏi phải xâm nhập vùng đất dẫy đầy trộm cướp hắc đạo, bang phái lục lâm cùng một phe với “Kiếp Sát phái” này, muốn tránh cũng không tránh thoát xung đột).
Hai, Khổ Qua giang (con sông này ai đi đường tắt cũng phải qua, nhưng khống chế thủy lộ lại là đám “Phá Hoại bang”, khó tránh khỏi phải giành bến cướp đò).
Ba, Đồ Quỷ ốc (đây không phải là một căn ốc, mà là một địa vực, nằm trong phạm vi thế lực của “Đồ Quỷ ốc”. Thảo nguyên, rừng rậm, ao đầm, thôn trấn ở đây đâu đâu cũng “thập thò quỷ ảnh, lúc nhúc quỷ khí”, từng thân cây từng tảng đá chất chứa yêu quái, e phải có thủ đoạn hàng quỷ phục thần mới có thể mạnh dạn xông vào).
Bốn, Hắc Cẩu sơn (ngọn núi đó nối liền với “Toan Lĩnh”. Nếu bọn họ có thể đến đó, không cần biết là Đông, Tây, Nội Xưởng, hay là Cẩm y vệ, kỵ binh trinh thám của Hình bộ, hoặc Đồ Quỷ ốc, Phá Hoại bang, Dưỡng Thần đường, Kiếp Sát phái, nhất nhất ai ai cũng sẽ dồn hết mai phục tại đó, toàn lực tấn công trận cuối).
Bọn họ đang thương nghị hoạch định lộ tuyến an toàn để hộ tống Tiêu Hồn trốn chạy.
Bàn đi bàn lại, đó vẫn là lộ tuyến ít trở lực nhất.
Trong ba đại cao thủ, Lương Thương Trung nói nhiều nhất (Lương Thủy cung cấp nhiều tư liệu nhất, Lương Trà phụ trách vẽ địa đồ và ghi chú), nhưng giọng điệu của y quá rào đón êm nhẹ, thường bị đồng liêu chọc là y “quá vẹn toàn”.
“Đại vương ăn cát” lời nói tuy có lắp bắp, nhưng ý kiến đề ra thông thường rất có trọng lượng.
“Hiệu úy miệng méo” ăn nói rất cẩn thận, rất ít khi lên tiếng; lúc nói, một khi
Tiêu Hồn cô nương nhìn sang, mặt mày gã lập tức đỏ bừng lên.
Như là hoàng hôn.
Bọn họ thảo luận nãy giờ cũng đã đến buổi ánh hoàng hôn giăng khắp trời.
Trong trướng phải thắp nến mới có thể rọi thấy hành trình bọn họ sắp bôn ba.
Núi non đường xá xa xăm, chồng chất chông gai, qua ánh mắt ngời sáng của Tiêu Hồn cô nương lại tựa hồ chỉ đang sắp xếp một chuyến lữ hành tràn đầy hứa hẹn, kích thích và hứng chí, tâm tình khoái hoạt ham chơi.
Thậm chí nàng cũng có lối nhìn riêng của mình về lộ tuyến “Bạch Miêu, Hắc Cẩu” này, dứt khoát muốn đi. Ngoại trừ so sánh tính toán quan hệ lợi hại, tránh nặng tìm nhẹ, dễ đề phòng kẻ địch, lý do trọng yếu nhất không ngờ lại là:
“Tôi thích mấy cái tên này! Các người xem xem, mèo trắng, chó đen, còn có khổ qua, quỷ ốc, thật là mới lạ, thật là vui thú!”.
Cho nên lộ tuyến coi như đã định như thế.
Lương Thương Trung tuy đã thấy quyết định xong mà cũng không tránh khỏi lần khần: “Thật chọn con đường này sao? Không đắn đo lộ tuyến đi ‘Nguyên Tiêu trấn’ quẹo vào ‘Thông Tiêu giang’, rồi từ ‘Tiểu Hoàn hà’ qua ‘Tiểu Bình pha’ sao? Đường đó khó mà tập kết đại quân, nhưng kém ở chỗ khó phòng ám tiễn”.
Đại vương ăn cát lúc suy nghĩ trên ấn đường hằn sâu một lỗ hõm: “Cũng vậy thôi, có tốt có xấu. Ta không nghĩ bọn Ngụy thiến và Tra Mỗ vì chuyện này mà phải kéo rốc đại quân ra, đi con đường kia thì đỡ phải tính kỹ quá mà thành vụng”.
Hiệu úy miệng méo nói: “Ta có một ý kiến”.
Mọi người đều đợi gã nói.
Gã ngập ngừng: “Ta sợ nói ra không hay”.
Mọi người lại nài gã cứ nói thẳng đừng ngại.
“Ta cho rằng”, ý kiến gã đưa ra không ngờ lại là: “Giọng điệu của Lương đại hiệp làm ơn đừng có như giọng đàn bà con gái có được không?”.
Lương Thương Trung tức muốn chết.
Cuối cùng vẫn là Tiêu Hồn cô nương kết luận:
“‘Hắc Bạch lộ tuyến’ vẫn hay hơn”.
Mọi người hỏi: “Tại sao?”.
“‘Tiêu Tiêu Tiểu Tiểu lộ tuyến’ tuy nghe hay”, nàng không ngờ lại đem gộp Thông “Tiêu” giang, Nguyên “Tiêu” trấn và “Tiểu” Bình pha, “Tiểu” Hoàn hà lại thành “Tiêu Tiêu Tiểu Tiểu lộ tuyến”, mà lý do của nàng không ngờ lại là: “Nhưng nghe vẫn không vui thú bằng ‘Bạch Miêu Hắc Cẩu lộ tuyến’”.
“Ít ra”, nàng lại bổ sung một câu: “Con mèo của tôi nhất định sẽ rất thích”.
Con mèo trong lòng nàng lúc này đã tỉnh dậy, “meo” lên một tiếng.
Nàng cũng “meo” một tiếng.
Nàng dùng cái cằm nhỏ thon tròn xoa xoa lông mèo, có một cọng thấm lên chót mũi nàng, rọi ánh nến như một sợi tơ vàng vậy.
Lặn lội một mạch, cuối cùng đã lên đến Bạch Miêu sơn.
Chạy trốn đâu có
có phải là viễn du.
Lương Thương Trung, Hiệu úy miệng méo, Đại vương ăn cát từ từ làm quen với lộ trình hộ tống, thỉnh thoảng nghe Đại vương ăn cát cất giọng trầm thấp, vừa u uẩn vừa hào hùng:
“Cát bay mù trời, bụi mù trời
Tịch mịch chẳng có ai,
Nỗi đau buồn của ta đâu thể tỏ rõ như vết thương của người,
Người một kẻ không có gia đình…”.
Đại vương ăn cát còn mang theo mười bảy thủ hạ. Mấy hán tử mặc áo choàng đỏ rực, người nào người nấy đều không ngại liều mình cho hắn. Ai ai cũng từng có một gia đình ấm áp, nhưng bị bè lũ hoạn quan hại cho nhà tan cửa nát, cuối cùng chỉ còn có Đại vương ăn cát dung chứa. Bọn họ can đảm cùng mình, nhiệt huyết trào dâng, chỉ nghe Đại vương ăn cát ra lệnh. Đại vương ăn cát ngoài xướng ca ra, chỉ đêm đêm mài thanh loan đao soèn soẹt mới gây tiếng động gì khác.
Còn có Hiệu úy miệng méo kéo đàn nhị, ò e í e, như gió cát thở than giữa một vùng bát ngát, quấn quít nỗi nhớ quê hương, lo buồn cho quốc gia, Cửu ca Cửu vấn Cửu Thái Hoa (Chữ “Cửu” thời xưa thường dùng liên quan đến “Trời”. “Cửu ca” tức là một thiên trong “Sở từ”, Khuất Nguyên đem nhạc ca tế thần trong dân gian mà cải tác hoặc gia công tạo thành. “Cửu vấn” tức là “Thiên vấn”, một bài văn của Khuất Nguyên trong “Sở từ”. Cửu Thái Hoa là trời đất Trung Hoa to lớn), toàn là cảm giác bi thương không thể đè nén, oán oán phẫn phẫn, khốn khổ bứt rứt, hát chẳng thôi ba ngàn năm lịch sử tuyết nguyệt phong hoa.
Lương Thương Trung lại thích vẽ.
Phần nhiều y vẽ nhân vật, bất kể là thầy tu, người phàm, quan lại, thương gia, nam nữ lão ấu, mặt mũi hoàn toàn giống như bản thân y.
Cứ như: bản thân y dưới ánh trăng, bản thân y bên dòng nước trôi qua cây cầu nhỏ, bản thân y giữa núi cao non rộng, bản thân y trong đất trời băng phủ… Chung quy chỗ nào không có mình là không có đời người.
Người chỉ có một đời.
Y là đời người.
Bọn họ thận trọng gan góc đi ngang qua Bạch Miêu sơn, dọc đường chẳng gặp phải chiến sự gì hết.
Giao chiến không phải là phô diễn.
Thỉnh thoảng họ cũng cắm trại giữa đồng trống, chờ đám nữ tử ngủ rồi mới quây quần bên đống lửa bàn thảo làm sao để vượt qua nguy khốn.
Lương Thương Trung nói: “Theo các ngươi thấy, nhân thủ của bọn ta có đủ để lên Bạch Miêu sơn, vượt Khổ Qua giang, xông vào Đồ Quỷ ốc, xuống Hắc Cẩu sơn không?”.
B...

