Disneyland 1972 Love the old s
WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 49052

Đã Có Tôi Bên Em


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Đã Có Tôi Bên Em


c;m Di thầm kêu tên Tử Phong, nếu có anh ở đây cô không màng chuyện khác mà nhào vào lòng anh khóc một trận thật lớn cho vơi đi nỗi sợ hãi kia.

Bước chân gấp gáp mang theo lo lắng, tức giận, yêu thương tất cả dồn nén lại. Còn muốn chạy, chạy nữa đi! Anh không tin anh không tìm thấy cô.

Chỉ dùng một phần sức cái chăn kia đã rời khỏi người Tâm Di bay xuống mặt sàn. Một cô gái yếu ớt nằm run rẩy nhắm chặt mắt không dám mở ra.

Cô thật sự sợ hãi!

– Mở mắt ra._giọng nói băng lãnh nói thẳng ra là dọa người đi.

Tâm Di không để ý đến giọng nói kia, nước mắt cô từ từ rơi lắc đầu nguầy nguậy nằm co ro trên giường.

– Các người không được qua đây!_Tâm Di thốt lời cảnh cáo.

Một lực đạo to lớn kéo Tâm Di dậy không biết là tức giận hay yêu thương. Vòng tay to lớn đem người con gái kia thu vào lòng để che chở, ôm chặt không buông.

– Anh Tử Phong cứu em! Tên xấu xa buông ra, buông ra!_miệng vừa kêu cứu vừa mắng mà không thèm mở mắt, tay không ngừng đánh.

Còn chưa kịp mở miệng nói lời yêu thương lại nghe cô kêu cứu. Nhưng người cô gọi là anh. Trong phút chốc cả căn phòng cũng trầm xuống lắng động, toàn thân Tử Phong cứng đờ nhưng hiện lên ý cười cùng vui sướng trong đáy mắt. Cô vẫn nhớ đến anh không phải sao? Chàng trai ôm Tâm

Di vào lòng là người cô yêu, người cô mong đợi không phải Du Tử Phong thì là ai nhưng cô hoảng sợ nào có nhận ra. Mắng cứ mắng, mắng cho chết tên xấu xa nhưng người cô mắng lại là anh thật dở khóc dở cười.

Hai thân ảnh đẹp trai phía sau hai vai run lên bần bật, đến cứu còn bị mắng là tên xấu xa phải nói Tử Phong thật tội nghiệp. 3K thật không nhịn được cười một cái.

– Ha ha, Kỳ Quân cậu thấy không chủ tịch là tên xấu xa.

Kỳ Quân cũng có chút không nhịn được cũng muốn cười nhưng vẫn cố nhịn, về nhà có khi bị nội thương. Kì thật cậu cũng giật mình với sự phản ứng của Tâm Di bị Tử Phong dọa cho sợ hãi mà vẫn kiên cường chống trả như vậy.

Tử Phong nhíu mày cố giữ Tâm Di lại, cô kích động như vậy làm gì chứ. Trông chỗ nào anh giống tên xấu xa. Nghe 3K cười anh tức giận liếc mắt một cái.

– Tên xấu xa?_Tử Phong tự vấn, thanh âm có chút không hài lòng nhưng môi lại khẽ nhếch.

– Tử Phong! Anh ở đâu mau đánh chết tên xấu xa này đi._Tâm Di run rẩy hét lớn một tiếng không ngừng giãy dụa.

Tử Phong giữ chặt tay Tâm Di thở dài một tiếng, anh chưa từng thấy cô đối xử với người xấu như thế này. Mà anh không thấy cũng phải có bao giờ khi có anh bên cạnh mà cô gặp người xấu đâu. Nhưng cô biết chống cự cũng không có gì là không tốt.

– Được rồi đừng đánh nữa, là anh không cần sợ. Mở mắt ra đi! Mở mắt ra xem tên xấu xa em mắng là ai đây nè!_Tử Phong nhẹ giọng nói.

Tử Phong có chút hối hận vừa nãy vì tức giận cô bỏ đi nên muốn dọa cô. Ai ngờ cô sợ hãi đến mức này.

Tâm Di vì câu nói này mà sự kiên cường cuối cùng cũng không còn nữa. Tâm Di cũng quên luôn rằng cô đang trốn tránh anh, quên luôn sự đau nhói của những ngày qua. Giọng nói này không phải của anh thì còn là của ai nữa.

Tâm Di đôi mắt ngấn lệ ngừng giãy dụa ngước nhìn khuôn mặt đẹp trai quen thuộc đã in sâu trong tâm khảm. Tâm Di có chút mơ hồ có phải rằng cô đang mơ hay không? Tử Phong có thể xuất hiện ở chỗ này sao?

– Tử…Tử Phong là anh thật có đúng không?_Tâm Di đưa bàn tay mảnh khảnh yếu ớt sờ lên mặt Tử Phong.

– Là anh, không phải sợ._ánh mắt Tử Phong sâu lắng nhìn Tâm Di.

Trái tim anh thật sự rất đau, gương mặt dịu dàng tươi cười hằng ngày đã không còn. Mà trước mặt anh hiện tại là một gương mặt tái nhợt không chút sinh khí thập phần sợ hãi.

– Anh Tử Phong em rất sợ. Em muốn về nhà._Tâm Di òa khóc gắt gao ôm lấy Tử Phong.

– Được rồi chúng ta lập tức về._vòng tay anh cũng ôm lấy Tâm Di vỗ về trấn an.

Cuối cùng anh lại được ở cạnh cô, được nhìn thấy cô, được ôm cô trong tay. Sự lo lắng cùng đau khổ những ngày qua cũng theo đó mà vơi đi.

Tâm Di không nói nữa cô thật quá mệt rồi, tầm mắt Tâm Di cũng theo suy nghĩ mà ngủ dưỡng sức. Cô không còn nghe thấy gì nữa, nhưng cô sẽ an ổn ngủ vì đã có Tử Phong bên cạnh cô sẽ không phải lo lắng nữa.

– Tâm Di! Tâm Di em sao rồi?_Tử Phong hoảng hốt nhìn Tâm Di nhắm nghiền mắt trong vòng tay anh.

– Chị hai, chị hai!_Kỳ Quân cũng kinh sợ chạy đến.

– Thủ lĩnh lập tức rời khỏi đây hình như phía xa có ngườiđến._một người cận vệ từ bên ngoài chạy vào thông báo.

Nói thật ra họ đột nhập gia cư bất hợp pháp không đi mà ở đây để cảnh sát đến cũng thật không ổn đâu. Huống hồ thủ lĩnh họ là ai là một chủ tịch danh tiếng.

Tử Phong huấn luyện được FA cũng không tầm thường, không cần chịu sự uy hiếp của Hạo Minh lập tức điều tra được nơi giam giữ Tâm Di. Điều tra rồi muốn Tử Phong đợi càng không có cửa, đáng lẽ đến đòi người từ tay Hạo Minh tuy nhiên cậu ta lại không ở đây nên sẵn tay giải quyết không cần dong dài mất thời gian. Muốn cướp Tâm Di khỏi tay anh nhất định cậu ta phải trả giá.

– Được rồi đi thôi nhưng sẽ chia ra hai con đường phòng trừ bất trắc._3K gật đầu nhìn Tử Phong cho ý kiến.

Tử Phong không nói gật đầu một cái liền bế Tâm Di đi ra ngoài. Chuyện quan trọng chính là đưa Tâm Di rời khỏi đây. Có những vui mừng quá mức hóa thành mơ mộng, có những ngọt ngào quá mức hóa thành hoang tưởng.

Nhưng con người ta vẫn thích hạnh phúc, vẫn thích ngọt ngào vì thế sẽ sẵn sàng chìm đắm trong giấc mơ cũng không muốn thức tỉnh.

Tử Phong cùng Kỳ Quân đưa Tâm Di đi theo một con đường khác, một con đường nhỏ xuyên qua đường lớn. Bên ngoài đường lớn đã có Thiên Ân và Khả Chiêu tiếp ứng nên rất nhanh tất cả đã an toàn mà rời khỏi đó theo đường lớn.

Còn phần còn lại do 3K cùng những cận vệ khác đảm nhận, nhiệm vụ của họ chính là đánh lạc hướng bọn người đang đến kia để ngăn cản bước tiến của họ đuổi theo Tử Phong.

Mặc dù mọi chuyện hơi khó khăn một chút nhưng chỉ cần họ không tìm thấy Tâm Di thì không có khả năng bắt bẻ họ được. Vả lại lúc bọn người kia đến họ cũng đã rời khỏi biệt thự một khoảng khá xa cũng không thể ghép tội đột nhập gia cư bất hợp phá được. Mọi thứ được tiến hành một cách nhanh nhất, càng tiết kiệm được thời gian càng tốt. Nói tóm lại họ không có thời gian đùa giỡn với bọn người này thì đúng hơn.

Tử Phong và Kỳ Quân nhanh chóng đến trước biệt thự nhà họ Du. Trong ngôi biệt thự bỗng nhốn nháo hẳn lên, hiện tại đúng là chỉ có sự an toàn của Tâm Di là trên hết.

Tử Phong bế Tâm Di vào phòng nhanh chóng gọi bác sĩ đến. Từ ông Tử Nhạc đến bà Nhã Nhàn, Tử An đều vừa mừng vừa lo. Mừng vì Tâm Di đã được cứu, lo vì không biết Tâm Di lại có mệnh hệ gì.

Tử Phong vẫn không một bước rời đi, anh cứ ngồi mãi như vậy bên cạnh Tâm Di ngay cả lúc bác sĩ đến khám cũng không rời giường. Anh cứ như vậy đáy mắt lo lắng dâng trào, giương mắt si ngốc nhìn người con gái đang hôn mê.

– Tâm Di thế nào?_Tử Phong nhìn bác sĩ nhẹ giọng hỏi nhưng ánh mắt không rời Tâm Di.

Tay anh vẫn nắm chặt tay cô không buông, anh sợ rằng một khi buông tay cô lại chạy mất vậy.

– Cô ấy không sao do tác dụng của thuốc gây mê đồng thời có lẽ do không ăn không uống nên hôn mê thôi. Sáng mai có lẽ không sao rồi._vị bác sĩ mỉm cười đáp.

Nhìn vào thái độ của Tử Phong cũng đủ biết người con gái kia có tầm quan trọng đến mức nào. Là bác sĩ riêng cho nhà họ Du nhiều năm cũng chưa từng thấy ai có khả năng khiến sắc mặt Tử Phong sợ đến sắc diện nhợt nhạt như vậy.

– Được rồi._Tử Phong nhẹ gật đầu một cái.

Vị bác sĩ biết ý liền đi ra ngoài, dĩ nhiên khi rời khỏi phòng ông lại bị người ngoài phòng tra hỏi đủ điều.

—————————
Thiên Ân về nhà, sau khi tắm rửa xong anh mới tìm đến giường muốn nghỉ ngơi một lát. Cả ngày Thiên Ân cùng Tử Phong vừa tìm tin tức Tâm Di vừa xử lí cả đống công việc, nếu nói không mệt mỏi chính là nói dối. Trái lại hai người họ vẫn tự động nói với nhau rằng không mệt mỏi, không gục ngã để có thể tiếp tục những chuyện họ vẫn chưa hoàn thành.

Nay Tâm Di đã tìm được rồi nhưng vẫn tồn tại một nguy hiểm không lường trước được. Nếu không phải họ chuẩn bị tiếp ứng chia ra hai con đường thì khó mà thoát thân được.

Thiên Ân nằm trên giường thở hắt ra một cái, dù mệt nhoài cả thân thể, từng tấc da cơ bắp cũng sắp rệu rã nhưng anh vẫn muốn tiếp tục mài mò điều tra. Thiên Ân có chút bực dọc về năng lực bản thân. Không biết đã qua khoảng thời gian bao lâu để suy nghĩ Thiên Ân đột nhiên bật dậy như lò xo.

– Chết rồi, kết quả xét nghiệm.

Cái quan trọng như vậy sao anh lại quên đi, kết quả quyết định thân phận một con người.

Thiên Ân chạy đến mở ngăn kéo được khóa cẩn thận, cái kết quả kia được anh cất thật cẩn thận. Tuy nhiên anh chưa một lần mở ra xem. Thiên Ân có chút run rẩy cầm tờ giấy xét nghiệm mặc dù đã biết kết quả nhưng anh lại không biết nên xử ...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3625 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 11/9/2014 ( Đăng 3628 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 25/9/2014 ( Đăng 3628 ngày trước)
» Sát thủ hoa hồng đen ( Đăng 3629 ngày trước)
» Vợ Bé Bỏng Của Tôi ( Đăng 3629 ngày trước)
Trang:1234...678»
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý