|
| Đã Có Tôi Bên Em» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
– Vậy sao? Vậy Tử Phong tổn hại các cô nghe ra hơi khó xử rồi quá mất tình bạn bè vậy để tôi trực tiếp ra tay thì được rồi._Tiểu Kì lạnh lùng lên tiếng.
– Cô là cái thá gì muốn hạ chúng tôi liền hạ._cô gái dẫn đầu trừng mắt tức giận cũng không có sợ hãi vì mấy lời nói của Tiểu Kì.
– Vậy các cô có biết sản nghiệp của gia đình Y Ngân rơi vào tay ai hay không?_Tiểu Kì thu hồi sắc thái dọa người cười nhẹ nhàng nhưng lại như là hành hung bọn họ mặt người nào người nấy càng thêm tái nhợt.
– Cô là người thừa kế AT._một cô gái trợn mắt khẳng định.
– Vỗ tay ,cô thật thông minh._một câu này của Tiểu Kì như là một cái tát vào mặt họ vậy, tiếng vỗ tay nho nhỏ nhưng thật cao ngạo.
Bình thường Tiểu Kì trẻ con bao nhiêu, đơn giản bao nhiêu thì hiện giờ chững chạc bấy nhiêu, muốn bao nhiêu cao ngạo cũng có. Đừng ai chọc giận Tiểu Kì thì họ sẽ ổn thôi.
Thân thế cô gái này không thể chọc đâu, huống hồ còn có tin cô gái này chính là bạn gái của chủ tịch Lăng làm cô gái này tức giận quả là tự mình tuyệt đường sống.
Năm cô gái đứng bất động tại chỗ nửa lời cũng không dám thốt ra, toàn thân lạnh buốt.
Ánh mắt Thiên Tư lúc này mới dịu xuống nhìn chằm chằm năm cô gái kia. Tiểu Kì mắt thấy dọa người thành công liền hung hăng trừng mắt.
– Tránh ra, tôi không có thời gian ở đây tám nhảm với những người không có đầu óc như các cô.
Tiểu Kì một tay bắt lấy Thiên Tư kéo đi oanh oanh liệt liệt. Thiên Ân cùng Tử Phong thấy một màn này liền dâng lên cảm xúc vô cùng phức tạp. Hai cô gái này đúng là không thể xem thường. Tử Phong một thoáng giật mình nhìn thân ảnh quật cường của Thiên Tư, ánh mắt sắc bén chứa tia tức giận đây là anh lần đầu tiên thấy. Không biết từ đâu cơn đau lại dâng trào trong lòng anh.
Thiên Tư của anh có phải vì bị người ám hại nên trong mắt có sát ý bắt đầu hình thành rồi sao? Nếu cô nhớ lại toàn bộ thì sẽ thế nào sẽ trở nên lãnh khốc đến mức nào đây? Có phải cô sẽ vì trả thù mà biến thành một con người khác không? Thiên Tư hồn nhiên trong sáng của anh không thể bị những thứ đen tối kia vấy bẩn được. Thà cô cứ như vậy ngốc nghếch cũng không sao nhưng đừng trở thành một người tràn đầy sát ý như vậy.
Thiên Ân một thoáng rùng mình nhìn ánh mắt lãnh đạm của Thiên Tư, còn Tiểu Kì chỉ là hơi cao ngạo dọa người một chút nhưng không đến mức như Thiên Tư giống như giây phút đó trở thành một con người khác vậy thật đáng sợ.
Thấy Thiên Tư cùng Tiểu Kì lâu như vậy còn chưa ra sợ hai người họ xảy ra chuyện nên Thiên Ân cùng Tử Phong đứng ở khu vực ngoài chờ. Không ngờ nghe tiếng cười sang sảng của mấy cô gái lập tức bước vào, hai người lại tận mắt chứng kiến Thiên Tư một thân lãnh đạm quật cường nhìn mấy cô gái kia.
– Thiên Tư!_Tử Phong hít sâu một hơi nhẹ giọng gọi.
Thiên Tư lửa giận đã biến mất, mắt thấy Tử Phong liền sáng lên nở nụ cười hồn nhiên chạy đến bên cạnh anh.
– Anh Tử Phong lúc nãy Tiểu Kì thật lợi hại._Thiên Tư ôm tay Tử Phong vừa đi về phía trước.
Tử Phong đột nhiên kéo Thiên Tư ôm vào lòng thật chặt, anh rất sợ cô không còn là cô nếu bị thù hận cuốn vào. Có ai có thể cảm nhận được nổi sợ hãi trong Tử Phong lúc này. Anh lãnh khốc không sao, anh có sát ý không sao nhưng cô tuyệt đối không thể.
– Lần sau có chuyện gì cũng đừng tức giận sẽ không đẹp đâu biết không, có chuyện gì nói với anh anh sẽ giải quyết._Tử Phong dịu dàng nói bên tai Thiên Tư.
Thiên Tư ngẩng mặt nhìn nét mặt thoáng không vui của Tử Phong đột nhiên cơ mặt co rút đau lòng lạ thường. Vì sao cô cảm thấy anh đang lo sợ nhưng mà lo sợ cái gì đây?
– Anh Tử Phong anh sao vây? Anh là đang lo lắng cho em sao?_Thiên Tư nở nụ cười nhìn anh.
Tử Phong thoáng cười sắc mặt lo lắng hòa hoãn lại một chút, nếu được anh mong cô đừng nhớ lại. Xem ra cô nhớ lại không chỉ thần trí bấn loạn mà một khi thật sự nhớ lại sẽ trở nên tàn nhẫn.
– Anh không sao, chỉ cần em hứa với anh thì được rồi.
– Tất nhiên rồi chuyện gì em cũng sẽ nhờ anh làm hộ mà._Thiên Tư cười vui vẻ gật đầu.
Thiên Ân cùng Tiểu Kì đi bên cạnh không khỏi bàng hoàng nhưng nhìn đến nụ cười của Thiên Tư lại một lúc thả lỏng. Xem ra khí chất của một tiểu thư vẫn là một tiểu thư, huống chi có thù hận bồi dưỡng thì khó có thể là một cô gái đơn thuần được.
Mọi người lại như cũ cười cười nói nói ngồi vào bàn, ăn uống no say lại cùng nhau quay trở về.
Chẳng qua Tử Phong lo lắng nhiều thêm, sầu lo gấp bội. Thiên Ân nhìn gương mặt Tử Phong thoáng nhíu mày lại đi đến vỗ vai anh một cái.
– Đừng quá lo Thiên Tư dịu dàng như vậy không sao đâu.
Tử Phong kinh ngạc nhìn Thiên Ân, ngay cả Thiên Ân cũng nhận ra thì sự lo lắng của anh rõ ràng không thừa thải.
– Tao mong cô ấy vĩnh viễn không nhớ lại._Tử Phong thốt lên câu này mà lòng quặng thắt hơn ai hết anh muốn Thiên Tư nhớ lại nhưng nhìn cô như vậy thà không nhớ còn hơn.
– Anh Tử Phong mau lên chúng ta về nhà._Thiên Tư vui mừng chui vào trong xe lại vẫy tay gọi Tử Phong phía sau nói chuyện với Thiên Ân.
– Thấy chưa Thiên Tư vẫn tốt là mầy quá lo lắng._ Thiên Ân nở nụ cười trấn an.
Tử Phong thoáng cười đi nhanh về phía xe, có lẽ là anh lo quá nhiều chăng? Thiên Tư của anh cũng chưa từng lãnh đạm đến như vậy xem ra do nhất thời tức giận bị chế nhạo nên mới có biểu hiện như vậy.
———————————-
Y Ngân vẫn như vậy cuồng vọng căm ghét Tâm Di nhưng hiện tại lại nhận được một tin tức cực kì khủng hoảng Tâm Di lại chính là Thiên Tư khiến tâm trí cô ta càng điên cuồng phẫn nộ càng tăng.
– Đáng chết, cô ta sao không chết đi còn trở về làm gì?_Y Ngân vừa nhận được tin liền gào ầm lên trong phòng đầy giận dữ.
Muốn Tâm Di biến mất bây giờ thế nào lại hóa thành Thiên Tư cô ta không thể nuốt trôi nổi căm giận trong lòng.
– Cô chủ như vậy phải tính như thế nào?_người theo sát Y Ngân ánh mắt lạnh không có run sợ nhìn Y Ngân.
– Tìm cách bắt Tiểu Kì cùng cô ta cho tôi, tôi nhất định khiến hai con người khiến tôi khuynh gia bại sạn nếm vị đau khổ._Y Ngân mắt quét một tia sát ý.
Người cô đã không chiếm được vậy thì cũng không thể người khác chiếm, người lấy đi tài sản nhà cô thì càng không được yên thân. Nếu họ đã dồn Tạ Y Ngân cô đây vào đường cùng tại sao cô phải tha cho họ. Bất quá cùng nhau chết, dưới cửu tuyền cũng có thể cùng nhau tranh đấu. Y Ngân điên cuồng cười một mặt lạnh khiến người ta không thể nhận ra một thân quyến rũ của cô ta nữa.
Tốt lắm! Thiên Tư, Tiểu Kì hai người rất giỏi một người lấy đi người cô yêu một người lấy đi sản nghiệp gia đình cô. Tạ Y Ngân thề rằng hai người họ không được chết tốt.
– Ha ha, hai người nhất định không được chết tốt.
Căn phòng sáng trưng như vậy bị một tiếng cười điên cuồng làm cho lạnh lẽo, quỷ dị âm u vô cùng.
Một thân tàn tạ trên giường nhiều ngày không rời khỏi phòng khiến Y Ngân gần như điên loạn, bảo cô ta làm sao ra ngoài đây khi địa vị bản thân không còn, quyền lực gia đình cũng mất sản nghiệp cũng bị lấy đi nợ nần chồng chất.
Là ai?
Y Ngân điên cuồng hỏi là ai đã gây ra cho cô ta ra nông nổi này đây, là ai khiến cô ta người không ra người ma không ra ma đây.
Cô hận, thật sự hận.
Diệp Thiên Tư sao?
Ngạn Tiểu Kì sao?
Những cái tên này có chết Tạ Y Ngân cũng không bao giờ quên hãy chờ xem họ sẽ có kết cục thật thảm trước mặt cô ta.
Ha ha, hạnh phúc sao, các cô rất hạnh phúc. Được, Tạ Y Ngân cô đây muốn thấy các người sẽ hạnh phúc thế nào đây? Một đời người có bao nhiêu lần đau khổ, bao nhiêu lần hạnh phúc? Đôi khi vẫn nên bước tiếp trên hạnh phúc đừng nên ngoảnh đầu nhìn lại đau khổ.
Đôi khi tha thứ sẽ mang đến một điều kì diệu, đôi khi mang nặng hận thù lại tự đè ép bản thân vào ngõ cụt.
Bệnh viện An Bình
Căn phòng phủ một màu trắng, rèm thưa đu đưa. Y Ngân tựa người ở đầu giường, gương mặt xanh xao, đôi mắt vô hồn cứ nhìn vào một điểm nhưng thật chất trong mắt là một khoảng trống không có gì lấp đầy được.
Mấy ngày sau khi vụ nổ xảy ra, Y Ngân tỉnh lại biết đôi chân không cử động được nên vô cùng kích động. Cô như phát điên, khóc nấc không ngừng. Không biết bao nhiêu lần bác sĩ phải tiêm thuốc an thần để cô ngủ thiếp đi. Khi tỉnh lại, Y Ngân vẫn không chịu nổi đả kích lớn này. Cô từ chối tất cả các cuộc gặp mặt, ngay cả Khả Chiêu cũng không thể vào. Trong phòng bệnh, dường như chỉ có một mình cô cùng vài y tá, bác sĩ lai vãng đến xem bệnh cho cô mà thôi.
Khả Chiêu không ngừng cầu xin cô để cậu ta vào chăm sóc cô nhưng thế nào cũng không lay động được cô. Khả Chiêu c...

