WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 48978

Đã Có Tôi Bên Em


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Đã Có Tôi Bên Em


>Người cảnh sát mang tên Triệu Thức, chức vị đội trưởng gương mặt nghiêm nghị vô cùng.

Ông Hạo Ưng dừng bước nhìn lướt qua một nhóm người, khóe môi nhếch lên một nụ cười, một chút nao núng cũng không có. Người đàn ông đi bên cạnh lại trợn trừng mắt, sốt ruột.

– Các anh không có bằng chứng thì đừng nói lung tung, có biết chủ tịch chúng tôi là ai không? Cấp trên của các anh còn nể chủ tịch tôi ba phần.

– Thật xin lỗi! Tôi chỉ chấp pháp không có ý xúc phạm hay vu oan gì cả, đây chỉ là theo lệ nếu không có tội dĩ nhiên chúng tôi sẽ trả lại trong sạch.

– Các anh…

– Thôi đi! Tôi không có tội dĩ nhiên không sợ nhưng tôi có một cuộc đàm phán quan trọng nếu không đi sẽ tổn thất rất nhiều._ông Hạo Ưng vừa xoay sang người bên cạnh trách móc vừa hơi cười nhìn Triệu Thức.

– Dù có thế nào đây là lệnh, chủ tịch Doãn không định chống người thi hành công vụ chứ?_Triệu Thức hơi cười, vừa tỏ ra nể mặt nhưng làm người ta không có gan chống lại.

Triệu Thức là người nhận điều tra vụ hỏa hoạng của nhà họ Diệp từ Tử Phong. Anh ta đã không ngừng điều tra, nhưng cũng không ít lần bị cấp trên khiển trách vì vụ việc đã qua lâu. Anh ta không phải người vì tiền mà bỏ đi công lí, anh ta biết cấp trên có giao tình tốt với người trước mặt nhưng một người chấp pháp cũng không cần suy nghĩ nhiều chỉ cần có bằng chứng là được.

Trong suốt khoảng thời gian qua, đều là anh ta cùng Tử Phong phối hợp. Anh ta có manh mối sẽ cho Tử Phong biết mà Tử Phong thu thập được tài liệu cũng điều giao cho anh ta. Vì vậy đến khi vụ án có tiến triển dĩ nhiên không dễ dàng buông tha. Mặc dù ngay từ lúc đầu khi nhận vụ án là có sự liều lĩnh bởi lẽ khi Tử Phong yêu cầu điều tra lại ai cũng e ngại. Nếu vụ án bình thường thì không sao nhưng đây lại là một vụ liên quan đến các tập đoàn lớn. Triệu Thức lúc đó chỉ là một cảnh sát chưa có nhiều kinh nghiệm, anh ta lại có hứng thú với việc này. Đáng tiếc sau khi anh ta nhận vụ án này liền bị cấp trên giáo huấn cho một trận. Anh ta cũng không quan tâm, nếu thật sự không có vấn đề tại sao lại sợ lật lại. Báo chí đưa tin nhiều vấn đề sai sự thật thậm chí đánh lạc hướng quả thật quá mong manh để tra ra sự thật.

Triệu Thức âm thầm nghĩ sức mạnh đồng tiền cũng thật lớn, có thể che mắt tất cả mọi người cũng có thể đổi trắng thành đen. Anh ta còn nhớ, cấp trên anh ta cũng sau vụ án đó mà thăng chức không phải có dính liếu chứ? Người đồng nghiệp thường nói anh ta vì bị hai nhà Du, Lăng gây áp lực nên phải ép bụng điều tra nhưng thật ra không phải vậy. Anh ta cũng chỉ muốn trả công bằng cho người đã mất và cũng muốn chứng minh không phải có tiền thì có thể thao túng bất cứ chuyện gì.

Mấy ngày trước vừa nhận được số bằng chứng của Tử Phong đưa ra, Triệu Thức mừng hơn cả vớ được vàng. Hôm nay cậu ta lại nhận được hai cuộc gọi, đều là của nhà họ Du. Một thông tin cực chính xác ông Hạo Ưng muốn quay trở về Hoa Kì. Triệu Thức không chần chừ liền đến sân bay để cản bước tiến của người đàn ông này. Có điều anh ta vẫn không biết từ khi nào ông Tử Nhạc đã nhúng tay vào chuyện này.

Ông Hạo Ưng nhìn Triệu Thức cười cười, không rõ ông ta đang nghĩ gì chỉ thấy ông ta khoát tay cho người đàn ông bên cạnh đứng sang một bên.

– Đi, đi chứ! Tôi cũng không dám gánh thêm tội chống người thi hành công vụ.

– Chủ tịch nhưng…_người đàn ông kia trừng trừng nhìn Triệu Thức như muốn ăn tươi nuốt sống vậy.

– Không sao chỉ là hỗ trợ điều tra, anh về bảo Hạo Minh sang đó thay tôi bàn bạc là được rồi, nhớ chuẩn bị cho tốt.

– Rõ, chủ tịch yên tâm tôi sẽ nói lại với cậu Hạo Minh._người đàn ông kia cung kính gật đầu.

– Chủ tịch Doãn thất lễ rồi, mời!_Triệu Thức né sang một bên nhường đường, mấy vị cảnh sát phía sau cũng nhường đường.

Cả sân bay những khu vực quanh đó một trận xôn xao bàn tán, có cả phóng viên không biết đã được ai thông báo cũng săn được không ít ảnh. Báo mới chắc chắn sốt dẻo với tin “ Vụ án Diệp gia được lật lại”.

Đội cảnh sát đi rồi, mọi thứ cũng trở về nguyên trạng. Người đàn ông đi theo ông Hạo Ưng đứng đó một lúc lâu, ánh mắt chợt lạnh tanh khẽ lẩm bẩm mấy tiếng:

– Chủ tịch, ông nhất định không sao.

Ở một góc khuất cũng có một chàng trai tuấn lãng, lẳng lặng đứng đó quan sát khóe môi nhếch lên một nụ cười thỏa mãn, một tay đút túi quần, tay kia nghịch nghịch điện thoại. Cốt yếu anh ta đến đây để xem kịch có diễn ra như dự định của Tử Phong hay không mà thôi, quả nhiên không sai biệt lắm.

– Tử Phong, tôi vừa được xem một màn kịch thật hấp dẫn cậu không được chứng kiến thật là tiếc._3K nhếch môi cười nghe điện thoại, mắt lại không ngừng hướng về người đàn ông đứng lặng trong biển người từ nãy đến giờ.

Tử Phong đang tìm tung tích Thiên Tư bị anh ta gọi điện thoại làm phiền cảm thấy hơi bực. Khi nghe đến xem kịch lại nghĩ đến chuyện hoãn chuyến bay ông Hạo Ưng, tâm tình lại thoải mái đôi chút.

– Vậy sao? Trông ông ta thế nào?

– Cậu không thấy thôi mặt ông ta đen lại một mảng, nhưng trên môi vẫn giữ được nụ cười cáo già.

– Anh đi chơi cũng đã chơi xong rồi, xem kịch cũng xem xong rồi nhanh một chút tìm Thiên Tư đi._Tử Phong nửa đùa nửa thật ra lệnh.

– Tôi đang theo dõi một người không chừng có kết quả, cậu không cần lo tôi lười biến._3K dán mắt vào thân ảnh người đàn ông trung niên đang rời đi với ánh nhìn thích thú, nếu có ai nhìn thấy còn tưởng anh ta thuộc giới tính thứ ba.

Tử Phong nhíu mày suy nghĩ lại nhếch lên nụ cười:

– Tại sao tôi nghe giọng anh càng giống cáo già hơn vậy._Tử Phong khiêu khích một câu liền tắt máy.

3K mở mắt trừng trừng nhìn điện thoại bị cúp còn chưa phản bác được câu nào. 3K hừ lạnh một cái, lẩm bẩm mấy tiếng.

– Hừ,tôi cáo già là làm việc cho ai chứ, tôi chỉ có một đuôi, cậu chính là cáo chín đuôi.

Việc báo cảnh sát săn tin chụp ảnh không phải anh bày ra sao? 3K nuốt giận đi làm nhiệm vụ.

3K cứ như vậy bí mật đi theo người đàn ông trung niên rời khỏi sân bay.
Chỉ có tình yêu mới khiến con người hạnh phúc như vậy, chỉ có sự che chở yêu thương mới khiến cuộc sống ấm áp trọn vẹn.

Đến một lúc nào đó bản thân ngoảnh lại mà luôn nhìn thấy một người đứng đó mỉm cười chào đón thì hãy nên dừng lại, đừng đi tìm những thứ quá xa vời.

Phần 1: BUÔNG BỎ TẤT CẢ

Một ngày mới lại đến, mọi thứ như bừng tỉnh tràn đầy sức sống vào buổi sớm tinh mơ. Những giọt sương trong veo đọng lại nơi phiến lá xanh biếc, đọng đến nặng trĩu rồi từng giọt rơi xuống truyền từ phiến lá này đến phiến lá khác. Âm thanh “ tách” một tiếng vang lên giọt sương chạm xuống nền đất lạnh lẽo.

Ngoài đường, người người ngược xuôi hối hả đi làm cũng như đi học hay đi chơi gì đó. Không khí ồn ào đến mức người ta nhìn đến cũng muốn vội vã theo. Trái ngược hoàn toàn với không khí nhộn nhịp bên ngoài chính là căn phòng với sắc xanh xen lẫn sắc trắng mang vẻ đẹp trang nhã. Trên chiếc giường, ra giường cũng mang một màu lam có một cô gái đang say ngủ. Khuôn mặt nhìn ra có đôi chút nhợt nhạt cùng mệt mỏi, mái tóc dài thả tự nhiên. Bên chiếc giường, bình truyền nước đang tí tách từng giọt chảy xuống, nhắm chừng cũng đã sắp hết.

Cửa phòng nhẹ mở ra, bước vào một dáng người cao cao, gương mặt tuấn mĩ cũng lộ ra chút mệt mỏi. Biểu cảm trên gương mặt khi nhìn thấy người trên giường vẫn không mở mắt liền trở nên lo lắng, đôi mày nhíu lại, ánh mắt sâu thẳm nhưng vô cùng dịu dàng.

Tử Phong bước đến bên cửa sổ, anh nhẹ tay kéo hết các rèm cửa sổ để một chút nắng ấm chiếu vào. Hai ngày rồi kể từ ngày anh cứu Thiên Tư trở về, cô liền bất tỉnh ngủ một giấc thật dài. Nhưng lần này so với những lần trước, cô khá hơn nhiều không bị ám ảnh bởi những sợ hãi, cô ngủ rất yên ổn chỉ thỉnh thoảng trở người giống như là không được thoải mái. Đôi mày thanh tú cũng đôi lúc nhíu lại như gặp phải vấn đề khó chịu. Tử Phong nhờ Hà Lam đến xem bệnh cho Thiên Tư. Thiên Tư đã từng mất trí nhớ, anh sợ lần này lại thêm một đả kích lớn nên vô cùng lo lắng. Hà Lam xem bệnh xong liền mỉm cười bảo rằng cô không sao, chỉ vì không ăn không uống lại vì lạnh nên quá mệt mỏi, chỉ cần tĩnh dưỡng truyền vài chai nước thì có thể hồi phục. Nghe Hà Lam nói vậy Tử Phong mới thả lỏng tinh thần. Hai ngày qua, anh cũng không rời khỏi cô nhưng buổi tối anh lại không được ở bên cạnh vì bị mẹ anh ngăn cản. Bà Nhã Nhàn cho rằng anh cũng quá mệt mỏi nên nghỉ ngơi, về phần Thiên Tư đã có bà cùng bà Ngọc Hoa chăm sóc. Tử Phong trong lòng đúng là có chút không tình nguyện nhưng nhìn thấy biểu hiện đau lòng của bà Ngọc Hoa muốn chăm sóc Thiên Tư, anh chỉ đành thở dài trao lại quyền chăm sóc cho họ. Lúc mới thấy anh đưa Thiên Tư trở về, bà Ngọc Hoa đã rơi nước mắt như mưa, anh hiện giờ nào còn tâm trí đi tranh giành chăm sóc với người lớn chứ.Tuy vậy, anh cũng không lơ là mà thường xuyên ở bên cạnh cô.

Bình truyền nướ...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3621 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 11/9/2014 ( Đăng 3624 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 25/9/2014 ( Đăng 3624 ngày trước)
» Sát thủ hoa hồng đen ( Đăng 3625 ngày trước)
» Vợ Bé Bỏng Của Tôi ( Đăng 3625 ngày trước)
Trang:1234...678»
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý