|
| Đã Có Tôi Bên Em» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
– Khả Chiêu chúng ta chia tay đi!
Anh giật mình, anh hoảng hốt, anh sợ hãi cũng có đau đớn.
– Là vì Tử Phong?
– Anh nghĩ sao cũng được._cô cười chua xót.
Anh có cảm giác bản thân lúc này rất yếu đuối. Nhưng trước mặt cô anh càng phải tỏ ra mạnh mẽ.
– Cậu ta có hôn thê rồi.
– Em biết. Nhưng cô ấy đã chết, em nhìn thấy ánh mắt anh ấy nhìn em không giống những cô gái khác.
– Em tin điều đó sao?
– Em tin.
Cô nói không sai, ánh mắt Tử Phong mỗi lần nhìn cô dịu dàng hơn những cô gái khác đó là bởi vì Tử Phong biết cô là bạn gái của Khả Chiêu. Đây là ánh mắt của một tình bạn, không phải tình cảm nam nữ là cô đã ngộ nhận.
– Em làm bạn gái anh đã hơn một năm đã yêu anh bao giờ chưa?
– Xin lỗi!
Chỉ khi đó, anh xoay người bước đi muốn bước ra khỏi thế giới của cô không bao giờ quay lại. Y Ngân nhìn anh bước đi mà lòng run rẩy, tim đau xót. Chính cô muốn anh ra đi vì sao khi anh bước đi cô có cảm tưởng lòng cô tan nát theo bước chân của anh mất rồi. Cô nhớ đến sự tình cách đây một tháng. Một người phụ nữ xinh đẹp đến tìm cô, bà có đôi mắt dịu dàng. Bà nhìn cô mỉm cười nhưng một lúc lại buồn bã. Bà nói:
– Y Ngân bác biết cháu là cô gái tốt nhưng bác xin cháu chia tay Khả Chiêu đi! Ba nó không đồng ý để nó quen cháu, hai người họ đã trở mặt nó cũng không thèm đi du học. Bác biết như vậy cùng cháu rất ích kỉ nhưng nếu yêu nó cháuhãy vì tương lai của nó mà chấp nhận thỉnh cầu của bác.
– Cháu…_cô có cảm giác hoảng sợ khi đối diện người phụ nữ này.
– Bác xin cháu, nếu nó còn trở mặt với ba nó thì sẽ mất tất cả. Bác chỉ có nó là con trai không thể nhìn nó như vậy được. Hơn nữa cháu cứ bám lấy nó như thế bác trai sẽ không để cháu được yên đâu. Nếu không vì Khả Chiêu hay là vì bản thân cháu đi.
Nhìn người phụ nữ lệ rơi đầy mặt, Y Ngân không biết phải làm sao. Cô chỉ có thể mỉm cười trong nước mắt.
– Được, bác cho cháu một tháng. Một tháng sau, cháu nhất định trả lại anh ấy cho bác.
Thân phận của cô nổi tiếng thì sao vẫn có gia đình không chấp nhận cô quan hệ cùng con bọn họ. Cô hận, cô nhất định phải lấy một người thật sự quyền lực. Nếu yêu thật lòng cũng không được chấp nhận thì yêu ai cũng như vậy cả thôi. Cô sẽ yêu một người quyền lực bậc nhất như vậy sẽ không bị người đời khinh khi nữa. Từ nhỏ cô chẳng phải cũng đều vì quyền lực của gia đình mà cố gắng sao, cho nên hiện tại cô cũng sẽ vì quyền lực và phú quý của bản thân mà cố gắng. Cô tiếp cận nhà họ Du. Ông bà Du rất nhiệt tình tiếp đón bởi vì họ muốn Tử Phong có bạn gái. Nếu đã có một gia đình chấp nhận cô vì sao cô phải chịu thiệt vì tình yêu mà tổn hại bản thân. Cô sống kiêu ngạo chỉ có cô khinh khi người khác, không cho phép người khác khinh khi cô. Nhưng cô chẳng được gì sau khi Khả Chiêu ra đi. Anh ra đi rồi, cô vẫn như thế theo đuổi Tử Phong nhưng có được chăng. Tử Phong đối với cô chỉ có hờ hững. Cô đột nhiên nhớ đến sự dịu dàng ấm áp của Khả Chiêu. Không còn Khả Chiêu bên cạnh, cô chỉ có một mình. Một mình đấu tranh với sóng gió của giới giải trí. Mỗi đêm thức giấc cô luôn nhớ đến anh. Cô cười chua xót, đã là quá khứ. Cô sẽ quên đi, dù biết mất đi anh sẽ là nỗi đau không thể xóa nhòa. Anh đi một mạch đến bốn năm, một chút tin tức về anh cô đều không có. Cô nghĩ như thế lại tốt, cô có thể tập trung theo đuổi Tử Phong cũng như theo đuổi ước mơ của mình. Cô sẽ không vì bất cứ ai mà dừng chân nữa. Cho đến một ngày cô gặp anh ở Thụy Sĩ. Ánh mắt anh lãnh đạm nhìn cô, anh ngồi dưới khán đài lặng lẽ quan sát cô. Anh trầm tĩnh, không còn nét trẻ con nữa. Anh thay đổi rồi. Vì cái gì anh thay đổi như thế?
Cho đến một ngày, cô gái mang tên Tâm Di xuất hiện làm đảo lộn tất cả. Những dịu dàng và ấm áp Tử Phong đều dành cho cô gái ấy. Nụ cười của anh chỉ xuất hiện khi có sự hiện diện của cô gái đó. Cô có cơ hội sao, cô biết bản thân đã không còn cơ hội nhưng cô không buông tha được cho sự ích kỉ của bản thân. Cô hận cô gái ấy lấy đi những gì cô cố gắng. Rồi Khả Chiêu trở về. Cô nhận được cú điện thoại của anh sau bốn năm không gặp. Cô hốt hoảng, có một thứ gì đó sâu trong tâm khảm bị đánh thức. Anh cùng cô gặp mặt, anh chững chạc hơn rồi. Anh cũng đánh giá cô, cô xinh đẹp hơn rồi. Cả hai người đối mặt nhau nhưng có một khoảng cách vô hình. Anh hỏi cô một câu:
– Từ trước đến giờ em có dành chút tình cảm nào cho anh không?(chương 8)
Cô run lên nhưng vẫn câu trả lời cũ:
– Em…em xin lỗi!
Cô lặng lẽ bước đi. Anh ngồi đó nhìn theo với ly cà phê đắng không đường, đắng tận vào tâm. Anh muốn nói cho cô biết bốn năm qua anh không quên cô mà luôn dõi theo mỗi sự thành công của cô. Cho đến hôm nay vẫn thế.
Anh nhìn thấy cô không ngừng phạm phải lỗi lầm nhưng không sao kéo cô ra được. Anh nhìn thấy cô vì yêu một người không nên yêu mà hại bản thân đến đường cùng. Làm sao đây, cái gọi là yêu có nhiều mặt. Có thể hi sinh cũng có thể hóa thành hận. Anh chỉ có thể thầm lặng chờ đợi, chờ một ngày cô hồi tâm chuyển ý, chờ một ngày cô nhận ra cái sai. Đáng tiếc, khi cô nhận ra đã không còn đường lui. Anh lại xuất hiện bên cạnh cô, lúc anh đến bên cạnh cô đều ở bộ dạng chật vật nhất. Rồi ba mẹ bị bắt đi, cô run rẩy cô hoảng sợ. Cô chỉ có thể làm theo lời người đàn ông đó. Cô là vì cha mẹ hi sinh cho trọn vẹn. Sự thật là lòng căm hận của cô quá lớn. Cô đã tổn hại đến cô gái ấy. Cô hỏi Tử Phong có hận cô không, anh rất dứt khoát trả lời “Một chút cũng không”. Cô còn nhận từ Tử Phong một câu phủ phàng: “Nhưng kể từ khi cô tìm cách giam lỏng Thiên Tư trong khu rừng kia thì trong mắt tôi cô đã là một người xa lạ không hơn không kém.”(chương 60). Cô cười đến điên dại. Anh ngay cả hận cũng không vậy ngay cả một vị trí nhỏ nhất trong tim Tử Phong cô cũng không thể chen vào. Trong ván cờ tình yêu này cô thua rồi, thua đến thảm hại. Phải, cô đã phạm phải một sai lầm rất lớn. Lần đầu tiên cô thấy Khả Chiêu nổi giận trước mặt cô.
Anh đánh cô.
Thật sự là như thế.
Nhưng cô chỉ cảm thấy đau lòng, không đau thể xác. Anh trách cô tức là con quan tâm cô. Cô tự hỏi, tại sao đến cuối cùng người quan tâm cô cũng chỉ có anh, vì sao như thế? Anh thà cùng cô chết cũng không muốn rời bỏ cô. Tình cảm của anh lớn như thế đó. Cô nằm viện Thiên Tư đến thăm cô. Cô gái đó hỏi cô “Chị…có yêu anh Khả Chiêu không?”(chương 64). Cô thật sự đã hốt hoảng, cô thật sự không biết. Tự cô cũng đã đặt ra câu hỏi này nhiều lần nhưng đều không dám đối mặt. Cô nhận ra cô gái này quá bao dung, quá dịu dàng đáng để Tử Phong yêu. Cô buông tay. Buông tay cho sự cố chấp, bỏ đi sự kiêu ngạo. Cô muốn trở về như trước như Khả Chiêu đã từng nói “Không thích thì đừng làm, đừng ép buộc bản thân như thế!”. Lúc cô không đi lại được Khả Chiêu cũng ở bên cạnh chăm sóc nhưng cô không muốn liên lụy anh. Anh đã giúp gia đình cô, cô không thể ích kỉ như thế. Cô nghĩ đến cần cho anh khoảng không gian riêng để yêu cô gái khác. Cô quyết định ra đi.
Cô đi rồi, anh cười đến rơi nước mắt. Hai người tại sao phải dằn vặt nhau như thế? Tại sao cô không cho anh cơ hội ở cạnh cô chứ? Anh vừa quyết định cùng cô đi, cô lại bỏ anh ở lại. Anh nên trách ai đây? Anh biết đó không phải lỗi của Thiên Ân nhưng không có chỗ nào để trút giận đành phải đổ lỗi cho Thiên Ân. Anh tìm đến Hà Lam muốn cô nói cho anh tin tức về Y Ngân. Không ngờ việc đi tìm Hà Lam lại gây ra tai họa. Làm hại Trịnh Bằng hiểu lầm. Anh cùng Thiên Ân bị Hà Lam mắng một trận té tát. Được rồi, anh cũng đâu cố ý chỉ là do quá nhớ Y Ngân thôi. Có điều mắng anh xong, Hà Lam nói cho anh địa chỉ của Y Ngân. Anh đặt chuyến bay sang Thụy Sĩ. Nơi cô sống là một khu nhà ngăn cách với cái ồn ào bên ngoài. Nói ra đây là nơi Hà Nghiệp cùng Hiểu Vân hay đến nghỉ ngơi sau những tháng làm việc mệt mỏi. Lúc Khả Chiêu đến nơi, Hà Nghiệp cùng Hiểu Vân nhìn anh như sinh vật lạ vậy. Nhưng họ không ngăn anh gặp Y Ngân chỉ vỗ vai mỉm cười, nhìn anh đầy cảm thông. Anh ra vườn sau, nơi đó có một cô gái ngồi trên xe lăn ánh mắt đăm chiêu nhìn về dãy núi đầy tuyết ...

