|
| Đã Có Tôi Bên Em» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
– Không cần, tạm biệt!
Kỳ Quân phóng xe đi mất dạng, Tử An thở hắt ra mặt mài ỉu xìu đi vào nhà. Đi một mạch chui tót lên phòng, Tử An nhảy cỡn lên giường ôm lấy con gấu bông, cô mừng quá tìm được người đúng chuẩn hợp ý nhưng cậu ta có phải là không thích cô không làm sao đây. Trong mắt Tử An đột nhiên sáng lên, cậu ta ở trong trường mới cứu cô vậy chẳng phải chung trường rồi sao, sau này sẽ có cơ hộ gặp lại.
——————–
Kỳ Quân về đến nhà,vừa đi vào nhà đã gặp Tâm Di, cậu chào rồi đi nhanh lên phòng tránh để cô bắt gặp vết thương nơi khóe môi.
Tâm Di thì quan sát rất kĩ người em này thường xuyên gây chuyện, bây giờ mới đi về đã tìm cách trốn tránh chắc có vấn đề.
– Chị hai em mới về.
– Ừm, em thi sao rồi?
– Rất tốt không vấn đề gì.
Tâm Di vừa nói đi nhanh đến trước mặt Kỳ Quân.
– Đi thi mà cũng đánh nhau được sao?
– Không có.
– Không có, vậy sao khóe môi lại bầm tím?
Kỳ Quân lại thầm rủa tên chết tiệt kia đi thì đi luôn đi còn để lại vết tích trên gương mặt đẹp trai của cậu lại làm cậu lỡ việc đi tham quan khuôn viên trường.
– Chị không cần quan tâm.
– Cái thằng… Thôi vào đây chị sát trùng cho để vậy thì gặp ai được.
– Không cần, có người làm rồi.
Tâm Di nhìn Kỳ Quân nở nụ cười bí hiểm, thúc vào vai cậu một cái.
– Con gái sao? Nhìn mặt em chắc xảy ra ẩu đả vì con gái rồi.
– Nhiều chuyện._Kỳ Quân đỏ mặt bước nhanh lên phòng, kì thực trong lòng cũng không ổn, gương mặt cô gái kia cứ hiện hữu mãi.
Nói thế nào về tâm trạng cậu đây có cảm giác lâng lâng nhớ nhớ, hình như từ đó đến giờ cậu chưa bao giờ có cảm giác này với bất kì cô gái nào.
Cô gái đó có gia thế không tầm thường cậu lại cảm thấy e ngạinhưng quả thực tính cách cô gái này không giống với những cô tiểu thư khác chính điều đó ở cô mới làm cậu để mắt đến. Phải chăng thật sự là duyên?
CHƯƠNG 20: THAY HÌNH ĐỔI DẠNG
Yêu người chưa hẳn đã được người yêu lại nhưng vẫn cố nuôi hy vọng vẫn cố duy trì.
Trong một đời người vốn có những biến đổi bất thường mang theo niềm đau, thù hận, sự chua xót lẫn yêu thương.
Tại sân bay, chuyến bay từ Hoa Kì về Việt Nam vừa hạ cánh, một cô gái tóc xoăn màu nâu đỏ, gương mặt yêu kiều, trên bộ trang phục đầy nữ tính, cô mặc chiếc váy đỏ với áo khoác màu kem bên ngoài. Đeo kính đen,trên tay kéo theo vali.
Cô dáo dác nhìn xung quanh để tìm người sẽ đến đón cô, trong bộ đồ lịch lãm chàng trai ra hiệu về phía cô gái. Cô mừng rỡ chạy ngay đến, ôm chàng trai. Chàng trai cũng nở một nụ cười nhìn cô, dang rộng vòng tay.
– Anh.
– Khỏe chứ? Ba năm không gặp em xinh hơn rất nhiều.
– Anh chẳng phải cũng rất đẹp trai hơn hay sao?
Cả hai người nhìn nhau cười, cả hai rời phi trường lên xe về nhà.
– Việt Nam khác trước nhiều quá.
Đưa mắt nhìn xung quanh, Hạnh Nghi chậm rãi mở lời nơi đây cô đã từng sống và cô cũng đã phải mang theo cả những mảng kí ức đau thương.
– Phải, ở đây đã phát triển hơn rất nhiều. Hạnh Nghi em định về đây học tiếp sao?
– Dạ phải, em thấy nền giáo dục ở Việt Nam rất tốt huống hồ đây là quê hương em.
Cả hai lại chìm trong im lặng cho đến khi biệt thự nhà họ Doãn xuất hiện. Hạnh Nghi theo chân Hạo Minh bước vào nhà, phòng cô được trang trí hoàn toàn bằng màu nổi và tươi sáng giống như tính cách của cô sôi nổi và quyết đoán.
Hạo Minh từ trước đến giờ luôn hết mực quan tâm đến cô em gái này. Cô đến với anh vào một ngày cô độc cho anh biết được vẫn có người quan tâm anh nhưng tim anh lại đã có sẵn một hình bóng khác.
Tim anh đau tột cùng khi biết người con gái đó lại thuộc về người con trai mà anh vô cùng căm ghét, tại sao tất cả những gì tốt đẹp đều
dành cho cậu ta.
Hạnh Nghi đã vấp phải một cú sốc vô cùng đau đớn trong quá khứ, cô đã phải sống với gương mặt giả tạo, cô nuôi hận để bây giờ sắp đến thời điểm cô trả thù quay về lấy lại tất cả những gì đã mất.
Hạnh Nghi đã từng yêu một người nhưng người con trai đó đã không chọn cô, cô luôn tự vấn cô không tốt ở điểm nào so với người kia cô khác điểm nào?
Lần quay về này sẽ có những thay đổi lớn và cô sẽ phải làm sáng tỏ tất cả.
Bây giờ cô cũng yêu một người không nên yêu, và người đó vẫn hướng về người con gái đó tại sao những người con trai cô yêu đều yêu người đó. Cô thật không cam tâm, mọi thứ tốt đẹp trên đời này dường như đều dành hết cho chị ta.
– Chị hai, có lẽ chị đã được ưu đãi quá nhiều nên số phận đã để chị đi nhưng tại sao chị đi rồi vẫn mang theo trái tim những người em yêu?
Tiếng gõ cửa phòng làm Hạnh Nghi thoát khỏi suy nghĩ, đó là Hạo Minh người cô luôn để trong tim và chôn chặt tận đáy lòng.
– Anh Hạo Minh đây, anh vào được không?
– Anh vào đi!
Hạo Minh vào ngồi cạnh cô, anh không luôn mang cái mác lãnh đạm nhưng tùy trường hợp anh sẽ trở nên vô cùng tàn nhẫn, nhưng đối diện với cô anh lại trở nên mềm yếu. Chẳng phải anh yêu cô mà vì ở cô có hình bóng người con gái anh yêu.
– Em định học trường nào?
– Em đã thi vào trường Đại học kinh tế trước khi anh về nước, vì có một số thủ tục cần hoàn thành nên em phải sang đó bây giờ mới quay lại, theo cách này so với anh thì em đi trước về sau rồi.
Nói xong Hạnh Nghi mỉm cười, Hạo Minh cũng bật cười nhìn cô, anh xoa đầu cô như trước anh vẫn làm.
– Em quyết định sao cũng được, nhưng chắc em biết nơi đó có Tử Phong đúng không?
– Phải, em sẽ bắt đầu từ anh Tử Phong.
– Anh không muốn em đi vào chuyện này.
– Xem như em làm để trả ơn dưỡng dục của ba.
Hạo Minh thở dài, anh biết ba anh là người đàn ông tàn nhẫn từ trước đến giờ ông ta chưa từng có hành động ôn nhu với anh. Với anh chỉ là mệnh lệnh chưa bao giờ là lời khích lệ hay động viên, ông cũng gieo rắc vào đầu Hạnh Nghi những toan tính lộc lừa.
– Thôi em nghỉ đi còn không đầy một tuần nữa nhập học rồi.
Hạo Minh nói xong bước ra khỏi phòng, mọi chuyện cũng do ba anh mà ra nếu có lựa chọn thì anh sẽ chọn một cuộc sống đơn giản bình thường.
Hạnh Nghi cũng không hề muốn phải đi đến bước đường này nhưng vì người cô yêu cô sẽ phải làm như vậy. Nhưng cô còn muốn biết một sự thật trong lời nói của ba cô.
Chính vì trách nhiệm đó cô đã phải thay hình đổi dạng, cô không còn là chính cô nhưng cô không thể trách ai được, năm đó cũng chính cô đã căm hận gương mặt đó mà quyết định hay sao. Vì gương mặt đó không chỉ có một mình cô có, khi mang gương mặt đó những người cô yêu thương đều xem cô là cái bóng cô chán ghét điều đó và chỉ còn cách phá hủy nó, sống với một tư cách khác.
Năm đó, cô không bao giờ quên mình đã phải chịu đau đớn như thế nào để có được gương mặt như bây giờ, cô đã phải học cật lực như thế nào để có kết quả như hiện nay. Cô sẽ lấy lại tất cả sự nghiệp của gia đình đã bị cướp đoạt.
Mang bao ưu phiền chôn chặt trong lòng, cô không muốn Hạo Minh biết cô làm điều này là vì anh. Nếu cô không làm mọi chuyện sẽ diễn biến tồi tệ hơn vậy chẳng thà để mình cô chịu đựng.
Hạo Minh về phòng, cảm giác chán chường choáng lấy người anh, anh nhớ lại khoảnh khắc hơn mười năm trước anh đã gặp Thiên Tư trong một buổi tiệc, bản tính anh vốn xem thường tất cả mọi người luôn xem bản thân là nhất, thế mà anh cảm thấy thích cô ngay từ cái nhìn đầu tiên, nụ cười thân thiện và sự hồn nhiên kia đã làm cô có điểm khác biệt với những tiểu thư quyền quý khác. Vả lại cô cũng không chán ghét anh vì thế anh định làm cho cô vui nhưng không ngờ bên cạnh cô là Tử Phong, cô một tiếng cũng Tử Phong hai tiếng cũng Tử Phong từ đó anh sinh ra không thuận lòng khi nhìn thấy hai người vui đùa. Cũng từ đó anh sinh ra lòng đố kị bằng mọi giá đánh bại Tử Phong để cô gái đó thuộc về anh nhưng chính ngày hôm đó anh được biết tin động trời nhà họ Diệp và họ Du có hôn ước, anh thất vọng bỏ cuộc nhưng trong tim vẫn không sao quên được cô.
Hạo Minh nhắm mắt không muốn nhớ nữa vì anh không bao giờ xứng đáng với cô.
Nhưng người con gái hiện bên cạnh trong ngần ấy năm cũng không thể làm anh yêu đối với cô anh cũng là tội nhân rồi sau này sự thật lật mở cả hai sẽ phải đối mặt với nhau như thế nào. Người anh muốn ở bên cạnh lại rời xa anh mãi mãi, người anh không muốn lại đột ngột xuất hiện bên cạnh anh.
Có một điều chính anh cũng không hiểu, chỉ mới gặp Tâm Di anh lại có cảm tình đặc biệt nó giống với cái nhìn đầu tiên anh nhìn thấy Thiên Tư.
———————————-
Tử Phong thì lại bận rộn với một số việc trong trường, anh hiện làm hội trưởng hội sinh viên nên phải chuẩn bị để đón khóa mới v...

