|
| Đã Có Tôi Bên Em» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
– Tâm Di à em hỏi làm chi cho nhiều có người đến đón thì em cứ đi, à phải rồi anh và Tiểu Kì có chút chuyện nên không đi cùng em được đâu.
– Vậy sao, sao sáng giờ tôi không nghe bà nói?_Tâm Di quay sang Tiểu Kì chấp vấn.
– Tôi…tôi_ Tiểu Kì nhìn sang Khả Chiêu cậu ta nháy nháy mắt mấy cái ám hiệu cho Tiểu Kì, chẳng may hành động này lại bị Tâm Di phát hiện, cô hỏi lại một cách ngô nghê.
– Anh Khả Chiêu mắt anh không được khỏe sao?
Cả Tiểu Kì và Tử Phong nghe được đều cảm thấy buồn cười, Tử Phong nhếch môi cười một cái liếc mắt nhìn Khả Chiêu. Khả Chiêu thì vừa ngượng nhưng cũng cảm thấy buồn cười mắt cậu ta còn sáng hơn cả sao nữa làm sao mà không khỏe cho được.
Chỉ tới đây thôi Tử Phong biết rằng anh bị cậu ta lừa rồi, sáng nay anh định đến tập đoàn làm việc thì Khả Chiêu gọi điện thoại nói với anh rằng Tâm Di muốn đi tham quan trường một mình làm anh không yên tâm nên đến đây ngay lập tức. Và nổi nhớ chồng chất từ bao ngày qua đã thôi thúc anh đến đây để gặp cô.
– Anh…không sao?
– Vậy thì tốt rồi, còn bà không đi cùng tôi thật à?
– Tôi đúng là bận một số chuyện nên bà đi với anh Tử Phong đi nha!_ Tiểu Kì khuyến mãi thêm một nụ cười.
– Bà được lắm._Tâm Di liếc mắt một cái nhìn Tiểu Kì, cô cũng không ngốc đến nổi không nhìn ra rằng Tiểu Kì đang nói dối, tuy rằng được gặp Tử Phong cô rất vui nhưng cô không muốn làm vướng bận công việc của anh.
– Được rồi đi thôi.
Tử Phong nở một nụ cười xoa đầu Tâm Di, rồi hai tay đút túi quần đi về phía xe, cô ngước mắt nhìn anh rồi lúi húi đi theo sau, trong bụng thì thật không cam tâm khi bị lừa.
Tử Phong đi đến mở cửa xe cho Tâm Di,cô nói với anh một tiếng cảm ơn rồi cũng chui vào trong xe. Tử Phong đi đến chỗ của của mình rồi lái xe rời biệt thự.
Khả Chiêu nhìn theo cười đắc ý, kế hoạch thành công mĩ mãn lại không để ý đến sắc mặc của Tiểu Kì đang thay đổi.
– Anh bày cái trò này khi nào vậy, Tâm Di về thế nào cũng cằn nhằn em cho mà xem huống hồ kế hoạch hôm nay của em phải làm sao đây?
– Không sao để anh dẫn em tới chỗ này vui hơn.
– Chỗ nào?
Khả Chiêu không nói chỉ cười rồi bước ra xe, Tiểu Kì cũng chỉ biết đi theo chứ ở nhà cô cũng chỉ có một mình không phải rất chán hay sao.
Dù sao bên cạnh Tâm Di là Tử Phong vậy thì an toàn tuyệt đối rồi, mà ngẫm nghĩ lại kế hoạch của Khả Chiêu cũng không tệ.
——————————-
Tâm Di ngồi trên xe gương mặt vẫn tỏ vẻ không thuận lòng càng làm cho mặt cô ửng hồng pha chút tinh nghịch, Tử Phong nhìn cô mày hơi nhíu, đôi môi nhếch lên thành một đường cong nhẹ.
– Em không thích đi với tôi sao?
– Hở? Không phải em chỉ giận Tiểu Kì thất hứa thôi.
Cô lại mở to mắt nhìn anh, được bên cạnh cô đã rất vui làm gì có chuyện không thích nhưng chẳng qua cô không biết phải nói gì với anh mà thôi.
Tử Phong nhìn cô cười nhẹ rồi chẳng nói gì nữa, tập trung vào lái xe, tốc độ lái của anh hôm nay thuộc vào loại cực chậm so với thường ngày.
– Hôm nay anh không đến tập đoàn à?
Nếu Tâm Di nhớ không lầm hôm nay chẳng phải ngày nghỉ sao Tử Phong lại có thời gian đến đây đón cô đi tham quan nhỉ?
– Có chứ.
– Thế sao anh không đi?
Cô gái này thắc mắc nhiều thật không phải anh đang đón cô đi tham quan hay sao thế làm sao mà đến tập đoàn được. Nhưng anh hôm nay có phải là đã trốn việc hay không đây.
– Nếu tôi đi làm sao em đến được những nơi em muốn đến?
Cái này cô không hề nghĩ đến, khi thấy anh thì mọi kế hoạch ngày hôm nay của cô đã bay sạch sành sanh rồi.
– Cái này…_ cô mím môi nghĩ ngợi.
– Em ngốc thật!_anh lại xoa đầu cô.
Hành động này làm cô rất dị ứng lại đỏ mặt, nhưng cô sẽ có một cách vẹn cả đôi đường.
– Vậy anh đưa em đến tập đoàn luôn vậy, em vừa có thể tham quan tập đoàn anh lại không phải trốn việc.
Gì cô nghĩ anh trốn việc thật sao, nhưng cô gái này cũng thông minh lại nghĩ ra cách này. Nghĩ lại ở tập đoàn cũng có nhiều việc nhưng cô có phải là không hợp để đến đó với tính cách như cô thì nơi đó hơi nhàm chán.
– Em không hối hận?
– Dĩ nhiên không, em rất muốn biết nơi đó lớn như thế nào.
– Vậy cũng được.
Không hiểu sao anh lại muốn nghe theo yêu cầu của cô gái này, hay vì anh muốn thấy cô bên anh từng giờ từng phút và chỉ khi cô ở cùng anh thì anh mới có thể làm được điều đó.
Chiếc xe đen bóng của vị chủ tịch trẻ tiến vào tập đoàn, anh bước ra mở cửa xe cho Tâm Di rồi cả hai tiến vào bên trong. Vừa bước tới đại sảnh đã có nhiều tiếng xôn xao, người người bàn tán. Vị chủ tich trẻ lần đầu tiên dẫn theo một cô gái, nhưng cô gái đi theo anh có một gương mặt vô cùng khả ái và thân thiện khí chất rất cao quý, cô đi theo sau anh lâu lâu thấy vài người chào cô, cô cũng cười gật đầu chào lại.
Cô chỉ nghĩ đến là tham quan tập đoàn nhưng lại không nghĩ đến rằng phải chịu nhiều ánh mắt dị nghị và lời bàn tán như vậy, cô bắt đầu ngượng cúi gằm mặt.
Tử Phong nắm tay Tâm Di kéo cô vào thang máy, cô vẫn cúi mặt nhìn vào cái nắm tay ấm áp đang lan tỏa dần theo từng thớ thịt.
– Anh Tử Phong, có phải em lại làm phiền anh không?
– Không có.
Tiếng cửa thang máy mở anh cười một cái đưa tay xoa đầu cô rồi bước ra khỏi thang máy, cô đi theo sau anh vào phòng làm việc.
Cô bước vào phòng làm việc phải cảm thán một câu nó rất rộng và thiết kế rất trang nhã đúng là phòng làm việc của chủ tịch có khác. Phòng làm việc của anh còn có cả một kệ sách, cô để ý thì hầu hết là sách liên quan đến lĩnh vực làm việc của Tử Phong.
Tử Phong gọi điện thoại cho một thư kí để dẫn Tâm Di đi tham quan:
– Thư kí Phương chị vào đây một lát.
Lát sau lập tức có một cô gái trang phục công sở chỉnh tề xuất hiện trước mặt hai người.
– Thưa chủ tịch cho gọi tôi.
– Chị dẫn Tâm Di đi tham quan một lát, hiện tôi đang có một số công việc cần phải giải quyết không tiện đưa cô ấy đi.
Cô gái nhìn sang Tâm Di, ở Tâm Di toát ra khí chất của một tiểu thư điều này làm cô gái hơi e ngại một chút. Tâm Di nhìn thư kí Phương nở nụ cười, đưa tay xả giao:
– Chào chị em là Tâm Di rất vui được biết chị.
– Chào em chị là Phương Tuyết có gì em cứ nói chị giúp được sẽ giúp.
Phương Tuyết có một chút kinh ngạc khi thấy Tử Phong đưa cô gái này vào phòng làm việc của anh. Cô còn ngạc nhiên về thái độ của Tâm Di bình thường những cô gái đến gặp Tử Phong mặt nặng mặt nhẹ với cô, thậm chí Tử Phong không để ý đến họ nhưng họ vẫn vênh mặt lên trông thấy, người mà Phương Tuyết không thích nhất chính là Tạ Y Ngân – cô người mẫu kênh kiệu. Trong khi Tâm Di được Tử Phong đặc biệt quan tâm lại có cử chỉ thân thiện như thế thật hiếm có.
– Vậy em đi đây không phiền anh làm việc nữa._Tâm Di nhìn Tử Phong cười vẫy tay chào anh, cô ôm lấy cánh tay Phương Tuyết kéo đi ra khỏi phòng anh, anh cũng cười nhìn cô.
Phương Tuyết lại một lần nữa kinh ngạc Tử Phong nở một nụ cười rất đẹp và dịu dàng nếu cô nhớ không lầm nụ cười này cô chỉ được bắt gặp vài lần khi anh nói chuyện với Tử An.
– Chào chủ tịch chúng tôi đi.
– Được rồi hai người đi đi!
Tâm Di được Phương Tuyết dẫn đi khắp nơi, xem xét một số phòng ban đi đến đâu cô cũng bị nhòm ngó nhưng cô không ngại chỉ cười và gật đầu chào lại. Đang trên đường đi, Phương Tuyết không kìm được tò mò mà hỏi han Tâm Di một số chuyện.
– Em là bạn gái của chủ tịch sao?
– Hả? Không…không phải đâu chị đừng hiểu lầm chỉ là bạn bình thường thôi.
– Em đừng giấu, em là cô gái thứ hai được chủ tịch đích thân đưa đến nơi làm việc của cậu ấy đó.
– Cô…cô gái thứ hai vậy cô gái thứ nhất là ai?_đáy mắt Tâm Di hiện lên một chút kinh ngạc.
– Thì chính là em gái cậu ấy Tử An tiểu thư. Cô bé ấy cũng như em rất thân thiện nên được mọi người trong tập đoàn rất yêu mến.
Tâm Di vừa nghe xong liền nở một nụ cười cùng một chút bối rối trong ánh mắt long lanh.
Họ mãi nói chuyện cũng quay trở lại phòng làm việc của Tử Phong, Phương Tuyết đi vào nói chào Tử Phong một tiếng rồi đi làm việc trả lại Tâm Di cho anh.
Tâm Di thích thú quan sát xung quanh, cái cô chú ý nhất vẫn là kệ sách đồ sộ kia.
– Thế nào rồi không nhàm chán chứ?_anh ngồi tựa lưng vào ghế nhìn cô vẻ mặt tươi tỉnh như vậy chắc lại có cái gì đó hứng thú.
– Không, em thấy mọi thứ rất tốt rất đáng để tìm hiểu.
– Vậy thì tốt.
Cô đi đến kệ sách mon men tìm một vài quyển để đọc, anh cũng quay ...

