|
| Đã Có Tôi Bên Em» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
Anh đoán quả không sai bọn này quả thật rất đông ngẫm nghĩ cùng không thua kém số người mà anh dẫn theo nhưng hiện tại anh chính là đơn thân độc mã một mình, hạ hết bọn chúng quả thật phải tĩnh dưỡng ba ngày mới hồi phục thể lực.
– Tâm Di đâu?_giọng nói như đè nén kèm theo sự tức giận cũng phẫn nộ.
Tử Phong lại tiến thêm vài bước, ánh mắt quét lên từng người những trận hàn băng kịch liệt khiến người khác phải rét run.
Bọn người này bây giờ mới kinh hãi nhìn người trước mặt, họ căn bản có thể nhận ra anh là ai thậm chí cả những chiến tích võ thuật từng đánh bại bao nhiêu người khi còn du học cùng chủ nhân của họ. Thậm chí cả chủ nhân của họ cũng chưa một lần thắng qua, nếu không như thế đã không nuôi hận cho đến tận bây giờ.
Nhưng nhanh chóng bọn họ lấy lại bình tĩnh, phát hiện bên cạnh anh không hề có người khác chứng tỏ anh đã một mình đến đây nếu như vậy họ không nghĩ cả một đám người lại không thể làm cho anh gục ngã. Bọn họ nhẫn tưởng lâu lắm anh mới đến nhưng nhanh như vậy đã đến, nếu anh đến sớm trước dự định thì phải thỉnh giáo một chút.
Một tên cầm đầu bước lên phía trước nở một nụ cười nữa miệng, trong tay cầm một cây côn đập đập lên lòng bàn tay dù lúc nãy có run rẩy cũng phải tỏ ra mạnh mẽ, chủ nhân đã giao nhiệm vụ dù không muốn cũng không cách nào thoái thác.
– Tưởng là ai thì ra là chủ tịch Du, vậy chúng tôi phải tiếp đãi cho tử tế rồi có đúng không? Muốn gặp cô gái kia sao vậy phải xem cậu có bản lĩnh hay không rồi hẳn tính.
Tử Phong trong đáy mắt không hề xem nặng việc bọn chúng có làm gì anh, liếc mắt nhìn vào gian nhà im ắng lại quét tia nhìn xung quanh mình nhếch môi cười một cái. Cơn gió nhẹ thổi mái tóc đen trên trán càng tạo thêm hàn khí bức người.
– Muốn tiếp đãi thế nào cứ tùy ý.
– Vậy thất lễ rồi, xông lên!_mệnh lệnh vừa dứt tất cả đều cùng xông lên một lúc.
Hơn chục thân ảnh đen bao quanh một chàng trai trong áo sơ mi sọc trắng, những cây côn không hề khách khí hay dị nể thẳng hướng Tử Phong mà ra đòn.
Tử Phong xoay người lẫn cúi người tránh những đòn đánh, dang chân gạt chân vài tên ngã lăn quay trên đất. Xoay người nhanh chóng lấy tốc độ phóng trên không cho vài cú đá vào mặt vài tên làm chúng phun máu tươi từ khóe miệng lảo đảo ngã xuống. Lách người tránh đòn, đánh vào gáy làm ngất một số tên ở phía sau, thủ pháp nhanh nhẹn căn bản đối phương không kịp trở tay. Liên tiếp tung những cú đá vào ngực vào bụng đối phương khiến nhiều tên không chịu nổi ôm ngực ôm bụng đau quằng quại, tung những cú đấm mạnh mẽ không chút thương tiếc như xả hết lửa giận trong lòng, Tử Phong thật sự đã tức giận đến đỉnh điểm nhưng đến lúc này sức anh thực sự cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Thỉnh thoảng Tử Phong vẫn phải chống đỡ những thanh côn về phía mình, cánh tay trúng vài đòn liền trở nên có chút đau đớn, tê dại mà vô lực.
Lúc này chỉ còn lại hai tên, một tên cầm đầu cùng một tên thủ hạ, một tên cầm côn một tên cầm dao trong khi trong tay Tử Phong không một tấc sắt trong tay, hai tên này khả năng đánh cũng không tầm thường anh cũng không thể xem thường chỉ cần sơ suất lập tức trúng đòn.
Tử Phong chính là
vừa né tránh những cú đá lẫn những màn chém dao sắc bén về phía anh, rất nhanh anh có thể tung cú đá ngay cổcủa tên cầm côn làm hắn ngã bất tỉnh ngay lập tức. Trong lúc vừa đánh không kịp tránh một nhát dao sắc bén in hằn vết cứa sâu hoắm trên cánh tay Tử Phong, cảm giác đau rát lan tỏa, dịch lỏng đỏ tươi theo vết thương mà trào ra rơi xuống mặt đất phủ sương đêm lạnh lẽo, phút chốc dính bê bết tay áo sơ mi trắng sọc.
– Đáng chết!
Nhìn vào vết thương Tử Phong rủa một tiếng mang hàn ý đanh thép muốn đem người trước mặt bóp chết ngay tức khắc không chút nương tay. Tử Phong đưa tay ra nắm chặt cổ tay có dao đánh mạnh một cái vào cổ tay, nhanh chóng từ trên tay người kia con dao sắc bén có vệt đỏ còn vương vải mùi máu rớt xuống mặt đất, một tiếng \"choang\" khô khốc vang lên. Cổ tay tên kia bị vặn đau đớn, ngay lập tức nhận thêm một cú đấm ở bụng, thêm một cú đấm ngay mặt phun ra một ngụm máu văng lên chiếc áo sơ mi trắng sọc của Tử Phong rồi ngã xuống vật vả ôm bụng.
Tử Phong đứng đó tay nắm thành quyền sức lực cạn kiệt, xung quanh anh là những thân ảnh đen ngòm nằm la liệt có kẻ bất tỉnh có kẻ quằng quại trong cơn đau, thương tích đầy người. Máu trên tay anh vẫn không ngừng chảy vết cứa sâu nhưng cũng không đau bằng vết cứa trong lòng, dòng chất lỏng cứ như dòng chảy theo đó mà tràn xuống lòng bàn tay Tử Phong cả tay áo cũng nhuốm màu đỏ.
Anh bước đến nắm cổ áo một tên đang nhăn mặt rên đau, nghiến răng tức giận:
– Tâm Di đâu?
Tên kia bị túm cổ thì giật mình hoảng sợ run rẩy nói không nên lời:
– Ở…ở bên…trong_hắn đưa tay chỉ vào bên trong gian nhà trống không chút ánh sáng.
Tử Phong tức giận tặng cho hắn thêm một cú đánh, hắn liền ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ không cần hát ru.
Tử Phong xoay người bước chân không ngần ngại mà đến trước cánh cửa đóng im ỉm bên trong chính là đang giam giữ người anh yêu.
\" Rầm\"
Cánh cửa bị Tử Phong dùng lực thật lớn đạp mạnh một cái không tình nguyện mà mở toang.
Tâm Di bị tiếng động nãy giờ bên ngoài dâng lên một trận kinh hãi mà run rẩy không thôi, lại thêm tiếng cửa làm cô càng thêm phát hoảng ánh mắt ngập nước, chỉ \"ưm\" vài tiếng trong sợ hãi lại không nói nên lời. Trong bóng tối cô chỉ có thể nhận ra có người bước vào thật chất không biết người bước vào là ai.
Tử Phong bước đến trước Tâm Di trong ánh sáng mờ nhạt của ánh trăng hắt qua cánh cửa ánh mắt đau xót rơi trên người Tâm Di, không tự chủ được mà tim anh dâng lên một trận đau nhói như có ngàn mũi kim đâm vào tim.
Anh quỳ một bên gối nhẹ nhàng gỡ miếng băng keo khỏi miệng cô.
Tâm Di sợ hãi nước mắt trào ra như suối cố sức giãy dụa.
– Các người…
Chưa nói hết câu thân thể đã bị ôm vào một vùng ngực ấm áp hơi thở quen thuộc bên tai khiến Tâm Di chuyển từ sợ hãi sang kinh ngạc cùng vui mừng, ấm áp len lỏi vào tim, nhưng nước mắt lại rơi nhiều hơn tiếng khóc nức nở nghe đến thương tâm.
– Anh đây, không phải sợ._giọng nói ôn nhu nhẹ nhàng vang lên bên tai, cô đã không nhận nhầm chính là anh, anh đã nghe cô gọi.
– Anh Tử… Phong!_tiếng nấc nghẹn ngào vẫn không dứt.
Tử Phong buông cô ra cởi trói cho cô, Tâm Di vừa được cởi trói không ngần ngại mà vòng tay qua cổ Tử Phong gắt gao ôm lấy anh trong sợ hãi tột độ. Anh cũng vòng tay qua eo cô mà ôm thật chặt, tim anh đau như bị ai xé toạc nhẹ nhàng vỗ về trấn an.
– Anh đến rồi không cần sợ!
Sự sợ hãi này Tâm Di đã một lần trải qua, Tử Phong lo sợ không biết cô có vì chuyện này mà kích động quá nhớ lại chuyện cũ hay không. Vòng ôm càng thêm siết chặt, thậm chí không hề để ý đến vết thương, Tâm Di vẫn khóc nước mắt rơi lả chả ướt đẫm bờ vai Tử Phong.
– Xin lỗi, anh đến trễ!
Tâm Di lắc lắc đầu nhưng lệ vẫn không ngừng tuôn, cô chưa bao giờ trách anh một chút cũng không, đó không phải lỗi của anh là cô vô dụng không tự bảo vệ mình để anh phải lo lắng.
– Không…không phải lỗi của anh!
Giọng nói Tâm Di không ngừng run rẩy trong vui mừng lẫn sợ hãi. Được một lát Tâm Di đã ngừng khóc cảm nhận phía sau lưng có gì đó ươn ướt Tâm Di vội đẩy Tử Phong ra nắm lấy cánh tay anh, tay chạm vào dịch lỏng vô tình chạm vào vết thương, Tử Phong nhíu mày than nhẹ một tiếng, Tâm Di phát hoảng.
– Anh Tử Phong, anh…anh bị thương rồi.
– Không sao.
Tử Phong lại lần nữa dùng tay còn lại kéo Tâm Di vào lòng nhẹ nhàng trấn an đôi môi vẽ nên một đường cong nhẹ trong bóng tối hư ảo.
– Chúng ta về thôi!_Tử Phong nhẹ nhàng đỡ Tâm Di đứng dậy.
Tâm Di vừa đứng lên đã lập tức ngã quỵ, thốt lên một tiếng đau đớn, Tử Phong cũng theo đó mà ôm lấy Tâm Di.
– Em sao vậy Tâm Di?
– Chân…em đau quá.
Vết thương cũ vẫn còn nay Tâm Di lại bị trói cả mười mấy tiếng, chân cô vừa tê vừa đau nhức không thể nhấc bước, trên gương mặt hóc hác lại hiện lên tia đau đớn.
Lời Tâm Di vừa dứt cánh cửa tự dưng đóng sầm lần thứ hai, cả gian nhà lại chìm trong bóng tối. Tâm Di vừa tĩnh tâm chưa bao lâu lại rơi vào đáy sợ hãi. Lần này cô không phải sợ hãi cho bản thân mà lo lắng cho cả Tử Phong, cô thật đúng là không làm được điều gì tốt cho anh bây giờ thậm chí còn vì cô mà liên lụy đến anh.
– Đáng chết! Trúng kế rồi. Nhẹ xoay người phía cửa, tay vẫn ghì chặt Tâm Di không buông Tử Phong khẽ nguyền rủa một tiếng. Hóa ra vẫn còn một tên có khả năng động đậy nhân lúc Tử Phong không để ý l&ea...


