|
| Đã Có Tôi Bên Em» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
– Tôi là nói nghiêm túc cậu trả lời đi!
– Vậy người mà cô bạn đó thích có thích cô ta hay không?_Kỳ Quân vừa xử lí đồ ăn mà Tử An mang đến vừa nhàn nhạt hỏi vặn lại.
– Chính cô ta cũng không biết, cậu ta không nói chỉ biết cậu ta đã từng vì cô ta mà bị thương._Tử An nói rành mạch không sót nửa chữ căn bản chuyện này của cô nên cô rất rõ.
\"Phụt\" Kỳ Quân vừa nghe xong liền sặc dữ dội, đồ ăn trong cổ họng chưa kịp nuốt mém chút là bắn hết ra ngoài, đưa tay mò mẫm tìm nước uống một tay vỗ ngực không ngừng. Tử An vuốt vuốt lưng Kỳ Quân lo lắng hỏi thăm.
– Cậu có sao không? Ăn từ từ thôi.
Kỳ Quân nuốt vội nước vào mới mấp máy đôi môi.
– Tôi không sao.
Thú thật cậu không có sao chẳng qua vừa nghe Tử An kể xong sao cậu lại có cảm giác cô là đang nói về chuyện hai người họ chỉ có khác về phần đính hôn kia mà thôi.
– Vậy cậu có thể cho tôi ý kiến về chuyện đó được không, cậu nghĩ xem người con trai kia có thích cô gái kia không ?_Tử An vẫn không bỏ cuộc kiên quyết hỏi cho rõ.
– Tôi không biết._Kỳ Quân vẫn một mực thủy chung không thèm quan tâm câu chuyện mà Tử An nói.
– Sao cậu lại không biết, cậu thử đặt mình vào vị trí của người con trai đó thử xem nếu không thích cô ta chàng trai đó có vì cô gái kia mà liều mạng đến nỗi bị thương hay không?
Tử An cô đây thật tức quá mức không ép người kia nói ra lòng mình cô đây không cam tâm. Nghĩ đến ngày Kỳ Quân vì cô mà kể cả mạng cũng không cần vậy thì tại sao không chịu tỏ bất cứ thái độ gì, cô tại sao tức tối lại không thể nói ra chỉ muốn òa khóc một trận.
– Sao tôi phải đặt mình vào vị trí đó, vô vị!
Tính cách lạnh lùng vẫn là không thay đổi, Kỳ Quân cũng không có chút nào để ý rằng Tử An đang giận dữ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng. Nhưng thật ra trong lòng Kỳ Quân đang cực kì hỗn loạn một đống cảm xúc phức tạp giẫm đạp lên nhau làm cậu khó lòng mà tỏ ra bình tĩnh được chỉ còn cách làm lơ.
– Tôi bảo cậu trả lời thì phải trả lời._Tử An tức giận đứng lên chống tay hai bên hong âm lượng tăng cao.
Kỳ Quân bị âm lượng của Tử An làm cho nhảy dựng lên nhìn chằm chằm Tử An như sinh vật lạ, nhìn Tử An kích động như vậy cậu thật không thể chọc nha. Kỳ Quân hít sâu một cái lại ngồi về vị trí cũ.
– Thật ra cứu một người chưa hẳn là thích mà chỉ là ra tay nghĩa hiệp cũng nên. Huống hồ hai người đó là bạn thấy chết không cứu liệu có được không.
– Vậy cậu cũng như vậy bị thương vì một cô gái cũng chỉ vì tình bạn thôi sao?_giọng nói Tử An chuyển sang run rẩy, tay nắm chặt sô pha mong một câu \"không phải\".
– Tất nhiên._Kỳ Quân lơ đãng thật chất cậu không để ý đến câu hỏi của Tử An đang ám chỉ sự việc của hai người chỉ đáp qua loa mà thôi cũng không biết hai chữ đơn giản kia lại như nhát dao đâm vào tim Tử An.
Câu nói của Kỳ Quân tuy nhẹ nhàng nhưng cũng đủ làm cho Tử An hoàn toàn sụp đổ, cô thật sự đã hết cách rồi xem ra Kỳ Quân chỉ xem cô là bạn chứ không như cô nghĩ, nếu Kỳ Quân không có suy nghĩ đó thì làm sao nói ra được. Sắc mặt Tử An chuyển sang sắc trắng thất thần cười nhạt một cái, liền xoay người về phía cửa ra về.
– Tôi về đây!
– Cậu…cậu đến đây chỉ hỏi tôi về câu chuyện quái quỷ đó thôi sao?_Kỳ Quân đứng phắt dậy kéo tay Tử An.
– Ừ!_Tử An nhẹ gật đầu một cái gạt tay Kỳ Quân ra khỏi tay mình rồi bước nhanh ra cửa chỉ sợ ở đây thêm giây phút nào cô sẽ đau lòng đến chết.
Kỳ Quân đứng bất động, trợn mắt kinh ngạc cố nhớ lại bản thân vừa nói cái gì vừa làm gì sai mà sao tim đau thế này. CHƯƠNG 36: ĐAU LÒNG
Tại sao em lại bước vào đời anh lại một bước đẩy anh ra khỏi cuộc sống của em điều đó hoàn toàn không thể, tình yêu của anh không cho phép em làm điều đó.
Một lời nói có thể khiến tim em tan nát, sự trống vắng có thể nào khỏa lấp trong thời gian ngắn, em thật sự không có canđảm để đối diện những ngày không có anh.
Cửa đóng sầm một cái, dáng Tử An khuất sau cánh cửa, Kỳ Quân ngồi bệt xuống sô pha mà có cảm giác trống rỗng hụt hẫng đến lạ kì. Vì sao cậu lại có cảm giác đó chỉ là Tử An buông tay để trở về nhà tại sao cậu có cảm giác như xa mãi mãi không có cơ hội để lại một lần ngồi nói chuyện với cô, để được cô quan tâm.
Kỳ Quân có cảm giác đau thắt cậu cũng không hiểu vì sao mình thích Tử An lại không thể nói ra, bình sinh cậu không nhút nhát nhưng khi đối diện với Tử An một chữ cũng không thể thốt ra, nhìn cô rời đi sao cậu lại thấy vị đắng chát trong cổ họng.
Kỳ Quân bật dậy mở cửa nhìn ra ngoài đã không còn thấy bóng dáng Tử An, nhìn xuống dưới chung cư đã thấy Tử An chạy ra khỏi chung cư. Kỳ Quân đột nhiên không biết mình đã làm sai chuyện gì mà thái độ Tử An lại thay đổi đến vậy.
Kỳ Quân thất thần đứng nhìn theo bóng dáng bé nhỏ dần khuất xa mà tựa như cả khung trời bình yên trong cậu cũng sụp đổ, rốt cuộc đây là cảm giác chết tiệt gì lại làm tim cậu đau buốt.
Kỳ Quân rất muốn đuổi theo để hỏi cho rõ thật ra chuyện Tử An định nói là gì nhưng sao thấy cô chạy đi mà chân cậu vẫn cứ bất động hay tại bản thân cậu đang đấu tranh tư tưởng để xem bản thân có thật chỉ xem cô là bạn hay không? Nhưng chẳng phải khi cậu bị thương vì Tử An trước khi ngất cậu đã tự khẳng định trong lòng là vì yêu cô nên mới làm như vậy sao.
– Kỳ Quân ơi Kỳ Quân thật ra là mày đang làm gì?_Kỳ Quân đấm mạnh tay vào lan can.
Sao tim cậu cảm thấy đau đến như vậy, dáng vẻ thất thần của Tử An rời khỏi cậu trong nháy mắt lại như muối chà xát vào vết thương thật xót, thật đau. Tử An đã thật sự bước vào cuộc đời cậu, cô đã có một vị trí trong tim cậu đã không thể đẩy ra nữa vì sao tiếng yêu mới đến cửa miệng đã bay đi đâu mất.
Nhưng lúc nãy cậu đã nói cái gì chuyện cậu giúp Tử An chỉ vì tình bạn một lời thốt ra không chút do dự trong mơ hồ có phải đã làm cô hiểu lầm rồi không? Lời nói như vậy có thể nào lại làm cô tổn thương, sự đau đớn ngày ấy trong cậu vẫn còn không thể nào xóa đi được hình ảnh gương mặt nhỏ nhắn lệ tuôn rơi giọt ngắn giọt dài nhưng vì sao cậu không đáp trả tình cảm của cô.
————————- Tử An vụt chạy ra khỏi chung cư nước mắt rơi lả chả lòng đau đến tê dại, cô thầm oán trách bản thân vì sao lại ngu ngốc tin rằng Kỳ Quân thích cô để bây giờ người chịu đau chỉ có cô. Tình yêu của cô mong manh quá đã dễ dàng bị gió thổi bay, cô phải đối mặt thế nào với nỗi đau này, cô cứ như vậy mà buông tay sao?
Nếu không để ý đến cô thì cậu không cần phải hi sinh vì cô để cô cảm thấy bản thân chịu ơn để bản thân lún sâu trong nỗi đau. Nỗi đau này cô tới bao giờ mới có thể quên, đến bao giờ khi nhìn thấy Kỳ Quân thì tim thôi đau nhói.
Một tiếng "bạn" để nói mối quan hệ của hai người tại sao lại như một vật sắc nhọn đâm vào tim Tử An đau buốt rỉ máu không thôi. Có phải cậu quá ác rồi không, xuất hiện bên cạnh cô để làm gì bây giờ lại chỉ một câu muốn đẩy cô ra khỏi cuộc sống của cậu. Bây giờ cho dù cô có nói ra cô thích cậu thì có nghĩa lí gì chỉ làm mối quan hệ thêm khoảng cách càng khó đối diện với nhau.
Cậu đã phủ nhận sạch trơn tình cảm lớn lao mà cô hi vọng bấy lâu, một lời nói có thể giết chết một con tim cậu đúng là một sát thủ giết người không cần vũ khí. Cô buông tay có thể nào sẽ không đau hay thật chất cô không thể buông, cô vĩnh viễn cũng không thể quên được cậu cho dù cả hai chưa từng ngỏ lời nhưng cô vẫn xem đó là tình yêu- một tình yêu của riêng cô cũng được.
– Kỳ Quân cậu một chút cũng không có tình cảm với tôi sao?_tiếng gió cùng tiếng xe cộ đã át mất tiếng nấc của Tử An.
Nhưng cho dù cô có lớn tiếng la hét Kỳ Quân có nghe được chăng, cậu đã bỏ mặc cô đối phó với chuyện khó xử kia, mặc cô chịu đau một mình. Cậu đã quá vô tâm rồi, vô tâm đến mức vô tội.
Tử An cười nhạt một tiếng, đúng là cô không có lí do để buộc tội cậu. Cô đã từng nói với Trần Vỹ tình yêu không thể miễn cưỡng nếu Kỳ Quân thật sự không yêu cô thì cô cũng không thể ép buộc cậu. Nhưng từng cử chỉ và sự quan tâm của cậu bấy lâu nay muốn cô không hay không biết lãng quên sao ?
Không thể nào!
Tử An cứ như vậy mà chạy trong nước mắt, phía trước là làn sương mờ đục cô cứ đi như vậy cũng không biết mình đi đến đâu chỉ cần cô đến nơi nào đó không có Kỳ Quân như vậy tim cô sẽ thôi rỉ máu. Nhưng cô lại không biết một điều tim cô đã ở lại cạnh Kỳ Quân từ lâu rồi cho dù cô có đi đến đâu đi chăng nữa thì cũng không thể mang trái tim kia theo.
Cô kiên nhẫn đợi chờ câu nói yêu thương tại sao chỉ nhận về ...

