|
| Đã Có Tôi Bên Em» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
– Anh biết, anh biết chỉ là đùa thôi anh làm sao quên em được cho dù có bước qua thế giới bên kia anh cũng luôn ghi nhớ cái tên Tiểu Kì.
– Nói bậy, em không cho anh nói điều xui xẻo.
– Được, không nói thì không nói. Đừng khóc nữa anh không sao._Thiên Ân lau nước mắt cho Tiểu Kì mỉm cười dịu dàng nhìn cô.
Tiểu Kì ôm chặt lấy Thiên Ân, dụi đầu vào lòng anh, Thiên Ân nhẹ nhàng vuốt tóc cô. Như một định luật cô và anh là của nhau sẽ lại được bên nhau. Cô đã đúng anh lại về bên cô yêu thương, chăm sóc cô như ngày nào.
—————————-
Kỳ Quân cùng Tử An sau khi tan học liền nắm tay nhau thong dong đi thăm Thiên Ân. Đơn giản vì trường hai người học rất gần bệnh viện, không đi xe liền dắt nhau đi bộ. Thế mà Tử An lại thích được nắm tay nhảy nhót bên cạnh Kỳ Quân mặc dù trên thân là áo dài trắng tinh khôi.
– Cậu có thể cẩn thận một chút không? Đúng là nghịch ngợm.
– Tôi thích như vậy cậu quản được sao?_tâm trạng cô đang vui không cho cô nhảy nhót thật là cực hình.
Kỳ Quân không có cách khác miễn sao Tử An vui là được, cậu cũng không muốn rời bàn tay nhỏ bé này. Biết sao được khi ở bên cạnh Tử An cậu luôn cảm thấy rất hạnh phúc. Tình yêu quả là thứ diệu kì nhưng cũng rất chớp nhoáng nếu không kịp thời nắm bắt liền biến mất như sương khói tan vào không trung.
Kỳ Quân cùng Tử An bước vào cổng bệnh viện, hai người cứ thẳng hướng phòng Thiên Ân đi tới. Từ ngoài cổng cũng xuất hiện chiếc xe của Tử Phong. Tâm Di liếc nhìn liền thấy hai thân ảnh nắm chặt tay không buông nheo nheo mắt ngờ vực bản thân có phải là nhìn lầm rồi không.
– Anh Tử Phong đó không phải là Kỳ Quân và Tử An sao?
– Phải là hai đứa nó._Tử Phong khẽ cười cũng không tỏ thái độ bất ngờ về hình ảnh vừa nhìn thấy.
– Anh không thấy lạ sao? Hai đứa rất thân mật.
– Có gì mà lạ, chắc là đã thành công._Tử Phong nhếch môi cười.
Anh còn nhớ sáng sớm Kỳ Quân liền gọi cho anh để biết tin về Tử An, còn hỏi anh làm thế nào để chiếm được tình cảm con gái. Anh nghĩ cậu chắc chắn là đang tìm cách tỏ tình xem ra bây giờ chính là kết quả mĩ mãn.
– Thành công chuyện gì?
– Tâm Di! Đôi lúc em vẫn rất ngốc, là tỏ tình thành công hiểu chưa ?_Tử Phong đưa tay xoa đầu cô liền xoay chuyển tay lái vào bãi đỗ xe.
Tâm Di bây giờ mới hiểu liền nở nụ cười. Cô cùng Tử Phong cũng nắm tay nhau còn xách theo mớ đồ lỉnh khỉnh vừa mua bên ngoài để vào thăm Thiên Ân.
Nghe tiếng mở cửa Tử An liền nhanh đi ra mở cửa thay Tiểu Kì. Thì ra Kỳ Quân và Tử An đã vào trước Tử Phong và Tâm Di. Tử Phong và Tâm Di nở nụ cười bí hiểm nhìn khuôn mặt nở đầy hoa của Tử An.
– Anh hai, chị dâu hai người đến rồi sao?
– Phải cũng may anh chị đến sớm nên mới bắt gặp một cặp tình tứ đang nắm tay nhau nhảy nhót._Tâm Di khẽ liếc mắt nhìn Kỳ Quân châm chọc.
Kỳ Quân cùng Tử An bị một câu này làm cho mặt đỏ tai hồng, điều này không thể trách hai người họ vì sao phát hiện phải trách vì sao cô cậu này quá công khai. Thiên Ân và Tiểu Kì cũng nhìn Tử An và Kỳ Quân cười ẩn ý. Thảo nào khi họ nhìn thấy cô cậu này bước vào phòng liền thấy cái gì đó khang khác hóa ra là vì đã công khai yêu đương. Khi Thiên Ân tỉnh lại không lâu liền được Tiểu Kì báo cho biết tin tức hủy hôn kia, bây giờ nhìn thấy Kỳ Quân và Tử An thành một đôi cũng vui mừng không kém.
– Nhìn em như vậy làm gì?_Kỳ Quân liếc Thiên Ân đang cười mình.
– Không có gì, anh chỉ định nói em tài thật anh mới ngủ một giấc liền mất hôn thê.
– A, em không phải hôn thê của anh đâu._Tử An liếc Thiên Ân một cái.
– Chậc…chậc thật đáng tiếc!
Câu nói Thiên Ân còn chưa dứt liền nhận được ánh mắt sắc lẻm từ Tiểu Kì trong khi Kỳ Quân thì bật cười.
– Anh còn dám nói,_Tiểu Kì trừng mắt cảnh cáo.
– Anh còn chưa nói hết mất hôn thê nhưng được vợ rất lời đúng không Kỳ Quân?_Thiên Ân hướng Kỳ Quân nháy mắt mấy cái.
Khi tỉnh lại anh nghe Tiểu Kì nhắc đến việc Kỳ Quân cho máu anh. Trong lòng bỗng nhiên cảm thấy Kỳ Quân có một sự thân thiết lạ kì, bây giờ còn chảy chung dòng máu thật đúng là đặc biệt.
Kỳ Quân khoanh tay trước ngực gật gù cười vô tội.
Tử Phong thì khẽ cười xoa đầu Tử An đang ngượng ngùng liền theo sau Tâm Di đi đến bên cạnh Thiên Ân.
– Anh tỉnh lại khi nào? Có cảm thấy chỗ nào không ổn không?_Tâm Di đưa hết mớ đồ cho Tiểu Kì liền nhìn bộ dạng Thiên Ân hiện tại hỏi thăm. Hỏi thì hỏi cho có vậy thôi chứ cô nhìn bộ dạng anh liền biết anh không sao. Có ai sức khỏe không tốt liền giỡn hớt như vậy không.
– Cũng không lâu lắm, sức khỏe cũng khá ổn chỉ là đầu còn đau chắc còn phải nằm dài dài._Thiên Ân cười cười liếc nhìn Tiểu Kì.
Ý Thiên Ân chính là bảo Tiểu Kì chăm sóc anh, tính ra anh bị như vậy suốt ngày liền được ở bên cạnh cô. Tiểu Kì bị nhìn mất tự nhiên liền quay mặt đi chỗ khác.
Tử Phong lắc đầu cười anh còn lạ gì những câu nói này của Thiên Ân. Tử Phong đi đến bên cạnh Thiên Ân vỗ vai anh một cái.
– Vậy chúc mừng mày nằm lại đây dài dài._Tử Phong nháy mắt mấy cái.
Nghe xong câu này tất cả mọi người đều bật cười ngoại trừ Tiểu Kì. Cô trừng mắt tức giận nhìn Thiên Ân dám lấy cô ra làm trò cười. Thiên Ân được bắt thang đắc ý cười lớn hơn.
– Haha…Tiểu Kì em phải nhớ chăm sóc anh đó.
– Anh…còn dám đem em ra đùa, đừng mơ em sẽ chăm sóc anh.
– Mọi người có nghe không, vợ tương lai định bỏ mặc tôi kìa._Thiên Ân giả tạo gương mặt đau khổ.
– Tiểu Kì bà cũng thật là…khi anh Thiên Ân bất tỉnh không phải đã rất lo lắng sao bây giờ trở mặt?_Tâm Di liếc Tiểu Kì cười trêu chọc.
– Bà cũng im đi cho tôi!_Tiểu Kì nổi giận khuôn mặt đỏ bừng.
Cả gianphòng lập tức tràn ngập tiếng cười, tiếng nói. Có lẽ sóng gió đã qua đi để lại khoảng trời xanh ngắt. Nơi đó có tình yêu, tình anh em và tình bè bạn trong sáng.
Có biết chăng đâu đó vẫn còn những giông bão bất thường sẽ lại một lần nữa đổ ập đến. Khi không chuẩn bị tinh thần có chống đỡ được chăng hay buông xuôi để mặc cho cơn bão kia vùi dập? Có những thứ đã là dĩ vãng con người ta chỉ muốn quên đi để bắt đầu lại một cuộc sống mới.
Có những người không muốn gặp lại để khơi gợi nỗi đau nhưng số phận đã định không thể không đối mặt.
Tử Phong vẫn như mọi ngày hôm nay lại đến tập đoàn làm việc. Đã cách mấy ngày anh cho người điều tra về thân thế của Kỳ Quân nhưng vẫn không thấy tin tức gì đặc biệt. Ngoài thông tin đã biết ra, một chút thông tin trước khi Kỳ Quân được ông bà Dương nhận về nuôi cũng không có.
Như vậy có thể nói là có người cố che giấu hay xác thực thân phận Kỳ Quân không có gì đặc biệt.
Tử Phong anh đây tuyệt đối không tin, một con người lí nào lại không có nguồn gốc. Cho dù là đứa trẻ mồ côi cũng sẽ có một chút thông tin về gia đình vì sao Kỳ Quân lại không.
Tiếng gõ cửa vang lên, Tử Phong cũng không buồn ngẩng đầu lạnh lùng đáp gọn:
– Vào đi!
Tiếng bước chân 3K vang lên từng bước liền tiến đến bàn làm việc của Tử Phong. Trên bàn Tử Phong liền xuất hiện tờ báo cùng một tập tư liệu. Tử Phong nhíu mày cầm tờ báo lên xem, hôm nay anh ra khỏi nhà từ sớm để đón Tâm Di nên không đọc báo.
– Chủ tịch đây là tin tức về ông Hạo Ưng và cả tin tức về Kỳ Quân mà cậu nhờ tôi điều tra._3K nhàn nhạt đáp có chút căng thẳng.
– Ông ta lại về nước, xem ra tôi cũng muốn một lần được thỉnh giáo tiền bối._Tử Phong nhếch môi cười.
Ba Hạo Minh là một con người bí ẩn khó tiếp cận, những chiến tích oanh liệt trên thương trường cũng không ít. Ông ta gây thù chuốc oán cũng vô số kể, hầu hết những ai nghịch với ông ta đều không được sống tốt. Những đối thủ trụ vững được với ông ta cho đến bây giờ cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, đối thủ mạnh nhất vẫn là P&A. Mà người lãnh đạo P&A hiện lại là hậu bối làm sao ông ta có thể cam tâm, ông ta vốn có dã tâm lớn muốn thâu tóm tất cả quyền lực cùng cổ phần của các tập đoàn danh tiếng.
– Tôi cảm thấy ông ta về lần này không phải vì chuyện kinh doanh._3K gõ gõ ngón tay lên bàn hơi suy nghĩ.
– Tôi cũng nghĩ vậy, ông ta về chắc chắn để giải quyết chuyện có thể sẽ uy hiếp đến tiền đồ cùng danh vọng hiện giờ._Tử Phong ngã người khẽ nhắm mắt hướng mặt lên trần nhà.
– Vậy có cần để ý đến động thái của ông ta hay không?
– Có nhưng cũng không cần quá khẩn trương._Tử Phong mặt không đổi sắc thần thái lãnh đạm.
– Vì sao? Không phải cậu bảo ông ta r...


