|
| Nếu Như Yêu» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 13/06/16 21:44:03 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
- Em thích cái kia.
- Được – Cảnh Phong liền đáp.
Anh hỏi chủ sạp:
- Tôi muốn lấy hai cái li kia thì làm thế nào?
- Phóng dao trúng vòng quay này trong mười giây – Chủ rạp mỉm cười – Giá cược rất lớn, một lần phóng là bốn mươi.
- Đưa tôi ba con dao – Cảnh Phong rút tiền ra đặt lên bàn cao ngạo nhìn ông chủ.
Vòng tròn được xoay mạnh khi anh giơ con dao lên nhắm. Chín giây sau đó.
- Phập.
Kiều Chinh cắn môi, con dao xoẹt ngang qua vai cô. Cô sợ hãi nhìn gương mặt Cảnh Phong dần đanh lại. Chỉ trong vài tích tắc, một tiếng gầm nhẹ vang lên sau lưng cô, cả người cô lạnh buốt. Những sự việc quá nhanh, cô vẫn tạm thời chưa hiểu nổi, đứng ngây người, tim như ngừng đập. Mãi cho đến khi Cảnh Phong kéo cô về phía anh, Kiều Chinh mới chợt tỉnh. Hóa ra mục tiêu của Cảnh Phong chính là kẻ đã đứng sau lưng Kiều Chinh từ lâu. Con dao sượt ngang qua cánh tay hắn, một vệt máu dài xuất hiện. Hắn gào lên:
- Thằng khốn…
Cảnh Phong lạnh lùng, ánh mắt anh sắc nhọn dần theo từng biểu hiện của kẻ đối diện. Ngay sau đó hắn hít một hơi thật dài nói gằn từng chữ:
- Hôm nay tao không đánh mày không được.
Cuộc chiến không cân sức diễn ra ngoài dự định của những người chứng kiến. Chỉ một lúc sau, đối thủ của Cảnh Phong đã không còn sức gượng dậy. Đúng lúc đó, tiếng một em bé ngây thơ hỏi mẹ mình đánh thức anh ra khỏi cuộc chiến đã tàn:
- Mẹ ơi! Chị ấy bị làm sao mà mấy người kia lại vác đi như vậy?
Anh liền lao đến chỗ khi nãy Kiều Chinh đứng nhưng hoàn toàn không thấy bóng dáng cô đâu cả. Chưa bao giờ anh thấy hoang mang lo lắng như thế, anh chụp lấy vai đứa bé lay mạnh:
- Nói cho chú biết, mấy người kia bắt chị gái đi hướng nào?
Đứa bé khóc thét lên. Mẹ đứa bé không những không trách anh còn đưa tay chỉ cho anh hướng mà bà vừa nhìn thấy bọn bắt cóc đưa Kiều Chinh đi. Trong đầu anh thoáng nhận ra mình vừa mắc một cái bẫy, Anh đứng bất động, sắc mặt đanh lại, ánh mắt bừng lên một ngọn lửa. Kẻ vừa nãy bị anh đánh gần như không gượng dậy được đã biến mất từ bao giờ. Cảnh Phong biết mình đã chậm một bước rồi. Anh vội lôi điện thoại trong túi ra, vừa gọi điện vừa đi ra hướng nhà xe. Tiếng chuông chờ điện thoại càng khiến ruột gan anh nóng như lửa đốt.
Ở một góc quán nước gần đó, bốn con mắt cùng nhìn Cảnh Phong thỏa mãn:
- Nhìn xem vẻ mặt tái xanh của nó kìa – Hưng đại bàng nhếch mép cười nhạt.
- Cẩn thận một chút, đừng làm quá. Ông chủ mà biết được thì ông ta sẽ không bỏ qua đâu – Năm Lục trầm mặc nói.
- Em biết rồi – Hưng đại bàng dẹp bỏ nụ cười, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.
Cảnh Phong tông cửa vào mạnh đến mức Hải cũng phải giật mình, anh lao vào nắm lấy cổ áo Hải, gầm lên:
- Có phải cậu đã cho người bắt cóc Kiều Chinh không?
- Cảnh Phong! Anh bình tĩnh đi – Hải nhẹ nhàng gỡ tay Cảnh Phong ra.
Nhìn gương mặt còn ngơ ngác của Hải, anh từ từ dịu lại rồi ngồi phịch xuống ghế, với tay lấy chai rượu tu liền một hơi.
- Vậy là cuối cùng Kiều Chinh bị bắt cóc rồi sao? – Hải lấy một cái li rồi đặt lên bàn cho Cảnh Phong – Anh cho là tụi em đã làm?
Cảnh Phong không đáp, tiếp tục uống.
- Theo kế hoạch, tụi em sẽ bắt cóc Kiều Chinh ở nơi đông người để tránh cho anh bị nghi ngờ. Hơn nữa đó là khi lão già kia chuẩn bị lô hàng mới và chúng ta sẽ dùng Kiều Chinh để trao đổi lô hàng đó. Anh sẽ cứu được Kiều Chinh trước thời điểm lão chấp nhận trao đổi để lấy niềm tin của lão. Nhưng hiện tại, lô hàng vẫn chưa được chuyển về, xem ra kế hoạch của chúng ta bị cản trở vì một kẻ khác rồi. Anh nói xem, kẻ đó là ai?
- Bất luận kẻ đó là ai, chúng ta cũng phải giải cứu Kiều Chinh càng sớm càng tốt. Lão Nghiêm dường như đã có chút tin tưởng anh từ vụ việc lần trước nên ông ta hỏi anh đã chán công việc vệ sĩ này chưa? Ông ta sẽ sắp xếp cho anh công việc tốt hơn. Anh từ chối. Anh nói với ông ta: “Bảo vệ Kiều Chinh được an toàn là nhiệm vụ mà tôi phải làm, tôi không có ý thay đổi nào cả. Chỉ cần được phục vụ cho ông chủ là tốt rồi”. Tuy ông ta không nói gì thêm nữa nhưng anh tin chắc, ông ta đã tin tưởng anh thêm một chút rồi. Khó có ai dại dột bỏ qua cơ hội tốt như thế, vậy mà anh lại chấp nhận từ bỏ.
- Cảnh Phong, chúng ta không cần chờ lô hàng đó nữa, đây chính là cơ hội tốt cho chúng ta. Chỉ cần chúng ta cứu được Kiều Chinh ra thì lão Nghiêm chắc chắn sẽ tin tưởng anh rất nhiều – Ánh mắt Hải vụt sáng nhìn Cảnh Phong.
- Làm sao truy ra ai bắt được Kiều Chinh mới là vấn đề – Cảnh Phong trầm giọng nói.
- Vấn đề này rất đơn giản – Một người bước vào nhìn Cảnh Phong cười khà khà nói.
- Ông chủ – Hải giật mình nhìn ra cửa rồi kêu lên kinh ngạc – Sao ông chủ lại đến đây?
Cảnh Phong cũng đưa ánh mắt nhìn ông chủ Thạch đang bước vào trong phòng, ông quay người ra lệnh cho bọn đàn em:
- Đóng cửa lại, canh gác bên ngoài, không có lệnh của tao, không cho ai đến gần căn phòng này!
Hải và Cảnh Phong lập tức đứng dậy bước vội đến đỡ ông chủ Thạch. Cả hai đều thể hiện thái độ kính trọng vô cùng.
- Ông chủ.
- Ba…
- Được rồi, ta chưa đến nỗi tàn phế để hai đứa phải dìu đi như thế đâu – Ông chủ Thạch đưa tay ngăn hai người lại.
Cảnh Phong và Hải bèn khựng lại, hai người im lặng nhìn ông chủ Thạch lê chân từng bước từng bước đến ghế ngồi. Khi ông chủ Thạch ngồi xuống rồi thì Cảnh Phong và Hải mới dám ngồi xuống ghế của mình.
- Ba, chân của ba không sao chứ? – Cảnh Phong lên tiếng quan tâm – Con xin lỗi, những lúc thế này đáng lí con phải ở bên cạnh ba vậy mà…
Ông chủ Thạch nắm tay Cảnh Phong, cả người dựa vào thành ghế, thư thái nói:
- Con trai ngoan, ba biết con rất lo lắng cho ba. Ba già rồi, những chuyện này chỉ là chuyện vặt thôi, một thời gian là khỏi. Con đừng lo lắng cứ chuyên tâm vào kế hoạch của con đi.
Cảnh Phong nhìn ông chủ Thạch với vẻ mặt áy náy lẫn đau đớn. Trước giờ, anh luôn là cánh tay phải của ông. Nhưng lần này, vì kế hoạc tiếp cận kẻ đó mà Cảnh Phong phải giả vờ trở mặt với ông, người mà anh luôn xem như ba ruột của mình.
Ông quả thật đã già rồi, chuyến giao dịch lần này vì không có Cảnh Phong nên ông phải đích thân ra mặt, không ngờ bị gài bẫy, hai bên xảy ra một trận ẩu đả lớn. Chân của ông vì thế mà bị thương.
Nếu là trước đây thì…
Trong tâm trí Cảnh Phong hiện lên những hình ảnh trẻ trung phong độ của ông chủ Thạch lần đầu anh gặp. Đó là những ngày tháng đáng hận nhất trong cuộc đời anh, là những ngày tháng khổ sở nhất, vất vả, đau đớn nhất.
Ngày hôm đó, khi cảnh sát gọi đến nhà cũng là lúc mẹ anh đang chuẩn bị đồ đạc để vào thăm ba. Cảnh Phong một mực đòi mẹ cho đi theo:
“Mẹ, cho con đi theo với, con cũng muốn vào thăm ba”.
“Cảnh Phong, con ngoan đi, ở nhà giúp mẹ coi em, mẹ vào thăm ba một tí rồi về ngay. Mẹ gửi hai đứa cho cô Bình, hai đứa phải nghe lời cô Bình có biết không?”.
Cảnh Phong lúc đó cũng đã hiểu chuyện gì đang xảy ra với gia đình mình, hàng xóm cứ mỗi người một câu nói ra nói vào xầm xì về việc ba anh ở tù. Mẹ anh, bà Vân Trang, vì không muốn con cái nghi ngờ ba mình nên mới kể hết mọi chuyện với Cảnh Phong. Từ lúc đó, anh đã hận kẻ có tên là Hoàng Sĩ Nghiêm vô cùng, anh hận một kẻ đạo đức giả, nhẫn tâm lừa gạt ba anh để ông phải lâm vào con đường tù tội, khiến gia cảnh anh tan nát, nhà cửa bị tịch thu, ba mẹ con phải đi thuê nhà trọ sống, hai anh em ngày ngày bị mọi người chỉ trích là con của tội phạm.
“Mẹ nói với ba, con và em nhớ ba lắm, tụi con sẽ chờ ba về”.
Bà Vân Trang nhìn đứa con trai bé bỏng xúc động, giang tay ôm chặt con vào lòng, đôi mắt đỏ hoe, tuy cố gắng dằn lòng để không khóc nhưng vẫn không ngăn được những tiếng nấc nghẹn ngào.
“Con ngoan lắm”.
Hai mẹ con đang ôm nhau khóc thì một người hàng xóm cũ lao vào hổn hển nói:
“Chị Trang! Ba tụi nhỏ tự sát trong tù rồi”.
Hai mẹ con Cảnh Phong sững sờ nhìn người đến báo tin, người đó thấy vậy thì cố gắng nói chậm rãi hơn từng câu từng chữ:
- Lúc nãy, cảnh sát gọi đến hỏi có biết ba mẹ con chị dọn đi đâu không? Họ nói anh ấy đã tự sát trong tù rồi, bảo mọi người đến…
Người đó còn chưa nói hết lời thì Cảnh Phong đã thấy thân hình gầy guộc của mẹ mình từ từ ngã xuống đất.
Đám tang ba anh, những người công nhân ở công ty cũ đều có mặt, họ gom góp số tiền ít ỏi để ba anh có được nấm mồ đẹp. Họ động viên ba mẹ con anh rất nhiều, tuy nhiên, chẳng ai đủ giàu có mà cưu mang tất cả. Để rồi những đau đớn vẫn tiếp tục xảy ra. Đó là sự tuyệt vọng tận cùng bất lực khi em gái anh sau chén cơm rau đạm bạc và nhạt thếch than đau đầu, Như Ngọc bắt đầu sốt cao và buồn nôn khiến bà Vân Trang hoảng hốt, đưa con đi bệnh viện. Nhà không có tiền, mẹ anh phải chạy vạy khắp nơi vay nợ mua thuốc cho con. Vừa thương em vừa thương mẹ nhưng anh lại không thể khóc. Anh chỉ có thể ngày ngày ở bên cạnh đứa em ốm yếu của mình, nắm chặt tay Như Ngọc cố gượng cười trấn an bằng những lời hứa dối trá: “Vài bữa nữa, em sẽ khỏi thôi”.
Chỉ có điều vài bữa nữa đó đành đổi bằng cả một vòm trời đen tối. Điều tàn nhẫn cuối cùng cũng đến.
Hai bức di ảnh trên bàn thờ, ba nén nhang tỏa khói tang thương. Bà Vân Trang cả ngày chỉ biết ngồi thẫn thờ, đôi mắt vô hồn như nhìn vào một khoảng xa xăm lắm. Cha chết, em gái chết, mẹ phát điên, anh phải bỏ học lăn lộn ngoài đường để kiếm miếng ăn cho hai mẹ con sống qua ngày trong một khu ổ chuột bẩn thỉu. Rồi một ngày, anh liều mạng đánh nhau với một nhóm côn đồ nhí chỉ vì bị chúng đuổi khỏi địa bản. Chính vì lần đánh nhau đó mà cuộc đời anh rẽ sang một hướng khác. Một chiếc xe màu đen sang trọng đang chờ đèn xanh trên con đường xảy trận hỗn chiến. Người đàn ông trong xe khẽ cười khinh bỉ nhìn bọn trẻ trâu đánh nhau một cách ngốc nghếch. Nhưng đứa con trai gầy gò đang bị đánh hội đồng kia khiến ông chú ý, cứ bị đánh ngã là nó lập tức đứng lên, gan lì vô cùng. Chính ánh mắt của Cảnh Phong thu hút ông ta:
- Dừng xe. Tụi bây mang thằng nhỏ kia đến đây cho tao.
Người đàn ông đó chính là ông chủ Thạch bây giờ.
Trong căn biệt thư được trang hoàng rất đẹp nhưng không khí lại có phần căng thẳng, u tối, trên bộ ghế sô pha, một người đàn ông trên lưng có một vết chém sâu và dài, máu chảy từ vết thương nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi xanh. Nét mặt đã không còn một chút máu, thế nhưng ông ta không hề buông một tiếng rên rỉ. Bác sĩ ngồi sau lưng ông ta thoăn thoắt sơ cứu như thể đây là một việc quá đỗi bình thường. Mấy tên đàn em bu quanh ông ta đang trừng trừng mắt nhìn về phía một thằng nhóc, mặt nó cũng tái mét.
- Lại đây nhóc – Người đàn ông ngoắc tay gọi.
- Ông chủ Thạch, xin đừng động đậy, tôi đang sát trùng vết thương. Vết thương khá sâu, cần phải khâu lại – Vị bác sĩ nhắc nhở.
Nhưng ông chủ Thạch vẫn đưa tay về phía thằng nhóc tiếp tục gọi:
- Lại đây.
Mấy tên đàn em thấy vậy liền đẩy mạnh thằng nhóc về phía sô pha. Ông chủ Thạch cười ha ha, vỗ vai thằng nhóc nói:
- Có biết vì sao ta thu nhận mày hay không? Bởi vì chú mày dù bị đánh cỡ nào cũng không khóc. Ta thích tính gan lì của chú mày.
- Cảnh Phong, con tên Cảnh Phong – Thằng nhóc nhìn ông chủ Thạch bằng ánh mắt nghiêm trang lên tiếng.
Hôm nay, Cảnh Phong theo ông chủ Thạch đi làm một chuyến giao dịch. Không ngờ giao dịch không thành dẫn đến ẩu đả, Cảnh Phong còn chưa có kinh nghiệm đánh đấm nhiều. Một tên ...

