80s toys - Atari. I still have
WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 1230

Truyện Bên cạnh thiên đường


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 14/06/16 14:49:56
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Truyện Bên cạnh thiên đường


Chúng tôi lái xe đến ngôi nhà hoang ngoài thành phố. Trèo lên nóc nhà, ngắm nhìn thành phố vẫn sáng rực ánh đèn rồi đờ người ra. Trèo xuống, lái xe trên con đường vành đai bao quanh thành phố về nhà. Bất Bất bảo tôi cứ đi thẳng một mạch, đừng quay đầu lại.

Cứ thế, chúng tôi đi một hơi đến thị trấn cổ Tây Đường ở Triết Giang.

Nửa đêm tờ mờ sáng đi lang thang không mục đích, cuối cùng thì mò vào một cái ngõ có tên là Thạch Bì Lộng. Bất Bất kêu mệt, chúng tôi bèn ngồi xuống nghỉ ngơi. Ba người định nói chuyện gì đó cho đỡ buồn, nhưng lại chẳng biết nói gì, đành trầm ngâm im lặng với nhau.

Ngồi trong ngõ, tôi không khỏi bùi ngùi cảm thấy cuộc đời chẳng khác gì một cái ngõ cụt.

Thời gian đó vì muốn Bất Bất vui vẻ, tôi thường nghĩ ra những chuyện mới mẻ. Nhưng sau khi làm xong, lại cảm thấy chẳng có ý nghĩa gì, lại rơi vào trạng thái u uất trầm mặc. Sự uể oải của ba người lây nhiễm cho nhau, làm cho mỗi người càng thêm mệt mỏi, chỉ thấy cuộc sống thêm bế tắc.

Cổ trấn Tây Đường về khuya đặc biệt yên tĩnh. Thi thoảng mới nghe một hai tiếng chó sủa xé toang màn đêm tĩnh lặng. Cửa nhà bên cạnh hé mở, tiếng xèo xèo vang lên rất rõ. Bầu trời trên cao đen kịt một màu, khiến người ta bức bối không thở được. một hai đám mây lững lờ trôi qua, có cũng như không. Trên đầu tường có mấy ngọn đèn đường kiểu cũ, phát ra những tia sáng vàng vọt chiếu sáng ngõ nhỏ. Một hai người địa phương vội vã đi qua, liếc nhìn chúng tôi, nét mặt rất thờ ơ lạnh lùng.

Ánh sáng le lói hắt ra từ một căn nhà trong ngõ, là ánh nến heo hắn, bên trong toàn là vòng hoa, vòng hoa đặt xung quanh một chiếc giường, trên giường là một người chết, theo phong tục địa phương, phải để qua đêm mới được hỏa thiêu.

Chúng tôi đang ngồi trên bậc cấp của ngôi nhà người chết. Bất Bất phả ra một làn khói thuốc, nói cảm giác này thật khoái: “người chết đang sống” và “người chết đã chết”cuối cùng cũng tiếp xúc với nhau. Nói xong thì cười ngặt nghẽo. Tiếng cười thê lương.

Đi đến một cây cầu đá nhỏ, ngồi ở đầu cầu. Bì Tử nhặt một cục đá ném xuống dòng sông nhỏ, cục đá rơi xuống nước, tiếng “tõm” vang đi rất xa.

Đi tiếp. Dọc theo con đường có mái che đến Lai Phụng Kiều[11">, ngồi hút thuốc.

Bất Bất nhìn những mái nhà ngói xanh nhấp nhô dưới ánh trăng, nói muốn leo lên đó. Tôi nghĩ một lúc rồi trèo qua cành cây lên nóc một ngôi nhà thấp bên cạnh Lai Phụng Kiều, sau đó thò tay kéo Bất Bất và Bì Tử lên, từ đó trèo lên một ngôi nhà cao hơn. Tôi ở trước, Bất Bất ở giữa, Bì Tử ở sau, ba người như ba con mèo hoang không nhà, bò qua những mái nhà xám xịt dưới bầu trời đêm lạnh lẽo, trăng mờ sao lặn.

Leo trèo một lúc thì mệt, lại ngồi trên mái nhà hút thuốc. Một con mèo chầm chậm đi qua trước mặt chúng tôi. Bất Bất khẽ chum miệng lại gọi. Con mèo đột nhiên dừng lại, cong đuôi lên, lạnh lùng nhìn chúng tôi dò xét như muốn đánh giá mấy vị khách kỳ lạ trên mái nhà này, do dự một lúc rồi vẫy đuôi một cái, nhoáng một cái đã biến mất không dấu vết.

Ba người như ba chiếc hộp Pandora[12"> rỗng không, co rúm lại trong đêm đông lạnh lẽo, khoác lên người ánh trăng quạnh hiu, hoang mang đờ đẫn.

Sáng sớm.

Bất Bất hút nốt điếu thuốc rồi lại đói về nhà. Đang lái xe trên đường cao tốc thì gặp mưa, trận mưa đầu tiên của mùa đông. Mưa không lớn, nhưng dày đặc, phảng phất như những giọt nước mắt của thượng đế.

Bất Bất ôm tấm thảm lông, điếu thuốc chưa lúc nào rời tay, nét mặt hờ hững, đầy vẻ thất vọng. Thỉnh thoảng em lại bị sặc khói thuốc, ho lên mấy tiếng. Tôi mở cửa sổ ra, một trận gió lạnh ùa vào, cả ba người không ngừng run rẩy.

Vào thành phố, tôi đưa Bì Tử về nhà trước. Bất Bất bảo tôi lái xe đến tường thành, rồi rẽ lên núi, đi một mạch lên đến đỉnh. Cúi xuống nhìn thành phố bị nước mưa làm cho mờ đi bên dưới, cảm giác như nhìn một thành phố dưới đáy biển. Bất Bất nhìn ra xa một lúc rất lâu. Tôi khẽ hôn lên gương mặt lạnh buốt của em, Bất Bất quay đầu lại, tôi quan tâm nhìn em chăm chú, em chỉ lạnh lùng liếc lại tôi một cái. Sự quan tâm của tôi, tựa như một quả bóng bị đá ra rồi bật trở lại.

- Chán quá !

Em thấp giọng nói:

- Anh cảm thấy chúng ta tiếp tục thế này còn có ý nghĩa gì không ?

Tôi không biết nên trả lời thế nào, chỉ im lặng.

- Ngay từ khi mới bắt đầu chúng ta đã sai lầm, ở bên nhau lại sai lầm hơn nữa.

Bất Bất chán nản nói.

Những ngày tháng hai người ở bên nhau đúng là càng lúc càng đơn điệu, tình yêu không cơ sở của chúng tôi mỗi lúc một huyền hoặc mù mịt. Nhưng tôi đã coi Bất Bất là nơi gửi gắm cuộc sống của mình, cũng như một cây cổ thụ đã cắm rễ vào tận đáy tim, không dễ gì mà nhổ đi được. Huống chi đã vất vả cực nhọc dùng tuổi xuân đổi lấy tình cảm này, làm sao tôi nỡ vứt bỏ chứ ?

- Chúng ta chẳng giúp gì được cho nhau,ngược lại, còn giống như hai kẻ mắc bệnh truyền nhiễm, chỉ biết lây bệnh mà không thể giải thoát cho nhau. Cứ như vậy chẳng có ý nghĩa gì hết. Cuộc sống sẽ như trận mưa này, mờ mịt hư vô, không ai nắm bắt được, cũng không ai dựa dẫm được.

Bất Bất ngân ngấn lệ, giọng nói bi thương. Tôi chỉ biết tròn mắt lên. “Chúng ta chẳng giúp gì được cho nhau,ngược lại, còn giống như hai kẻ mắc bệnh truyền nhiễm, chỉ biết lây bệnh mà không thể giải thoát cho nhau.” Câu nói này khiến tôi chìm vào cảm giác tự trách đáng sợ nhất.

Về nhà.

Bất Bất tắm xong, ngồi xếp bằng trên cái đệm bông trên sân thượng, vừa hút thuốc vừa nghe đi nghe lại bài “Hành Khách”. Tóc em còn chưa lau khô, dính đầy những hạt nước nhỏ li ti, không khí lạnh buốt ngoài trời làm chúng dính chặt với nhau, giống như những cây lau nhà bẩn thỉu vứt bên ngoài. Cặp đùi nhỏ lộ hẳn ra ngoài, sắc da xanh nhớt đến ghê người. Tôi bế bổng em lên dặt vào trong chăn, tìm khăn bông lau khô tóc cho em, rồi giúp em xoa đùi, cho đến khi ấm hẳn lên mới thôi. Từ đầu đến cuối Bất Bất vẫn hoang mang nhìn tôi, vẻ mặt mệt mỏi, lại có chút lạ lẫm, nhìn mãi cũng mệt, em thở dài, nghoẹo đầu ngủ thiếp đi.

Cứ nghĩ mãi về câu nói lúc nãy của em.

Có lẽ em sinh ra đã là một chú chim nhỏ, cần được bay lượn trên bầu trời ự do và sạch sẽ hơn, chứ không phải cứ ở mãi trong cái lồng nhỏ đơn điệu và bẩn thỉu này của tôi.

Tôi đờ người ôm chặt Bất Bất, nhìn lên trần nhà, nghiêm túc tổng kết xem rốt cuộc vấn đề giữa hai chúng tôi nằm ở đâu ? Có lẽ tại cái thứ mà chúng tôi vẫn gọi là tình yêu ấy càng lúc càng trở nên không ra làm sao, đã biến thành gánh nặng mất rồi.

Buồn mà không hiểu vì sao.

Ngày hôm sau tỉnh lại, Bất Bất đã đi mất. Trên bàn đặt một tờ giấy.

Một người sống đã buồn chán, không ngờ hai người sống với nhau lại càng buồn chán hơn. Nếu không giúp được nhau, thôi thì thử chia tay vậy, biết đâu lại tìm được sự giải thoát ? Em đi đây, đến Vân Nam một thời gian, không biết lúc nào mới quay lại, mà có quay lại hay không cũng chưa biết. Em nói thì không giữ lời, nhưng đời nói thì không phải vậy. Anh phải giữ gìn đấy.

Tôi bị Bất Bất bỏ rơi như vậy đấy.

Em không từ mà biệt,một mình đi tìm tương lai tươi sáng và giá trị đích thực của cuộc sống. Để lại tôi cô đơn ở lại nơi này, bối rối thu dọn những gì em để lại, một mình đối đầu với đời.

Tôi ngây ra nhìn mảnh giấy em để lại cả nửa giờ đồng hồ. Mắt ươn ướt, muốn khóc mà khóc không được, càng cảm thấy mình đáng thương.

Muốn đi tìm em. Nhưng Trung Quốc rộng như vậy, đi đâu tìm em bây giờ ? Tôi chỉ biết lặng lẽ đợi em trở về, tình cảm mấy năm vẫn còn đó, chắc em sẽ trở về.

Thở dài, đứng dậy thu dọn quần áo của em. Bất Bất thích quăng quần áo lung tung khắp nhà, bộ này, bộ kia ở đâu cũng thấy quần áo của em. Tôi nhặt từng bộ lên, đưa lên mũi ngửi, nhớ lại mùi hương của em, cẩn thận gấp lại từng chiếc một, cho vào trong tủ, sau đó bỏ một lọ nước hoa vào góc tủ theo thói quen.

Bất Bất có một đôi tất dài, ở gót chân thủng một lỗ lớn.

Không tìm thấy kim chỉ, đành vứt tạm vào đấy.

******

Trước tôi vẫn ôm Bất Bất ngủ. Ôm một cô gái mà mình không có tình cảm để đối phó với đêm dài tịch mịch thì cứ cảm giác giả giả thế nào.

Tôi không thích đồ giả, như là hoa giả, thậm chí cả răng giả. Bất Bất đột nhiên bỏ đi, không ngủ được, lại không muốn ngược lại với nguyên tắc, đành kéo Bì Tử lái xe đi lượn khắp nơi, đến khi nào buồn ngủ díp mắt lại mới về nhà. Cứ như vậy, tôi thành con mèo đêm. Đêm nào cũng như đêm nào, cứ ra đường lớn ngõ nhỏ là sẽ thấy tôi và Bì Tử lái xe đi lang thang.

Đêm tối là một cái thùng rác lớn. Đến đêm, đủ các vai diễn sẽ chui ra từ cái thùng rác này : những kẻ say bước ra từ quán rượu, những chiếc xe rác cỡ lớn phải ban đêm mới ra vào thành phố, những người lang thang vội vã đi tìm chỗ ngủ, những tên trộm vất vả làm việc trong đêm tối, những tên lừa đảo lúc nào cũng ra vẻ nhiệt tình giúp đỡ người khác, những cô gái lương thiện bán thân thể lấy những đồng tiền mồ hôi nước mắt, những khách làng chơi đi tìm của lạ …

Tôi thường gục mặt xuống tay lái trăn trở: nếu mà ngược lại thì không phải tốt lắm sao ? Ban ngày mọi người đến quán rượu vui chơi, đến tối mới vất vả đi làm. Như vậy tôi có thể làm việc một cách bình thường dưới ánh mặt trời, ban đêm về nhà đi ngủ, không đến nỗi ngày nào cũng phải đắm chìm trong cái thùng rác đêm này.

Đáng tiếc là không bao giờ có chuyện đó.

Không nhớ đã bao nhiêu ngày chưa nhìn thấy mặt trời buổi sớm rồi.

Mặt trời không thuộc về tôi, ban ngày không thuộc về tôi.

Tôi thuộc về đêm. Thuộc về thùng rác.

Không được tắm nắng, từ thân thể cho đến ý nghĩ đều bắt đầu từ từ lên mốc.

Bên cạnh thiên đường – phần 3
Cạnh xe tôi là một chiếc moto.

Một cậu trai đèo một cô bé. Đầu tóc cậu ta dựng ngược, ăn mặc kiểu hip hop. Chiếc loa gắn trên xe đang phát ra một bài hát rất thịnh hành của Eminem. Cô bé rất gầy gò, chui mình bên trong chiếc áo thể thao rộng hơn phải đến hai số, trông giống như một con sơn dương nhỏ đói đến nỗi chỉ còn lại da bọc xương trong gió lạnh. Tay phải cô bé kẹp một điếu thuốc, chốc chốc lại rít một hơi, không phả ra mà để khói thuốc tự tràn ra khóe miệng, tựa như bên trong đang có hỏa hoạn vậy.

Cô bé ôm chặt lấy cậu trai, mặt dán chặt vào lưng, ánh mắt đảo tròn như băng trôi ở Bắc Cực, gặp ánh mắt tôi, cô bé dừng lại một lúc lâu, phảng phất như đang nghiên cứu tôi, gương mặt không chút biểu cảm. Tôi chống cằm lên cánh tay, cũng đưa mắt nhìn lại cô, không biểu cảm.

Ánh mắt hoang mang của hai người tựa như hai đầu của một con ngõ dài trong đêm tối: xa xăm, trống rỗng, không nơi nương tựa.

Tôi đang mơ màng giữa cuộc cờ, không biết đặt quân vào đâu.

Cô bé lại đang ngỡ ngàng chưa biết khai cuộc thế nào.

Xe lửa xầm xập chạy qua.

Đèn xanh bật sáng. Những chiếc xe từ từ khởi động, ùn ùn đi qua đường ray.

Cậu trai nổ máy xe, “vù” một tiếng, lao vút đi.

Ánh mắt cô bé vẫn nhìn đăm đăm vào mặt tôi, cho đến khi biến mất hẳn trong màn đêm đen tối.

Lái xe về nhà. Đi qua chân cầu thang.

Mặt trăng lẩn sau một áng mây dày, bốn bề tối om như mực.

Cô bé nhà bên đang ngồi trên bậc thang hút thuốc, tay cầm một chai bia, bên kia là một cuốn sách phổ thông, hình như tên là “Con trai là cây, đàn ông là rừng” thì phải.

Chẳng ra làm sao.

- Con gái còn nhỏ không nên uống cái này.

Tôi giật chai bia trong tay cô bé, tu mấy ngụm.

- Uống bia tốt chứ, c...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3245 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 11/9/2014 ( Đăng 3246 ngày trước)
» Cuồng kết hôn Uông Bồng Khiết ( Đăng 3246 ngày trước)
» Đường Tâm Thục Nữ ( Đăng 3246 ngày trước)
» Truyện Bên cạnh thiên đường ( Đăng 3246 ngày trước)
Trang:12»
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý