|
| Đã Có Tôi Bên Em» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
– Ầy có cái gì không được, mẹ là mẹ của con ngại cái gì chứ.
Không có cách phản bác, Kỳ Quân khóc không ra nước mắt. Cậu phải làm thế nào để thoát khỏi cảnh này đây.
– Vậy để con đi ra ngoài, cô và Thiên An cứ tự nhiên đi ạ._Tử An cụp mắt định đi ra ngoài, bắt cô chứng kiến một người con trai thay áo không tốt chút nào.
– Con cũng không cần đi ra, ở lại để xem size của chồng tương lai để sau này còn biết mà lựa đồ._bà Linh Nguyệt đúng là sống theo giới trẻ thời nay không cần ngại ngùng những chuyện vặt vảnh.
Tử An và Kỳ Quân không hẹn mà toàn thân đồng thời hóa đá, chuyện này đúng là ngoài sức tưởng tượng của hai người họ.
– Dạ? Con…con nghĩ không cần đâu để lần sau đi ạ._Tử An còn nhanh hơn sóc vèo một cái liền ra khỏi phòng, tốt bụng đóng kín phòng lại.
Kỳ Quân hít sâu một cái, cậu chưa gặp tình trạng này bao giờ.
– Để con vào trong tự thay được rồi ạ._Kỳ Quân là cố van xin.
– Không cần._bà Linh Nguyệt vừa nói vừa đưa tay cởi cúc áo sơ mi của Kỳ Quân.
Kỳ Quân hốt hoảng nắm chặt cổ áo mặt nhăn nhó vô cùng khó coi.
– Cái này để con tự làm._Kỳ Quân quay lưng về phía bà Linh Nguyệt khó khăn cởi cúc áo.
Chiếc áo sơ mi dần dần được cởi ra, tấm lưng rộng lớn của một thiếu niên dần lộ ra. Bà Linh Nguyệt chăm chú nhìn vào phần bả vai phía sau của Kỳ Quân. Bà thoáng nhíu mày rồi dần giãn ra giương môi cười.
– A, con trai vết bớt đỏ của con vẫn còn sao? Vì sao lần trước mẹ lấy size con bảo nó đã biến mất từ khi con lớn rồi kia mà.
Kỳ Quân thoáng nhíu mày không hiểu bà Linh Nguyệt đang nói chuyện gì. Chính xác là ở bả vai phía sau của cậu có vết bớt đỏ từ nhỏ vốn không có biến mất. Kỳ Quân thoáng nghĩ không phải trùng hợp đến độ Thiên An cũng có vết bớt đỏ như vậy chứ.
– Nó vẫn còn chưa hề mất ạ._Kỳ Quân theo quán tính trả lời.
Bà Linh Nguyệt gật gù đồng ý, bà vẫn nghĩ mình bị nhầm. Nhưng bà không nhớ rằng lần trước bà lấy size may áo là lấy từ Thiên Ân. Lần đó vì không thấy vết bớt đỏ trên bả vai bà đã vô cùng kích động. Bà một mực phủ định Thiên Ân không phải con bà, không phải Thiên An. Thiên Ân từ đó về sau mỗi lần bà lấy size may đồ liền giả tạo một vết bớt để tránh làm bà kích động.
Bà Linh Nguyệt dịu dàng mặc chiếc áo sơ mi vào cho Kỳ Quân. Kiểu dáng áo sơ mi rất đẹp chỉ tiếc size này không vừa với Kỳ Quân. Vạt áo hơi dài và thân áo cũng rộng quá so với Kỳ Quân.
– Con trai sao con gầy đi vậy?
– Có lẽ con học nhiều quá ạ!_Kỳ Quân giương môi cười.
Cậu nghĩ cái áo này rõ ràng được may theo size của Thiên Ân lại bắt cậu thử dĩ nhiên không vừa rồi.
– Không được rồi! Mau cởi ra mẹ phải sửa lại.
Bà Linh Nguyệt sốt sắng cởi áo sơ mi trên người Kỳ Quân ra, Kỳ Quân thở dài một cái. Cậu nhanh chóng khoác áo của mình vào chỉnh chu lại áo cho chỉnh tề.
– Con nghĩ không cần sửa lại đâu ạ, cái áo đó chắc vừa với anh Thiên Ân. – Thiên Ân? Ừm có thể Thiên
Ân sẽ vừa._bà Linh Nguyệt gật gù liền cầm cái cái áo đi đếngiàn máy may. Bây giờ trong đầu bà mới nhớ đến người con đầu lòng mang tên Thiên Ân.
Cửa phòng nhẹ mở có ba bóng người bước vào, Thiên Ân nở nụ cười nhìn Kỳ Quân liền chuyển hướng về bà Linh Nguyệt.
– Mẹ lại may vá nữa sao?_Thiên Ân đi đến ôm vai bà Linh Nguyệt.
– Con về rồi sao? Mẹ định may một cái áo cho Thiên An không hiểu sao nó lại rộng hay con thử xem có vừa không.
Thiên Ân liếc nhìn cái áo, nó được may từ thước vải lần trước anh cùng bà đi mua. Bà còn lấy size của anh, dĩ nhiên cái áo đó là size của anh. Hôm nay bà lại nhận nhầm Kỳ Quân là Thiên An nên size không vừa là phải.
– Được con sẽ thử nhưng để sau đi ạ, hôm nay có đến hai cô con dâu đến chơi._nói xong Thiên Ân hướng Kỳ Quân nháy mắt mấy cái.
Cả hai người con gái liếc mắt nhìn Thiên Ân oán trách. Kỳ Quân chỉ cười không nói, xác thực cậu cũng không biết phải nói gì từ nãy đến giờ bị bà Linh Nguyệt xoay tới xoay lui để xem kích cỡ áo đã không còn sức bàn cãi.
Bà Linh Nguyệt bây giờ mới để ý đến sự xuất hiện của Tiểu Kì cùng Tử An. Vậy là tất cả mọi người lại vây quanh bà, mỗi người nói một chuyện cho bà vui. Thiên Ân nhẹ thả lỏng bản thân, anh thật sự không có cách tìm lại Thiên An cho bà nên chỉ cần bất cứ ai có thể làm bà vui anh sẵn sàng để người đó ở cạnh bà.
Mỗi ngày thấy bà bất chợt mê bất chợt tỉnh Thiên Ân thật sự rất đau lòng. Anh vẫn không thôi trách bản thân, nếu năm đó anh không ham chơi thì Thiên An đã không bị người ta bắt đi cũng không rõ sống chết ra sao. Thiên Ân cười nhạo bản thân một tiếng, anh có quyền lực để làm gì mà ngay cả đứa em trai cũng không tìm lại được.
————————–
Hạnh Nghi bước xuống xe trên tay xách một vali kéo đi trên làn đường. Đưa đôi mắt xinh đẹp bị che khuất bởi kính đen liếc nhìn quang cảnh xung quanh liền giương môi cười nhạt.
Ánh nắng hắt những tia sáng gắt gao lên thân ảnh tao nhã của Hạnh Nghi tạo cái bóng đen trên làn đường.
Hình ảnh một thiên sứ cũng lập tức hóa thành ác quỷ, nhìn hình ảnh bề ngoài của một con người thật xinh đẹp tao nhã nhưng bên trong tâm hồn chứa những gì thì không một ai biết được.
Hít một ngụm khí, Hạnh Nghi có chút căng thẳng đưa tay nhấn chuông cửa nhà họ Du. Sự xa hoa của ngôi biệt thự này cô không phải lần đầu tiếp xúc nhưng vẫn không kìm lòng được dâng lên hàng loạt cảm xúc phức tạp. Thân thuộc cũng có mà chán ghét cũng không ít. Từ nay cô sẽ sống ở đây với thân phận không phải của cô.
Cô không thể tưởng tượng được những con người cô luôn xem trọng, luôn tôn kính lại đối xử với gia đình cô như vậy. Không ai có thể ngờ sự xa hoa của biệt thự đã che lấp đi tội ác cùng lỗi lầm mà họ đã gây ra. Họ khiến cô đau một cô sẽ trả lại họ gấp mười.
Từ bên trong biệt thự đi ra một chị giúp việc, thấy Hạnh Nghi người này nheo nheo mắt đánh giá rồi mới nhẹ nhàng hỏi:
– Xin hỏi cô tìm ai?
– Cho tôi hỏi anh Tử Phong có nhà không ạ?_Hạnh Nghi nhẹ cười một cái.
Chị giúp việc có chút ngạc nhiên, từ trước đến giờ cũng chỉ có ba người con gái đến tìm Tử Phong. Cô gái này chính là cô gái thứ ba nhưng rốt cuộc có quan hệ gì với Tử Phong. Chị giúp việc thầm nghĩ hiện tại bạn gái của Tử Phong không phải là Tâm Di sao, nếu cô gái này là đối tác cũng không cần phải đến tận nhà.
– Cậu Tử Phong đi công tác rồi ạ, chỉ có ông bà chủ ở nhà họ đang ở phòng khách cô có gì có thể nói với họ._chờ Hạnh Nghi bước khỏi cổng vào trong biệt thự, chị giúp việc liền khép cổng lại.
– Vậy cũng được cảm ơn chị.
Hạnh Nghi bước theo chị giúp việc đi đến phòng khách, cô liếc mắt nhìn vào trong liền thấy hai người mà cô cho là vô cùng quen thuộc. Nhưng đối với cô hiện tại họ lại vô cùng xa lạ như người dưng nước lã, thù oán chất chồng.
– Ai vậy con?_Bà Nhã Nhàn nhẹ hỏi chị giúp việc.
– Dạ thưa bà có cô gái này muốn tìm cậu Tử Phong._chị giúp việc thưa một tiếng liền cúi đầu đi vào trong.
– Được ta biết rồi._bà Nhã Nhàn khoát tay ra hiệu cho chị giúp việc đi vào trong.
Hai người già theo lời nói của chị giúp việc mà hướng về phía cửa, đáy mắt họ hiện lên tia khó hiểu cùng ngạc nhiên về thân ảnh xinh đẹp trước mặt họ.
Trong trí nhớ của họ chưa từng thấy qua cô gái này, hơn nữa cô gái này còn có quen biết với Tử Phong. Là quen biết sơ hay cái loại quan hệ phức tạp nào khác? Từ trước đến giờ nếu chỉ kết giao sơ qua Tử Phong chưa bao giờ đưa cô gái đó về nhà.
Người mặt dày nhất tìm đến không cần sự cho phép của Tử Phong chính là Tạ Y Ngân. Nhưng từ sau khi có sự xuất hiện của Tâm Di cô ta tuyệt đối bị cấm. Cô gái hiện tại đứng trước mặt họ chắc chắn cũng có thân phận không tầm thường mới có thể ngang nhiên xin gặp Tử Phong tại nhà riêng.
Hạnh Nghi nhìn họ mỉm cười một cái liền tháo kính đen ra, từng động tác đều toát lên nét quyền quý của một tiểu thư. – Cháu chào hai bác, hai bác vẫn khỏe chứ ạ?_giọng nói trong trẻo có chút thân thiết.
– Cô là…_ông Tử Nhạc mấp máy môi.
– Con là Thiên Tư.
Từng chữ được tuôn ra từ khuôn miệng xinh xắn vô cùng nhẹ nhàng. Trái lại tin tức này không hề nhẹ nhàng đối với ông bà Du. Hai người họ kinh ngạc lập tức đứng dậy, một cô gái xa lạ từ đâu đến nhận là đại tiểu thư nhà họ Diệp đã bị hoang phế cách đây mười năm.
Họ không phải không muốn nhận mà sự thật này là quá khó tin. Trước khi chắc chắn họ không thể tỏ bất cứ thái độ gì với cô gái trước mặt. Mặc dù họ một lòng mong muốn Thiên Tư tr...

