|
| Đã Có Tôi Bên Em» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
– Em…em xin lỗi!
Nói rồi Y Ngân cất bước đi để tránh đi lỗi lầm đang vây lấy cô, chỉ sợ không kiềm lòng được mà nước mắt kia sẽ tuôn.
Y Ngân đã đi rồi bóng cô đang dần khuất, trong khi đó Khả Chiêu vẫn ngồi đó chết lặng đưa ly cà phê lên nhấp một ngụm rồi đặt ly xuống, khẽ nhếch môi cười nhạt.
Hóa ra bấy lâu cậu vẫn ảo tưởng rằng người con gái kia sẽ có một chút tình cảm nào đó đối với cậu nhưng có lẽ cậu đã sai, kết quả cậu nhận được chỉ là ba từ nghe đau đến thắt lòng" em xin lỗi".
Đột nhiên hôm nay tách cà phê cậu uống-cà phê đắng không đường trở nên rất đắng. Đó có phải vị của cà phê hay đó là vì tim cậu nhói, lòng thấy đau bởi nếm vị đắng của tình yêu?
——————————————————————————
Phần cuối : Hôn thê
Uống xong tách cà phê Khả Chiêu cũng đứng dậy thanh toán tiền rồi rời nhà hàng, lên xe và lái xe một mạch về lại thành phố, cậu đã có một ngày thật sự mệt mỏi.
Trời đã về chiều nắng đã nhạt, đâu đó chỉ còn vài giọt nắng yếu ớt còn đậu lại trên những tán cây cao ngất.
Lúc này Thiên Tư cũng đã về nhà sau khi ở lại chơi với Tiểu Kì chốc lát sau khi Khả Chiêu đi.
Hôm nay tâm trạng Thiên Tư khá tốt cô về nhà dọn dẹp và cất mớ đồ vừa mua sắm được lúc trưa, rồi cũng thay đồ chạy nhanh xuống lầu cùng bà Ngọc Hoa làm cơm chiều.
Bà Ngọc Hoa thấy cô có tâm trạng tốt nên cũng buông lời trêu con gái.
– Chà hôm nay trời trở gió rồi thì phải.
– Mẹ nói gì vậy con thấy thời tiết vẫn bình thường mà_vẫn ngu muội không hiểu thâm ý sâu xa trong câu nói kia Thiên Tư nhìn ra khoảng sân im ắng lạ thường cành lá vẫn cứng đờ không hề rung rinh thì làm gì có gió.
– Tôi nói cô hôm nay tâm trạng thay đổi thất thường đấy mới mấy ngày trước còn ủ dột hôm nay thì mặt tươi rói lại còn biết phụ mẹ làm cơm không lạ hay sao?
Bà Ngọc Hoa dí tay lên trán Thiên Tư mắng yêu.
– Mẹ này lại trêu con.
Cô lại làm gương mặt phụng phịu, đưa tay kéo kéo cánh tay bà Ngọc Hoa.
– Thôi không đùa nữa, mau phụ mẹ dọn cơm đi!
Thấy cô ngượng nên bà cũng không trêu nữa. Cô nghe bà nói xong cũng cùng dọn món ăn ra chén bát rồi đặt lên bàn ăn.
– Con lên phòng gọi ba xuống dùng cơm đi!_bà Ngọc Hoa vừa dọn chén bát ra bàn vừa ra hiệu cho Thiên Tư lên phong gọi ông Dương Thanh.
– Vâng con lên ngay!
Thiên Tư bước nhanh lên phòng ông Dương, gõ cửa nhẹ nhàng.
– Cộc…cộc cộc
– Ai vậy ?_ông Dương đang đọc sách vội bỏ quyển sách xuống bàn gỡ mắt kính ra để trên quyển sách nhẹ nhàng hỏi.
Sau câu hỏi Thiên Tư đẩy nhẹ cửa vào nhìn ông Dương cất tiếng mời một cách lễ phép.
– Ba à cơm tối chuẩn bị xong rồi, ba xuống dùng cho kịp còn nóng.
– Được rồi ba xuống ngay.
– Vậy con qua gọi Kỳ Quân đây.
– Ừ, con cứ đi trước đi.
Nói xong Thiên Tư đóng cửa lại đi sang phòng Kỳ Quân để gọi thằng em quý hóa.
– Kỳ Quân, Kỳ Quân, em có trong phòng không?_vừa hỏi cô vừa gõ cửa.
-….
Tiếng gõ cửa vồn vã thế kia mà bên trong vẫn im hơi lặng tiếng.
– Kỳ Quân em nghe chị gọi không?
-…
Lại im lặng không hề có động tĩnh, vì bực tức cô đẩy mạnh cửa vào.
Hiện tượng cô nhìn thấy là Kỳ Quân tai đeo tai nghe đầu lắc lư theo điệu nhạc tay gõ lạch cạch trên bàn phím laptop.
Cô nhìn mà không thể kìm được cơn giận, đi một mạch đến cạnh Kỳ Quân đưa tay giật mạnh tay nghe, Kỳ Quân thoáng nhíu mày vì hành động khiếm nhã kia.
– Chị làm quái gì vậy?
Thiên Tư vẫn nhìn Kỳ Quân đầy tức giận.
– Làm gì là làm gì, em ở trong mà chị gọi khan tiếng vẫn chẳng lên tiếng bảo sao không tức.
– Thì em đang nghe nhạc sao mà nghe được nhưng mà có chuyện gì?
– Thì…
Thiên Tư chưa nói xong đã nghe tiếng bà Ngọc Hoa réo ở phía dưới:
– Hai đứa làm gì trên đó sao không mau xuống?
– Dạ tụi con xuống liền.
Nói xong Thiên Tư liếc xéo Kỳ Quân một cái rồi cất bước đi.
– Sao không mau xuống, còn ngồi đó nữa à.
– Được rồi em xuống liền…khổ quá.
Kỳ Quân vội vàng cất laptop sau đó cũng đi theo sau Thiên Tư xuống lầu.
Hai người xuống dưới thì ông bà Dương cũng đã ngồi vào bàn, cả nhà cùng nhau ăn uống nói chuyện rôm rả nhưng đôi lúc vẫn nghe tiếng cải cọ của hai chị em nhà này.
Đột nhiên Thiên Tư đề cập đến chuyện dự sinh nhật của Khả Chiêu, Thiên Tư nghĩ ông bà sẽ không đồng ý nhưng không ngờ hai người chỉ cười và đồng ý:
– Không sao con muốn đi dự tiệc thì cứ đi, dù sao con cũng sắp lên đấy học rồi đi tham quan trước để tránh lạ nước lạ cái cũng tốt_ông Dương Thanh cười nhẹ.
– Nhưng là con gái đi xa như vậy con phải cẩn thận đấy_bà Ngọc Hoa tuy đồng ý nhưng vẫn không khỏi lo lắng.
– Ba mẹ yên tâm con đi cùng Tiểu Kì không sao đâu, con sẽ cẩn thận mà mẹ không cần lo đâu.
Thiên Tư mừng vì được cho phép thật ra cô cũng không muốn đi, nhưng vì trước khi về Tiểu Kì nói nhỏ vào tai Thiên Tư rằng đó là buổi tiệc lớn trong lĩnh vực kinh doanh cô có thể có cơ hội gặp lại Tử Phong xác suất rất cao, chính vì thế dù không muốn đi nhưng để gặp lại người trong mộng dù chỉ là hy vọng cô cũng phải thử.
– Ba mẹ lo lắng làm gì lắm vậy chị ấy đã hơn mười tám tuổi rồi sắp bước vào quãng đường đại học rồi nhỏ nhắn gì đâu._Kỳ Quân thì lại tỏ ra không mấy hài lòng vì vấn đề lo lắng thái quá của mẹ mình, thật ra cậu cũng chẳng ghét bỏ gì cô chị của mình nhưng cậu có tư tưởng con cái cần sự tự do riêng khi đến tuổi trưởng thành kể cả khi cậu chưa đến tuổi trưởng thành cũng không thích sự gò bó.
– Cái thằng chị con là con gái phải khác với con trai chứ đâu như con được.
– Dạ thôi con biết tự lo cho mình mà, thật ra Kỳ Quân nói cũng không sai cũng đến lúc con tự lo cho mình rồi.
Sau cuộc nói chuyện thì cả nhà lại trở lại không khí vui vẻ trong bữa cơm ấm cúng, Thiên Tư cảm thấy hạnh phúc và yêu gia đình này vô cùng, cô không dám hình dung rằng nếu không còn gia đình này cô có nghị lực để sống không nữa.
Khẽ cốc vào đầu mình vì ý nghĩ điên rồ kia, gia đình cô sẽ mãi vẫn vậy làm gì có chuyện xui rủi nào xảy ra cơ chứ.
Nhưng có những chuyện người ta không ngờ đến nó vẫn xảy ra đấy thôi, chẳng qua là nó chưa đến thời điểm để diễn ra.
Cho đến khi nó xảy ra thì con người ta lại không kịp trở tay đành bất lực nhìn nó diễn ra cho dù nó vô cùng tàn nhẫn.
Sau bữa tối, Thiên Tư giúp bà Ngọc Hoa dọn dẹp bàn ăn rồi lên phòng, cả ba người còn lại thì ngồi xem phim.
Thiên Tư lên phòng lăn qua lăn lại trên giường, cứ nhắm mắt thì khuôn mặt của Tử Phong lại hiện lên vô cùng rõ, cô cứ mong cho đến ngày buổi tiệc diễn ra vì đó là cơ hội để cô gặp lại anh. Miên man trong suy nghĩ rồi Thiên Tư chìm vào giấc ngủ đôi môi vẫn nguyên nụ cười hạnh phúc.
Trong giấc mơ cô vẫn thấy anh và cô tay trong tay, hay thật có lẽ đêm nay giấc mơ đối với cô không là ác mộng như mọi ngày khi có anh bên cạnh, phải chăng anh chính là thiên thần được cử đến để bảo vệ cô?
———————————–
Về phần Tử Phong sau khi hòan thanh công việc tại tập đoàn lập tức lái xe về nhà mặc dù có sự nghiệp nhưng anh vẫn rất xem trọng gia đình và trong lòng anh luôn tồn tại hình bóng của vị hôn thê chưa rõ tung tích.
Về đến nhà, Tử Phong vội lên phòng tắm rửa thay đồ để bớt căng thẳng mệt mỏi hơn, cả ngày hôm nay anh đã suy nghĩ quá nhiều cả về công việc lẫn tình cảm.
Mới bước ra từ nhà tắm, trên người mặc áo choàng tắm màu xám, trên tay vẫn cầm chiếc khăn trắng lao khô tóc còn vương vài giọt nước, thì cửa phòng bật mở, khẽ nhíu mày khó chịu vì thái độ không được gọi là lịch sự.
– Anh hai!
Giọng một cô gái vô cùng trong trẻo cất tiếng nói, cô không cao so với anh là một trời một vực, đôi môi nhỏ nở nụ cười nhìn người trước mặt.
– Vào sao không gõ cửa?
Tử Phong mặc dù đã quen với hành động này nhưng vẫn phải nhắc nhở ai đời con gái lại cứ thích mở cửa phòng người khác đặc biệt là khác giới mà vẫn thản nhiên như không có gì.
Tử Phong vẫn lao tóc không ngừng, đi đến ngồi trên nệm một màu trắng muốt đồng nhất.
– Anh làm như em là người lạ không bằng.
Cô gái làm vẻ mặt buồn đi đến ngồi cạnh Tử Phong.
– Có chuyện gì thì nói luôn đi đừng ở đây mà phá anh.
– Anh hai em thấy anh dạo này lạ lắm.
Cô gái lập tức đổi sắc mặt nở nụ cười cùng giọng điệu đầy ẩn ý.
– Lạ? Lạ chỗ nào?
Tử Phong nghe cô em gái nhận xét mình mà không kì...

