|
| Đã Có Tôi Bên Em» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
– Bà không cần chối, nếu tôi nói anh Thiên Ân nói dối bà, bà có tin hay không?_Thiên Tư đắc ý cười trộm, tay lại lén lút bấm loạn trên bàn phím điện thoại.
– Không thể nào._Tiểu Kì lắc lắc đầu không tin.
Cô làm sao tin được khi cô nghe giọng anh rõ ràng rất mệt mỏi, rất thống khổ.
– Không tin thì cùng tôi đến một nơi đi, tôi đảm bảo bà sẽ biết anh ấy có nói dối hay không?
Tiểu Kì nghi ngờ nhưng vẫn theo ý Thiên Tư đi theo hướng cô chỉ. Đến nơi Tiểu Kì không biết Thiên Tư đang làm gì lại bảo cô đến quán cà phê. Nhìn qua nơi này cũng thật sang trọng. Tiểu Kì cứ như vậy đi theo Thiên Tư đi vào trong. Thiên Tư đi vào quán đứng bao quát một vòng liền thấy Tử Phong, bên cạnh còn có Thiên Ân cùng 3K.
Tiểu Kì nhìn thấy ba người ngồi nhàn nhã chỗ kia lại không khỏi tức giận. Rõ ràng Thiên Ân bảo rằng phải đến một nơi hẻo lánh điều tra gì gì đó bây giờ lại ngồi đây, thật quá đáng! Làm hại cô lo lắng sợ anh mệt nhọc.
Tử Phong ngồi xoay mặt về phía cửa nên anh rất nhanh phát hiện ra Thiên Tư cùng Tiểu Kì đang đi đến, trong mắt anh ẩn chứa nét cười, môi cũng hơi cong mỉm cười nhưng lại cố ý gợi chuyện cho Thiên Ân nói.
– Mày nói hôm nay tao không thể gặp Thiên Tư là ý gì?
– Chắc chắn Tiểu Kì sẽ không đưa cô ấy về nhà đâu. Tao vừa than mệt mỏi cô ấy liền bảo trừng phạt mày bằng cách bắt Thiên Tư không cho về nhà, bảo Thiên Tư dạy cô ấy nấu ăn. Mày cũng biết Tiểu Kì nấu ăn rất tệ thua xa Thiên Tư.
– Chắc như vậy sao?
– Chắc chứ…
Thiên Ân chính là hẹp hòi vì Tử Phong gấp gáp điều tra việc kia đưa ra ánh sáng mà làm việc ngày đêm. Làm cho anh không có thời gian bên cạnh Tiểu Kì, Tử Phong cùng Thiên Tư đang ở chung một mái nhà dĩ nhiên dù về trễ vẫn có thể gặp còn anh và Tiểu Kì lại khác. Hai người không ở chung lại phải làm việc tối mặt tối mũi mấy ngày liền cũng không thể gặp nhau. Chỉ hôm nay mọi chuyện ổn định mới có thể nhàn nhã ngồi đây. Anh định lát nữa sẽ sang nhà Khả Chiêu đón Tiểu Kì đi khuây khỏa một chút. Anh cũng chỉ muốn làm nũng với Tiểu Kì một chút, mong cô xuống bếp làm nội trợ sẵn tiện tách xa Thiên Tư ra một chút cho Tử Phong nhớ nhung gọi là trừng phạt.
– Thật sao? Nhưng tao thấy hình như không phải vậy._Tử Phong nhấc ly cà phê lên uống, ánh mắt chứa ý cười.
– Thật mà._Thiên Ân không biết sống chết vẫn đắc ý gật đầu.
Chỉ tiếc hình như Thiên Ân cảm thấy có một cơn gió lạnh thổi qua giữa thời tiết nóng bức. Còn không phải vì có một ánh mắt đang hướng anh tức giận sao?
– Lăng Thiên Ân đây là cực khổ của anh sao?_Tiểu Kì tức giận trừng mắt nhìn con người đang thản nhiên nói cười.
Uổng cô đau lòng thay anh còn muốn tự tay xuống bếp học mấy món, người này cư nhiên lừa gạt cô. Hừ, còn dám chê cô nấu ăn tệ.
Thiên Ân trợn mắt kinh ngạc nhìn Tiểu Kì đang đứng trước mặt anh, chống nạnh trừng mắt trách móc anh. Nhìn sang bên cạnh liền thấy Thiên Tư lè lưỡi trêu anh. A, thật là anh bị người nào đó bán đứng từ lâu mà không biết.
– Sao…sao em biết anh ở đây không phải là em định về nhà nấu ăn sao?
– Em không đến đây được sao? Anh còn dám nói mệt mỏi lại trông nhàn nhã như vậy sao? Hừ, còn dám chê em nấu ăn tệ em thề không bao giờ nấu ăn về sau anh cũng đừng mong.._Tiểu Kì tức giận nói xong lập tức xoay người đi ra ngoài.
3K ngồi cạnh cũng giật mình, nhìn Tử Phong liền thốt lên một câu:
– Chủ tịch! Cậu quá nham hiểm lấy hoạn nạn của bạn bè làm vui.
Tử Phong thản nhiên như không, anh cũng không có làm cái gì là người kia tự tìm đường nhảy vào hố đấy chứ.
Thiên Ân còn chưa hết kinh ngạc lập tức tay chân luống cuống, anh cũng không cố ý chỉ là muốn chuẩn bị cho bao tử mình sau này khi lấy cô đỡ khổ một chút thôi mà. Thiên Ân cố níu lấy tay cô giải thích.
– Anh…anh không có, em nghe nhầm rồi.
– A,Tử Phong lúc nãy anh có nghe không?_Thiên Tư tươi cười nghiêng đầu hỏi Tử Phong.
Thiên Ân trừng mắt nhìn Thiên Tư, cô là đang làm gì châm dầu vào lửa định làm cho nhà anh cháy tan hoang sao? Thiên Ân lại quay sang Tử Phong cầu xin. Rất tiếc Tử Phong là ai lại dễ dàng mềm lòng như vậy. Thấy Thiên Ân và Tiểu Kì hạnh phúc như vậy lâu lâu bùng nổ mới thú vị. Uống một ngụm cà phê Tử Phong mới phun ra một tiếng.
– Có.
Thôi xong! Thiên Ân nghẹn họng, rõ ràng anh bị đôi tình nhân kia giăng bẫy. Thù này anh nhất định trả. Tiểu Kì bực bội đi nhanh ra cửa, cũng không thèm ngoái lại nhìn bộ dạng khổ sở của Thiên Ân ở phía sau.
– Hai người…giỏi lắm dám giăng bẫy tôi.
– Anh còn không đuổitheo em sợ Tiểu Kì sẽ đi mất đó._Thiên Tư nháy mắt mấy cái nở một nụ cười chân thành khuyên bảo.
Thiên Ân hoảng hồn, cầm áo khoác trên tay vội vàng đuổi theo. Chắc phải năn nỉ gãy lưỡi rồi cô mới tha cho anh. Số của anh sao mà xui xẻo như vậy.
-Tiểu Kì chờ anh, anh còn chưa giải thích mà.
3K ngồi yên nãy giờ cố nhịn cười nhìn sắc mặt đại biến của Thiên Ân. Cuối cùng không chịu được bật cười một tiếng.
– Ha ha, chủ tịch hai vợ chồng cậu rãnh rỗi quá không có gì chơi sao?
Tử Phong nhún vai xem như thông qua. Anh cũng đâu có biết Thiên Ân bày trò để Tiểu Kì học nấu ăn, vô tình nhắn vài tin nhắn bảo Thiên Tư đến đây thôi.
– Lại đây! Hôm nay có còn mệt không?_Tử Phong hướng Thiên Tư gọi, giọng nói nhẹ nhàng.
Thiên Tư ngoan ngoãn đi đến ngồi cạnh anh, đôi môi vẫn còn vương nụ cười.
– Không có, em rất khỏe. Mấy hôm nay anh đều bận rộn hôm nay đã hết bận rồi sao lại có thời gian ra ngoài còn gọi em cùng đến?
– Đã hết việc._anh đưa tay vén vài sợi tóc của cô.
– Chủ tịch có cần tôi đi hay không?_3K cười cười nhìn hai người trước mặt.
Nhìn hai người anh ta cũng không kìm được mà muốn đi tìm bạn gái của mình. Chỉ tiếc hôm nay họ bận việc bên ngoài thuận tiện vào đây dùng bữa cũng không đưa Phương Tuyết theo được.
– Anh cũng có thể biến rồi._Tử Phong không nương tình đuổi thẳng.
– Thật phũ phàng, bất quá tôi cầu còn không được._3K một bộ mặt làm như rầu rỉ đứng dậy thong dong theo lời ai kia biến đi.
Không gian quán khá tĩnh lặng, góc này cũng chỉ còn cô và anh ngồi đó nói chuyện. Nhưng thật bất ngờ cuộc nói chuyện của hai người lại không phải chuyện yêu đương mà là chuyện đại sự, chuyện của người khác. Thiên Tư lặng lẽ dùng bữa trưa xong, đôi mắt hơi buồn nhìn dòng xe cộ bên ngoài.
– Em lại có chuyện gì buồn phiền sao không nói ra?_Tử Phong đau lòng vuốt tóc cô.
– Thiên Trầm vẫn không chịu về, em thật rất lo cho nó._Thiên Tư thở dài nhìn vào mắt anh có chút bất đắc dĩ.
Cô đã khuyên nhiều lần như vậy mà cô em kia thật cứng rắn muốn ở lại bên cạnh Hạo Minh. Đáng tiếc, cô biết em gái cô là người như thế nào chẳng lẽ cô lại không biết. Thiên Trầm sẽ không đơn giản chỉ là ở lại vì Hạo Minh.
– Không sao đâu, sắp kết thúc rồi cô ấy sẽ trở về bên cạnh em._Tử Phong vừa khuyên cô xong, xoay mặt đi nơi khác lại thoáng qua một tia lạnh nhạt.
Thiên Tư cũng nhìn anh, cô biết anh đang làm gì. Đã đến nước này cô cũng không có khả năng ngăn cản.
– Anh muốn làm gì ông ta?
– Em biết rồi? Nhưng anh cũng không có cách khác._Tử Phong thoáng giật mình khi nghe cô hỏi.
Anh từng hứa với cô sẽ không truy cứu nữa hiện tại nghe cô hỏi thật cảm thấy bản thân đã thất hứa.
– Anh gạt ai có thể gạt em sao nhưng em cũng không trách bất quá xem như em chưa biết gì._cô cười nhạt đưa tay sờ mặt anh.
Tử Phong thoáng cười đưa tay ôm cô vào lòng, hai người nhất thời im lặng. Có lẽ bây giờ có nói gì cũng không thể xua đi nỗi phức tạp trong lòng mỗi người.
– Anh nghĩ Hạo Minh có một chút tình cảm nào với Thiên Trầm không?
– Chắc là có._Tử Phong hơi đăm chiêu suy nghĩ.
– Cũng mong là như vậy. Em nghe anh Khả Chiêu nói sắp ra nước ngoài cùng chị Y Ngân trị liệu?
– Đúng vậy cũng mong lần này Y Ngân biết được nỗi lòng của Khả Chiêu.
Không bao lâu điện thoại Tử Phong reo, anh nhấn nút nghe chỉ thấy sắc mặt anh thoáng trầm xuống. Thiên Tư cũng ở cạnh nên cũng nghe rõ bên trong điện thoại là giọng của ai và đã nói những gì, sắc mặt cô cũng đại biến.
————————————
Tại sân bay Tân Sơn Nhất, người ta bắt gặp một cô gái ngồi xe lăn. Đôi mắt lơ đãng hướng nhìn xa xăm không biết là đang nhìn gì. Đôi môi thoáng một tia cười ảm đạm. Cô sắp phải rời xa nơi này, rời xa tất cả để đến một nơi không ai biết đến cô. Khi đó sẽ không có ai chú ý đến cô nữa cũng không còn những tiếng gièm pha không đáng có. Có một điều làm cô thật tiếc nuối là không thể đáp lại chân tình của người con trai đã hết mực yêu thương cô, quan tâm chăm sóc cô.
Sân bay đông ng...


