WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 49003

Đã Có Tôi Bên Em


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Đã Có Tôi Bên Em


hịt người vô cùng nhộn nhịp. Nhưng cớ sao quanh cô gái này không lấy một bóng người khiến cho người ta có cảm giác cô đơn vô bờ. Hay đó chính là tâm tư của cô hiện tại.

– Y Ngân chị đưa em vào trong cũng sắp đến giờ rồi._giọng một cô gái mềm nhẹ vang lên.

Y Ngân lê đôi mắt nhìn ra bên ngoài một lần rồi cũng ngẩn đầu nhìn cô gái kia cười nhạt. Cô gái này không ai xa lạ chính là nhà thiết kế thời trang tài năng Hiểu Vân. Hiểu Vân nhìn Y Ngân thoáng một tia đau lòng nhưng cũng không biết nên làm thế nào. Mấy hôm trước, cô cùng Hà Nghiệp đếm thăm Y Ngân. Trùng hợp ngày đó Khả Chiêu lại không ở trong phòng nên cô và Y Ngân trò chuyện khá lâu. Đột nhiên Y Ngân lại đề nghị muốn cô đưa cô ấy đến một nơi thật xa, không có người quen. Hiểu Vân một trận kinh động, cô luôn nghĩ rằng Y Ngân cùng Khả Chiêu tình cảm sâu đậm, không nghĩ tới Y Ngân lại có quyết định này. Cô đã từ chối nhưng Y Ngân cố cầu xin cô đành cắn răng chấp nhận. Bất quá cô cũng đưa ra điều kiện buộc Y Ngân phải chấp nhận những cuộc điều trị của Hà Nghiệp dù là hi vọng nhỏ nhoi. Y Ngân dù không cam nguyện lắm nhưng để được rời khỏi đây cô cũng đành chấp nhận.

– Được rồi chúng ta đi thôi._Y Ngân đạm cười gật đầu mặc cho Hiểu Vân đưa cô đi.

Hai bóng dáng cô dần khuất trong nhà chờ, khuất trong biển người. Dòng đời đưa đẩy có thể không ngày sau gặp lại…

Bóng hai cô gái vừa khuất không lâu, một chuyến bay sang Thụy Sĩ cũng cất cánh, cũng là lúc bóng một chàng trai hối hả chạy loạn khắp nơi trong sân bay tìm kiếm. Khả Chiêu gương mặt mệt mỏi, tuyệt vọng cùng thống khổ. Tay cầm chặt lá thư mà trong tim run rẩy, ai biết được mấy ngày nay thấy cô vui cười cứ ngỡ cô đã dần chấp nhận. Thật không ngờ cậu ta vừa mới rời đi không lâu cô lập tức biến mất. Thật sự đau! Lại một lần nữa hai người lại xa nhau nhưng không phải cậu ta đi mà là cô đi.

– Y Ngân em còn chưa đi thì mau ra đây!_Khả Chiêu điên cuồng gọi, điên cuồng chạy khắp sân bay.

Thật sự đã quá trễ , cô đã đi và không hề có ý định quay lại. Đôi mắt Khả Chiêu đỏ hoe nhưng cố kìm chế không rơi nước mắt. Đôi môi lại dâng ý cười chua xót.

– Anh Khả Chiêu, chị Y Ngân đâu?_Thiên Tư cùng Tử Phong cũng hớt hãi chạy đến.

– Đi rồi!_Khả Chiêu rũ vai đứng lặng tại chỗ, đôi mắt mông lung sâu không thấy đáy.

– Thật không tìm thấy sao? Y Ngân không tiện đi lại làm sao có thể đi một mình được._Thiên Ân cùng Tiểu Kì cũng đã chạy lanh quanh nãy giờ cũng tụ lại một chỗ.

Bọn họ vừa nhận được điện thoại Khả Chiêu bảo rằng Y Ngân đi rồi cũng tức tốc đến. Không nghĩ rằng những người lành lặn lại không đuổi kịp một người không tiện đi lại.

– Cô ấy đã có ý định này từ trước dĩ nhiên sẽ có người trợ giúp._Khả Chiêu xoay người rời đi, tay vẫn nắm chặt bức thư mà cô để lại.

Giỏi cho Y Ngân! Lừa cậu ta lâu như vậy, cô trốn tránh thì được sao? Nhưng cậu ta đang tự nghĩ bản thân là quá cố chấp không buông tay cô nên cô mới rời bỏ cậu tar a đi. Ha ha, xem ra Đường Khả Chiêu cậu đây thật vô dụng một cô gái cũng giữ không được.

Bốn người còn lại nhìn theo bóng Khả Chiêu mà đau lòng không thôi. Là Khả Chiêu quá chung tình hay Y Ngân quá tuyệt tình mới làm cho một Khả Chiêu khôi hài thành ra như vậy?

Trên máy bay, Y Ngân đôi mắt vô hồn không biết là đang nghĩ gì. Khẽ tựa đầu vào ghế, đôi mắt dần khép lại, nơi khóe mắt một chất lỏng nhẹ trào ra. Thế nhưng đôi môi lại cong lên. Cô không muốn là gánh nặng cho Khả Chiêu.

“ Thật xin lỗi! Chúc anh tìm được hạnh phúc của riêng mình.”

Bầu trời trong xanh, phi cơ cất cánh mang một người đi, mang theo cả một tình yêu. Là tốt hay xấu cũng chưa biết?

Kết thúc nơi đây!

Một tình yêu sẽ kết thúc hay lại bắt đầu?

——————————————
Đọc tiếp: Đã Có Tôi Bên Em – Chương 66 : MEN SAY LÀM NGƯỜI TỈNHCũng có những chuyện kì lạ, anh muốn vùi mình vào men say cố quên đi em nhưng sao càng uống lại càng tỉnh.

Dù biết rằng giữa hai chúng ta từ lâu đã không còn gì để níu kéo để luyến tiếc nhưng anh vẫn là đau âm ỉ.

Hơi rượu nồng đậm mang theo vị chua xót.Thứ hương vị cay cay nồng nồng có thể giúp người ta say, giúp người ta quên đi đau khổ. Nhưng đối với Khả Chiêu, rượu vào càng nhiều càng tỉnh táo, càng đớn đau vô cùng. Không thể có cách khác, làm sao cô gái đó không lời từ biệt mà ra đi như vậy. Làm sao cứ mỗi lần cậu ta bước một bước, cô lại lui một bước? Làm sao mà khi cậu ta cố vươn tay ra nắm, cô lập tức thu tay về? Cậu ta rất muốn tìm cô nhưng không có can đảm. Cậu ta sợ một khi tìm được cô lại lãng tránh cậu ta như vậy có ích gì sao? Với khả năng của FA muốn tìm một người con gái chân yếu tay mềm như Y Ngân hoàn toàn dễ dàng, chỉ tiếc cậu ta không muốn miễn cưỡng cô. Cô đã muốn đi thì cậu ta cho cô đi. Nếu như thật sự có thể gặp lại thì là duyên còn không thì xem như chưa hề biết đến nhau. Nghĩ là như vậy nhưng Khả Chiêu hoàn toàn không làm được. Cậu ta sẽ không gặp cô như ý cô muốn nhưng lại vùi mình trong đau khổ. Cô là vì cậu ta mới trở nên như vậy ngang nhiên lại muốn biến mất khỏi cuộc đời cậu ta.

– Y Ngân…em…thật…quá vô tình._Khả Chiêu vì say mà nói trong đứt quãng.

Đây chỉ là một quán nhậu vô cùng bình thường, không sang trọng cũng không hoa lệ. Khả Chiêu không muốn đến những nơi sang trọng, những nơi dành cho tầng lớp tượng lưu. Cậu ta bỗng muốn có một cuộc sống bình dị như bao người khác, không quyền không thế không chừng sẽ có một tình yêu mãn ý. Cậu ta thật ân hận tại sao khi quen cô, cậu ta không thể hiện ra một chút tiền đồ nào để cô tin tưởng. Năm đó, trong mắt cô cậu ta chỉ là một thiếu niên

thích ăn chơi. Nhưng có một điều đối với tình cảm của cô cậu ta chưa bao giờ đùa giỡn nhưng cô lại không tin tưởng.

– Em…nhẫn tâm lắm Y Ngân. Anh vẫn vậy không đổi thay vì sao…vì sao như vây?

Khả Chiêu uống hết ly này đến ly khác, cạn chai này lại đổi chai khác. Làm người ta còn tưởng đó là nước lã. Màn đêm đen kịt bao phủ bên ngoài, trong quán cũng dần thưa khách. Kẻ đến rồi cũng đi, cứ như vậy cho đến nữa đêm cũng chỉ còn một mình Khả Chiêu. Sương đêm bên ngoài cũng bắt đầu làm cho không khí có chút giá lạnh.

– Anh à đến giờ chúng tôi phải đóng cửa rồi, phiền anh thanh toán tiền._người phục vụ nhẹ nhàng nói.

Nhìn xung quanh Khả Chiêu là một đống chai rượu, mùi rượu cũng dâng lên nồng đậm khiến người ta không khỏi nghẹt thở.

– Mấy giờ…mà…đóng cửa hả?_Khả Chiêu đôi mắt lạnh băng chứa sự không vừa lòng.

Người phục vụ là một cô gái ăn mặc kín cẩn, thái độ hết sức ân cần. Cô thầm đánh giá người con trai này cũng thật điển trai. Đáng tiếc lại chôn mình trong men say có lợi gì chứ?

– Thật xin lỗi, quán chúng tôi kinh doanh nhỏ chỉ hơn mười giờ là đóng cửa rồi._người phục vụ vẫn như vậy không tức giận.

Bản chất của một người phục vụ là như vậy luôn xem khách là thượng đế mà.Huống hồ nhìn trang phục của Khả Chiêu cũng xem như không thuộc hạng tầm thường. Cái làm người ta thắc mắc là tại sao cậu ta không đến những quán rượu hạng sang hay những họp đêm như vậy có uống đến sáng cũng không ai cản.

– Tôi sẽ trả…gấp mấy lần giá bình thường._Khả Chiêu vẫn uống không có ý định rời đi.

– Thật tiếc đây là nguyên tắc kinh doanh của chúng tôi. Khách đến uống chúng tôi rất hân hạnh nhưng dùng rượu để hành hạ bản thân thì thứ lỗi chúng tôi không tiếp.

– Cô…đúng là con gái._Khả Chiêu mở mắt nhìn người phục vụ mở miệng cười nhạt.

Cô phục vụ vì một câu này mà đứng hình, người con trai này say quá hóa rồ rồi sao? Cô không là con gái chứ con gì. Cô gái trừng mắt nhìn Khả Chiêu muốn mắng nhưng không mắng được. Cô rõ ràng nhìn ra gười con trai này nở nụ cười chua xót. Cô đoán không lầm thì cậu ta thất tình nên có chút không vừa mắt với phái nữ.

– Mời anh thanh toán tôi còn phải đóng cửa.

– Được rồi… cô…đúng là con gái thật phiền phức.Hước…hước…cô nói xem đụng đến con gái có phải…rất phiền phức không?

– Tùy người._giọng một cô gái vang lên có chút tức giận.

Cô phục vụ giật mình nhìn lại một lúc sau lại nở nụ cười.

– Hà Lam cô sao trễ như vậy còn xuống đây?

– Tôi không ngủ được muốn tìm bia uống rất tiếc trong tủ lạnh hết nên muốn xuống hỏi cô xem có còn không?_Hà Lam gương mặt xinh đẹp mỉm cười.

Cô phục vụ hiểu ý gật gật đầu đi vào, chẳng qua căn hộ của Hà Lam gần đây. Cô thường xuyên ghé qua đây nên riết thành quen. Không ngờ hôm nay cô không ngủ được muốn tìm chút bia uống lại không có mới xuống đây mua lại gặp người con trai ngu ngốc này. Dù tiếp xúc kh&oci...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3623 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 11/9/2014 ( Đăng 3626 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 25/9/2014 ( Đăng 3626 ngày trước)
» Sát thủ hoa hồng đen ( Đăng 3627 ngày trước)
» Vợ Bé Bỏng Của Tôi ( Đăng 3627 ngày trước)
Trang:1234...678»
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý