WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 48982

Đã Có Tôi Bên Em


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Đã Có Tôi Bên Em


hi đi. Thiên Tư không chần chừ bấm vào dãy số mà cô cho rằng nếu không cần thiết sẽ không gọi. Điện thoại vừa thông lập tức có người bắt máy, giọng nói trầm ổn lãnh đạm khiến Thiên Tư run lên một hồi.

– Alo! Hạo Minh nghe.

– Anh, anh Hạo Minh, là em Thiên Tư.

Hạo Minh sửng sốt một lúc, tay đang lật giở tài liệu trên bàn cũng cứng lại. Nguyên do cậu ta không nhìn đến dãy số chỉ trực tiếp ấn nút nghe lại kẹp điện thoại giữa bả vai và má. Lúc này cậu ta đúng là có chút lung túng khi nghe được thanh âm của Thiên Tư. Lại một lần nữa trực tiếp cầm lấy điện thoại, liếc mắt nhìn dãy số, đáy mắt vừa vui mừng lại chần chừ điều gì đó.

– Em tìm anh?

– Em muốn hỏi tin tức của Thiên Trầm.

Nghe đến đây bàn tay Hạo Minh cũng nắm chặt lại, chính cậu ta cũng muốn biết tin của Hạnh Nghi. Ánh mắt Hạo Minh thoáng qua một tia bất lực.

– Có thể không ra ngoài nói chuyện với anh một chút, nói qua điện thoại chỉ sợ không tiện.

– Chuyện này hình như cũng không tiện lắm._Thiên Tư ngập ngừng cô vẫn do dự có nên gặp Hạo Minh hay không.

– Em là chán ghét anh, đến nỗi gặp mặt cũng không?_Hạo Minh ngữ điệu trầm ổn nhưng có thể nhìn ra một tia thất vọng.

Kể từ khi biết rõ cô nhớ lại cũng chỉ có gặp nhau trong bệnh viện, mấy lần tình cờ lướt qua nhau trong trường. Cậu ta không nghĩ cô lại không muốn gặp cậu ta đến như vậy. Nếu không phải vì Hạnh Nghi còn ở cạnh cậu ta chỉ sợ không biết đến bao giờ cô gọi lại.

– Không,không phải anh đừng nghĩ như vậy chỉ là … nhưng thôi, được rồi anh ở đâu em đến đó.

– Không cần, anh đến đón chỉ sợ em đi một mình sẽ không an toàn. Em đang ở đâu?_Hạo Minh thoáng một tia rung động.

– Được, vậy anh đến đón. Em ở nhà anh Tử Phong._Thiên Tư nhẹ gật đầu.

Hạo Minh khựng lại một chút, cậu ta cũng quên mất hiện tại cô đã dọn đến sống tại nhà Tử Phong. Nhưng rốt cuộc cậu ta vẫn chọn là đến đón cô. Hạo Minh có một cảm giác căng thẳng khó tả khi tiếp xúc với Thiên Tư. Chỉ cần nhìn thấy một nụ cười của cô thôi cậu ta thật có cảm giác ấm áp lan tràn trong lòng. Cảm xúc này vô cùng khó tả.

– Được em chờ, anh lập tức đến.

Thiên Tư bên này lại một bộ dáng trầm mặc, cô hiện tại không biết làm như vậy có đúng hay không? Cô đúng là không có ác cảm với Hạo Minh, nhưng tình hình hiện tại hình như hai người thật không thích hợp xuất hiện cùng một chỗ, vả lại cô cũng chưa nói cho Tử Phong, không biết anh có đồng ý hay không. Thiên Tư thở dài một cái, dù sao mấy ngày hôm nay Tử Phong cũng không quản chuyện đi lại của cô nữa. Cô đi học sẽ do anh đưa đi, có thể về anh sẽ đón nhưng cũng có thể sẽ về với Tiểu Kì. Mà hôm nay cô được nghỉ, Tiểu Kì cũng có việc ở tập đoàn. Cô cảm thấy chỉ mình nhàn rỗi nhất thì phải. Trong nhà, cũng chỉ còn mình cô mọi người đều có việc riêng của mình.

Thiên Tư muốn gọi cho Tử Phong nhưng lại thôi, cô chỉ muốn hỏi tình hình của em gái cũng không muốn phiền đến anh. Thiên Tư thay một bộ váy đơn giản màu xanh nhạt lập tức rời khỏi phòng.

Mà Hạo Minh vừa nghe được cô đồng ý gặp đã vội vàng lấy áo khoác lập tức rời đi.

Thiên Tư vừa đi xuống tới phòng khách đã thấy chị giúp việc chạy ra hỏi, khiến cô một chút không nói rõ được.

– Cô Thiên Tư muốn đi ra ngoài sao để tôi gọi tài xế.

– Không, không cần em có bạn đến đón không cần phiền phức.

– Nhưng mà ông bà chủ cùng cậu Tử Phong đã dặn cô hiện tại không nên ra ngoài một mình.

– Dạ, không sao đâu. Em tự lo được, em đi một chút lập tức về.

– Vậy được cô cẩn thận.

Thiên Tư cười cười gật đầu, cô cũng không biết nói cái gì để họ yên tâm. Nói ra cái tên Hạo Minh không chừng họ sẽ không cho cô đi.

Thiên Tư ra cổng đợi không lâu liền có một chiếc xe màu bạc sáng loáng chạy đến. Hạo Minh một bộ dạng phong độ xuống xe, hơi cười nhìn Thiên Tư rồi mở cửa xe cho cô. Thiên Tư có chút mất tự nhiên ngồi trong xe. Cô bình thường vẫn được Tử Phong chăm sóc như vậy nhưng đối với Hạo Minh dĩ nhiên cảm giác không giống. Chiếc xe nhanh chóng rời đi, trên xe chính là một khoảng không im lặng. Hạo Minh tập trung lái xe lâu lâu liếc nhìn Thiên Tư nhưng không nói gì. Mà Thiên Tư ngồi trên xe cũng không hé nửa lời.

– Em, em muốn đến chỗ nào?_Hạo Minh ngập ngừng.

– Tùy anh chỗ nào yên tĩnh một chút là tốt rồi._Thiên Tư nhẹ giọng đáp như không có ý kiến.

Hạo Minh gật đầu cũng không nói thêm gì? Hạo Minh đưa Thiên Tư đến một quán cà phê. Hai người chỉ đơn thuần như là hai người bạn.

– Đến rồi, chúng ta vào trong nói chuyện một chút._Hạo Minh nhìn Thiên Tư khẽ cong môi cười.

Thiên Tư bây giờ mới ý thức đã đến nơi. Cô nhẹ gật đầu cũng xuống xe đi theo Hạo Minh vào trong. Hai người chọn một góc ít người mà ngồi. Gọi một chút nước uống lúc này Thiên Tư mới có chút định thần lại thật sự ngồi nói chuyện với Hạo Minh. Hạo Minh cũng không có nao núng lắm chỉ đơn giản nhìn cô nhấp mấy ngụm cà phê.

– Em đã khỏe hẳn chưa?

– Đã bình thường cảm ơn anh quan tâm. Vậy anh cùng Thiên Trầm vẫn tốt chứ?_Thiên Tư nhàn nhạt đáp tay khuấy khuấy ly nước.

Hạo Minh nhất thời cứng người. Cậu ta hình như đã lâu cũng không có nhắc đến cái tên Thiên Trầm. Cậu ta giống như đã quên đi mất cái tên này, kể từ ngày cô có khuôn mặt khác cậu ta cũng đã quen gọi Thiên Trầm chính là Hạnh Nghi. Mà hiện tại cô ở nơi nào cậu ta cũng mơ hồ. Nhưng là khi thốt thành lời cậu ta cũng chỉ có thể nói dối.

– Anh cùng cô ấy vẫn khỏe.

Thiên Tư lại vì câu này mà áp lực hơi buông xuống, nhưng cô vẫn cố nhìn Hạo Minh muốn nhìn ra cậu ta có nói dối cô hay không. Nhưng cô không nhìn ra cái gì ngoài khuôn mặt điềm tĩnh. Cô bây giờ mới nhận ra cậu ta cùng Tử Phong là cùng một loại người biết che giấu cảm xúc.

– Vậy thì tốt. Nhưng…tại sao em không liên lạc được với nó?

– Thật xin lỗi! Cái này chắc là do ba anh nhưng cô ấy sẽ không có nguy hiểm._Hạo Minh thật bất đắc dĩ mới phải nói như vậy để giảm bớt lo lắng cho cô.

– Anh…anh nói ba anh đã giam lỏng Thiên Trầm?_Thiên Tư căng thẳng nhìn chằm chằm Hạo Minh.

Hạo Minh cũng bị thái độ của Thiên Tư dọa một cái, đôi mắt của cậu ta cũng có chút lung túng:

– Có, có thể nói như vậy bất quá cũng không nghiêm trọng chỉ là cắt liên lạc với bên ngoài thôi.

– Làm sao có thể như vậy? Em muốn đưa Thiên Trầm trở về. Em nhờ anh chiếu cố đến nó tại sao vẫn để chuyện này xảy ra?_Thiên Tư hiện tại bị dọa không ít.

Cái gì gọi là không nghiêm trọng? Đã bị giam lỏng còn gọi là không nghiêm trọng. Cô không dám tưởng tượng nếu người đàn ông kia bị dồn vào đường cùng sẽ làm ra cái loại sự tình gì kinh khủng hơn. Hạo Minh bị thái độ kích động của Thiên Tư làm cho rối lên.

– Chuyện này hiện tại thật sự không thể đưa Thiên Trầm trở về được.

– Tại sao không thể, ba anh lấy quyền gì để cấm Thiên Trầm tiếp xúc

với người bên ngoài?

Thiên Tư có chút tức giận. Cô có phải nhờ cậy nhầm người rồi không? Hạo Minh nhìn nét mặt tức giận của Thiên Tư mà có cảm giác mình thật bất lực.

– Đây là bất đắc dĩ. Bất quá như vậy cũng an toàn hơn để cô ấy rời đi. Anh đảm bảo cô ấy sẽ không sao. Em tin anh đi cô ấy nhất định sẽ không có nguy hiểm.

– Em không phải không tin anh mà là không thể tin ba anh.

Hạo Minh giật mình hiểu ý tứ của cô. Cô là đang đề cập đến chuyện song thân qua đời. Bàn tay Hạo Minh đột nhiên nắm chặt, có cảm giác bản thân và Thiên Tư có một khoảng cách quá lớn trong nhất thời không rút ngắn được. Nếu xét về mặt thương trường cậu ta cùng Tử Phong nằm trên hai chiến tuyến, mà hiện tại cô lại là bạn gái của Tử Phong. Mà xét về mặt tình cảm cậu ta cũng đối với cô chưa bỏ xuống được. Lại nói hiện tại cô cùng cậu ta coi như có thù giết song thân. Nói về mặt nào cũng thấy vô cùng khó xử.

– Xin lỗi về chuyện…ba mẹ em.

Thiên Tư sửng sốt một lúc, cô đang nghĩ cậu ta trong lúc này còn xin lỗi. Nhưng cô không muốn nghe bởi vì người gây lỗi cũng không phải cậu ta.

– Không cần, đó cũng không phải lỗi của anh. Nhưng nếu…Thiên Trầm có mệnh hệ nào em sẽ không tha thứ cho anh. Chúng ta đã quen biết từ nhỏ em cũng không muốn một ngày nào đó chúng ta cũng không thể nhìn mặt nhau.

– Nhất định anh không để chuyện đó xảy ra._ánh mắt Hạo Minh kiên định nhìn cô.

Mà chính bản thân cậu ta cũng không thể ngờ, sắp tới đây bản thân không thể giữ được niềm tin nơi cô.

– Được, em tin anh một lần._ Thiên Tư thoáng một tia tin tưởng.

Hạo Minh không nói chỉ đơn giản mỉm cười. Cậu ta có chút vui khi nhận sự tin tưởng của cô. Không gian trầm lặng lại bao phủ một lúc lâu.

– Cũng trễ rồi em muốn về._Thiên Tư thoáng cái nghĩ đến Tử Phong, có thể anh sắp về nên muốn về trước anh tránh làm anh lo lắng.

Hạo Minh nâng tay nhìn đồng hồ t...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3621 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 11/9/2014 ( Đăng 3624 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 25/9/2014 ( Đăng 3624 ngày trước)
» Sát thủ hoa hồng đen ( Đăng 3625 ngày trước)
» Vợ Bé Bỏng Của Tôi ( Đăng 3625 ngày trước)
Trang:1234...678»
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý