WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 48989

Đã Có Tôi Bên Em


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Đã Có Tôi Bên Em


;ch nó với Y Ngân đâu._Thiên Ân một bộ dạng ủy khuất đi theo sau Tử Phong.

– Thôi đi đừng đưa bộ mặt vô tội đó ra, chuyện này do mày gây ra tự đi mà giải quyết. Làm cách nào không cần biết nhưng tao nghĩ cách hay nhất chính là tìm Y Ngân trở về trả cho nó là ổn._Tử Phong không khách khí phủi tay xem như không liên quan mình.

– Mày nói nghe dễ quá, hiện tại Y Ngân ở chỗ nào tao còn chưa biết huống hồ sau chuyện kia muốn cô ấy gặp tao còn khó hơn lên trời.

– Vậy sao? Vậy thì ở đó chờ Tiểu Kì đến xử trí mày đi.

– Mày như vậy gọi là bạn của tao từ hồi thơ ấu sao?

Tử Phong nhún vai không nói, anh cũng không biết cách để cho Khả Chiêu hạ hỏa. Nghe Tử Phong nói vậy, Thiên Ân nuốt khan một cái. Anh làm cái gì nên tội sao lần lượt đắc tội với hai anh em nhà kia thế không biết?

————————————

Một ngày lại một ngày trôi qua, bao nhiêu chuyện xảy ra khiến người ta phải ngồi suy nghĩ tìm cách giải quyết.

Hạnh Nghi trong lòng bàng hoàng, hôm nay cô nghe ông Hạo Minh đi công tác mà Hạo Minh cũng có công việc phải giải quyết nên không có trở về biệt thự. Trước khi đi Hạo Minh còn không ngừng căn dặn cô phải tự biết chiếu cố bản thân cho tốt.

Hạnh Nghi ở trong phòng không ngừng suy nghĩ, cô nên làm cái gì để giúp Tử Phong cùng chị của cô. Hai người họ dường như dạo này gặp không ít khó khăn, căn bản cũng là do người đàn ông kia gây ra.

Nhưng cái ân dưỡng dục lại khiến cô không thể làm trái lại lương tâm để phản bội ông Hạo Ưng. Nếu cô làm như vậy không chỉ ảnh hưởng đến một mình ông ta còn liên lụy đến cả Hạo Minh.

Hạnh Nghi hít sâu một cái mở cửa phòng mình đi ra, cô nhìn xung quanh có chút kì quái hôm nay người làm hình như cũng không có làm phiền cô. Hạnh Nghi có chút đăm chiêu suy nghĩ. Cô lấy hết can đảm liền rón rén đi đến ba tầng cao nhất của biệt thự, nơi này là lần đầu tiên cô đặt chân đến. Bởi vì ông Hạo Ưng tuyệt đối không cho những người không phận sự tiến vào. Nếu để ông ta biết ai cả gan bước lên tầng đó lập tức người đó không có cửa thấy ánh sáng mặt trời. Hạnh Nghi không biết ở trên đó cất giấu thứ gì hay che giấu bí mật gì.

Lúc trước là bởi vì cô xem ông ta như cha ruột nên ông ta nói cái gì liền nghe theo vô điều kiện. Thế nhưng từ ngày Thiên Tư kể lại cho cô nghe toàn bộ quá trình kia không khỏi làm cô kinh hoàng, chỉ nghĩ đến thôi mà toàn thân cô đã không ngừng run rẩy.

Hạnh Nghi căng thẳng bước lên theo từng bậc thang, cầu thang dài nhìn xuống cùng nhìn lên cũng chỉ có một mình cô không khỏi làm cho cô lo lắng. Nhưng Hạnh Nghi vẫn cố bước từng bước một đến khi đến lầu ba, Hạnh Nghi liền bị dọa muốn chạy trốn bởi vì tầng này thiết kế màu sắc vô cùng âm u, hiện tại cũng không có bật đèn mang một màu sắc lạnh lẽo. Hạnh Nghi hít một ngụm khí liền men theo hành lang trên lầu ba đi tìm một căn phòng. Lầu ba có đến mấy căn phòng, căn bản cô cũng không biết những căn phòng này dùng làm gì. Hạnh Nghi đi tới trước cửa phòng ra sức muốn mở cửa nhưng vô phương. Cánh cửa phòng nào cũng đóng thật chặt với một cô gái chân yếu tay mềm không có chìa khóa thật chất không có cách để cánh cửa mở ra.

Hạnh Nghi thoáng rùng mình một cái, khuôn mặt lập tức tái nhợt, cô luống cuống không

biết nên trốn đi đâu bởi vì cô vừa nghe tiếng bước chân vọng lại từ xa. Hạnh Nghi cố hết sức tìm một góc khuất cố nép mình, ngồi co ro trong một góc hơi thở gần như nhỏ đến cực hạn.

Một lúc sau, chỉ thấy một thân người cao ráo của một người cận vệ tiến lên đứng ngay cầu thang nhìn dáo dát xung quanh giống như đang tìm thứ gì. Nhưng cũng không lâu lại tiến đến một căn phòng tra khóa muốn mở cửa ra.

Đột nhiên, bên cạnh Hạnh Nghi lạ xẹt ngang có một con chuột chạy qua. Hạnh Nghi trừng mắt sợ hãi lại cố lấy tay bịt miệng đè nén thanh âm không cho bản thân phát ra tiếng sợ hãi. Cô như vậy mà càng nép vào góc, lại vô tình đụng phải một đống thanh sắt vốn được sắp ngay ngắn mà lăn ra va chạm nhau nghe loảng xoảng. Cô lại thêm hoảng sợ đây tất cả đều là vũ khí dùng để làm gì?

– Ai?_người cận vệ giật mình ngừng việc tra chìa khóa vào ổ khóa lại hướng theo tiếng động mà bước đi.

Bàn tay Hạnh Nghi không ngừng run rẩy, tim cũng đập nhanh kịch liệt. Ánh mắt cô hoang mang, mông lung không biết bản thân sẽ ra sao. Nhưng một lúc sau cô lại trấn định bản thân, cô là cô chủ của biệt thự này làm cái gì phải sợ một người cận vệ.

– Ai? Bước ra!

Người cận vệ ánh mắt lạnh băng nhẫn tưởng chỉ cần thấy đươc người đáng nghi liền hạ thủ không nương tay.

– Là tôi._Hạnh Nghi cong cong môi trên mặt không hề có một tia sợ hãi như lúc nãy.

Mà khí thế bức người của người cận vệ vừa nhìn thấy cô cũng giảm đi mấy phần, ánh mắt của hắn vừa kinh ngạc vừa hoài nghi nhìn cô như muốn tra ra cái gì.

– Cô Hạnh Nghi? Cô lên đây làm cái gì?

– Như thế nào tôi cũng là chủ của biệt thự này vì sao tôi không thể lên đây? Ngay cả quyền đi lại trong nhà mình cũng cần anh cho phép sao?_Hạnh Nghi mặt lạnh nhìn hắn ta trách móc.

Người cận vệ bị Hạnh Nghi chất vấn liền có chút không cam nhưng vẫn là không thể phản bác.

– Tôi không có ý đó, chỉ là chẳng phải chủ tịch nói là bất cứ ai cũng không được phép bước lên tầng này nếu không được sự cho phép của chủ tịch._người cận vệ không chịu thua đem uy quyền của ông Hạo Ưng ra uy hiếp.

– Là như vậy sao? Tôi cứ nghĩ là con gái ông ấy thì sẽ khác nhưng thật ra tôi cũng chỉ muốn xem trên đây có cái gì đẹp hay không nhưng rất tiếc trên đây quá tối cũng không có cái gì để xem._Hạnh Nghi thản nhiên nói.

Người cận vệ nhìn chằm chằm cô như muốn tìm ra một chút sơ hở nào thông qua sắc mặt cùng lời nói của cô. Hạnh Nghi thì lòng bàn tay đã đổ mồ hôi lạnh. Có trời mới biết cô có bao nhiêu sợ hãi.

– Vậy nếu không có chuyện gì tôi đưa cô đi xuống dưới, trên đây không khí không tốt cho lắm.

– Không cần, tôi có tay có chân có thể tự đi anh có chuyện làm thì làm đi._Hạnh Nghi khoát tay từ chối liền nhẹ nhàng nhấc chân đi xuống bậc thang.

– Vậy được, cô đi thong thả._người cận vệ cong môi cười thâm ý.

Hắn ta thầm nghĩ chủ tịch quả đoán không sai, cô gái này đã không như trước không còn tin tưởng được nữa.

Ngôi nhà vắng lặng, Hạnh Nghi đi nhanh về phòng trong trạng thái lơ lửng. Cô còn chưa làm được cái gì đã đánh động rồi như vậy sau này cô căn bản không có cơ hội hành động tiếp.

Hạnh Nghi mấy ngày nay không ngừng theo dõi động tĩnh của ông Hạo Ưng nhưng cũng không phát hiện ra cái gì. Hầu như dạo này ông Hạo Ưng rất ít khi ở nhà cũng không biết ông ta đang định làm gì. Hạnh Nghi nhiều lúc muốn tiếp cận căn phòng của ông ta liền bị đám cận vệ chặn lại.Cô không khỏi hoài nghi bên trong thật sự chứa cái gì đó bí mật.

Hạnh Nghi đã nghe được tin tức Tử Phong đã thật sự ra tay đối với ông Hạo Ưng. Cô không khỏi cảnh giác mình có hay không gặp nguy hiểm? Đến lúc này, cô cảm giác bản thân thật sự đã không còn đường lui muốn trốn nhưng cũng không thể trốn được nữa rồi.

Lấy cái gì gọi là cô đem bí mật tập đoàn nói cho Tử Phong biết nên sẽ không được phép ra ngoài cho đến khi ông ta thu hồi lại những chi nhánh đã bị Tử Phong thu mua. Hạnh Nghi không khỏi buồn bực trong lòng. Ngay cả Hạo Minh cũng không được phép gặp cô, bây giờ cô thật sự đã thấu cái gì gọi là hang hùm miệng hổ. Cô vốn là không nên tin tưởng người đàn ông kia.

————————–

– Chủ tịch, cô Hạnh Nghi thật sự có vấn đề ông vẫn muốn giữ cô ấy lại sao?

– Giữ! Phải giữ chứ!_ông Hạo Ưng hơi cười nhưng rõ ràng trong mắt chứa sự lạnh lùng.

Người cận vệ thoáng ngẩn người lại như hiểu rađiều gì không có hỏi tiếp chỉ nhẹ gật đầu.

Ông Hạo Ưng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm những thất bại trong mấy ngày qua mà Tử Phong mang lại không khỏi tức giận trong lòng. Khẽ siết chặt tay thành quyền, một sự tàn nhẫn nào đó giống như ngày một lộ rõ.

– Chuẩn bị mọi thứ chưa?

– Dạ đã hoàn toàn xong, chỉ cần có lệnh thì ngài có thể rời đi.

– Còn Hạo Minh?

– Cậu chủ không có ý định rời khỏi đây.

– Ngu ngốc!

Ông Hạo Ưng khẽ hừ lạnh một tiếng, ông ta không muốn đứa con này bị tổn hại mặc dù từ nhỏ ông không yêu thương gì.

“ Rầm”

Cánh cửa phòng bị đạp mạnh ra khiến người cận vệ không khỏi giật mình. Liền đi nhanh ra cửa muốn nói gì đó lại bị khí thế của người đẩy cửa làm cho hoảng sợ thụt lùi vài bước.

– Cút sang một bên nếu không muốn chết.

– Cậu chủ…

– Cậu ra ngoài đi!_ông Hạo Ưng khoát tay ra hiệu cho người cận vệ ra ngoài.

Từ khi Hạo Minh bước vào cơ hồ trên mặt ông ta cũng không có g&ig...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3622 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 11/9/2014 ( Đăng 3625 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 25/9/2014 ( Đăng 3625 ngày trước)
» Sát thủ hoa hồng đen ( Đăng 3626 ngày trước)
» Vợ Bé Bỏng Của Tôi ( Đăng 3626 ngày trước)
Trang:1234...678»
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý