WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 48986

Đã Có Tôi Bên Em


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Đã Có Tôi Bên Em


rc; bĩu môi khinh thường.

– Ha ha em còn chưa biết chuyện gì anh muốn làm sẽ không thể cản sao?_Tử Phong bật cười nhìn bộ dạng của cô.

Được cô quan tâm Tử Phong lập tức thấy mỏi mệt đều tan biến. Nhưng anh phải giải quyết triệt để mọi chuyện thì mới yên tâm được.

– Khuya rồi em về phòng ngủ đi.

– Em còn chuyện muốn nói.

– Chuyện gì?_Tử Phong khó hiểu nhíu mày nhìn cô.

– Em muốn đưa anh cái này._Thiên Tư vừa nói vừa cố tháo sợi dây chuyền từ trên cổ xuống.

Tử Phong nhìn hành động của cô mà thấy vô cùng lạ nhưng cũng không hỏi gì thêm chỉ im lặng chờ cô nói tiếp. Thiên Tư hài lòng mỉm cười nhìn mặt dây chuyền bạc phát ra ánh sáng. Chỉ thấy cô bật nắp sợi dây chuyền.

– Anh còn nhớ sợi mặt dây chuyền này không?

– Nhớ nhưng có chuyện gì lại lôi nó ra nói vào giờ này?

Thiên Tư rút tấm hình của cô và anh ra, phía sau tấm hình lộ ra một thứ gì bé tí. Đó là bằng chứng mà cô cố công giữ cũng may ông trời không phụ lòng cô nên không để nó bị mất. Tử Phong kinh ngạc nhìn một loạt hành động của cô.

– Đây…đây là…

– Đây là bằng chứng năm đó ba em có được nhưng không có đưa ra cũng vì nó mà ba mẹ em ra đi. Nhiều lúc em rất muốn hủy nó đi nhưng lại nghĩ đến sự hi sinh oan uổng của ba thế nào cũng không đành lòng hủy. Xem ra bây giờ anh rất cần nó rồi.

Thiên Tư mỉm cười lấy vật nhỏ bé kia đặt vào lòng bàn tay anh. Cô không muốn anh ưu phiền như vậy. Coi như cô giúp anh vậy mọi việc còn lại xử lí thế nào là tùy anh.

– Em…không phải không muốn truy cứu sao?

– Em hiện tại không còn quyền lựa chọn. Em cũng không muốn Thiên Trầm gặp nguy hiểm.

Tử Phong không nhịn được vui mừng vội để bằng chứng kia vào một nơi an toàn rồi đột nhiên ôm lấy cô xoay mấy vòng. Thiên Tư hoảng hồn, người con trai này cũng thật là trẻ con rồi.

– Thiên Tư em thật đúng là thiên thần rơi xuống rồi.

– A, thả em xuống chóng mặt quá đi Tử Phong!_cô không ngừng giãy giụa.

Không biết mấy vòng xoay Tử Phong mới để cô xuống, Thiên Tư loạng choạng nhưng lại vô cùng buồn cười. Chỉ thấy anh cười hôn lên trán một cái. Thiên Tư không khỏi cười khổ lại đẩy anh ngồi xuống đưa cà phê cho anh nói mấy câu dặn dò mới trở về phòng ngủ.

Tử Phong cũng nhanh chóng xử lí công việc, có điều hiệu suất hiện tại so với lúc đầu cao hơn rất nhiều.

—————————-

Ngày hôm sau, FA họp khẩn. Mọi người không rõ là chuyện gì đang xảy ra chỉ biết thủ lĩnh cho triệu tập gấp thì không có gì tốt.Nhưng ngoài dự đoán của họ không chỉ là chuyện tốt mà là chuyện vô cùng tốt. Sau khi họp xong mặt mày ai nấy đều sáng rỡ không giấu nổi nụ cười trên môi.

Duy chỉ có Tử Phong dù có vui mừng nhưng vẫn giữ thái độ trầm mặc. Anh còn một chuyện vẫn chưa giải quyết. Nhìn Thiên Tư suốt ngày ủ rũ vì muốn Thiên Trầm trở về mà anh không khỏi đau lòng. Dù biết rằng rất khó đưa Thiên Trầm trở về trong tình cảnh hiện tại nhưng anh cũng không thể bỏ mặc được. Nếu hiện tại cô rời khỏi đó sẽ đánh động đến sự cảnh giác của ông Doãn Hạo Ưng.

Nghĩ đến anh lại không biết nên tính thế nào cho phải. Còn chuyện đề nghị Y Ngân làm nhân chứng anh đã bị Khả Chiêu cản lại. Nhưng Thiên Ân cũng đã lén lút đi gặp Y Ngân để nói chuyện. Ngoài sự kích động ra Y Ngân không hề cho bọn họ bất cứ cơ hội nào để giải thích hay khuyên nhủ. Cũng may ngày hôm đó Khả Chiêu có công việc phải giải quyết nên đã ra ngoài, bằng không nếu để cậu ta thấy được tình trạng kích động của Y Ngân lúc đó sẽ phẫn nộ đến mức nào. Tử Phong càng nghĩ càng cảm thấy có phải Y Ngân đột ngột ra đi là vì bọn họ đã ép cô ra làm chứng hay không? Nếu đúng như vậy khi Khả Chiêu biết được chuyện này có bao nhiêu tức giận.

Cuộc họp vừa chấm dứt, mọi người đồng loạt đi ra ngoài. Khả Chiêu lập tức từ từ thu nụ cười trở về khuôn mặt không chút sinh khí. Thiên Ân đang định đi ra ngoài liền bị Tử Phong gọi giật lại.

– Thiên Ân, Khả Chiêu hai người ở lại một chút.

Hai người vừa bị kêu đích danh không biết là chuyện gì đang xảy ra. Họ chỉ thấy sắc mặt Tử Phong không tốt cho lắm.

– Có chuyện gì quan trọng sao? Tao muốn đi ra ngoài một chút._Khả Chiêu gương mặt uể oải.

– Làm gì? Lại uống rượu sao, đã mấy ngày mày cứ như vậy có ích gì sao?_Tử Phong đôi mắt lãnh đạm nhìn không ra cảm xúc.

Nhưng giọng điệu kia rõ ràng anh đang rất bất mãn. Nếu không có Y Ngân cậu ta giống như cái xác di động vậy. Mấy ngày trước thấy cậu ta cùng Hà Lam nói chuyện còn tưởng cậu ta có thể thôi không nhớ đến Y Ngân nữa. Chung quy họ vẫn là quá xem nhẹ tình cảm của Khả Chiêu dành cho Y Ngân. Nếu cậu ta dễ dàng thay đổi thì đâu có năm năm đợi chờ, năm năm không quen bất cứ cô gái nào. Tử Phong cũng không thể trách cậu ta, là con người cũng không phải gỗ đá vô tri vô giác mà yêu liền yêu, quên liền quên. Chính anh cũng không phải yêu Thiên Tư hơn mười năm, đau đớn tìm kiếm cô năm năm sao?

– Vậy mày bảo tao phải làm sao? Cô ấy không muốn gặp tao, tao lại không quên được cô ấy.

– Mày cũng không thể tiếp tục như vậy. Năm năm trước không phải mày đành lòng buông tay để ra đi sao? Tại sao hôm nay vẫn lâm vào tình trạng đó?_Thiên Ân vỗ vai Khả Chiêu một cái.

Khả Chiêu hai tay nắm chặt, vai khẽ run lên , môi mím chặt cố không cho giận dữ trong lòng dâng trào. Nhưng vẫn không kìm được vẫn tức giận. Khả Chiêuxoay người nắm lấy cổ áo Thiên Ân muốn trút hết tức giận trong lòng.

– Vậy mày nói đi cô ấy ra đi có liên quan đến mày không?

Thiên Ân kinh ngạc nhìn chằm chằm khuôn mặt tức giận của Khả Chiêu. Tử Phong cũng giật nảy người đứng dậy muốn tiến lại nhưng bị tiếng quát của Khả Chiêu cũng dừng bước.

– Mày đứng đó cho tao._Khả Chiêu hướng Tử Phong cảnh cáo.

Tử Phong không khỏi nhíu mày nhưng anh biết Khả Chiêu đã phát hiện ra chuyện kia. Có lẽ trong lòng đã thật sự bốc hỏa rồi.

– Còn mày nói đi!

– Chuyện…chuyện đó tao cũng không biết.

Thiên Ân dù hốt hoảng nhưng không sợ hãi mà là một cảm giác áy náy trong lòng. Mấy ngày trước khi Y Ngân đi, anh quả thật có đến tìm Y Ngân muốn cô làm nhân chứng. Mặc dù Tử Phong đã cản nhưng anh không nghe, xem ra Khả Chiêu thật sự tức giận rồi.

– Mày còn nói không biết. Nếu không phải vì mày quá ép buộc cô ấy, cô ấy có thể sợ hãi mà ra đi gấp gáp như vậy sao? Nếu cô ấy có mệnh hệ nào tao tuyệt không tha thứ.

Khả Chiêu lửa giận bừng bừng, cậu ta còn tưởng Y Ngân trốn tránh cậu ta vì không thể chấp nhận cậu ta. Cũng không ngờ còn một nguyên nhân khác cư nhiên nguyên nhân kia lại do Thiên Ân gây ra. Cậu ta đã không muốn nhắc đến nên mới xem như chưa có chuyện gì xảy ra nhắm mắt cho qua. Hôm nay hai người họ lại lấy chuyện này ra để trách cậu ta vậy cậu ta phải như vậy là do ai đây?

– Khả Chiêu bình tĩnh lại đi, Y Ngân ra đi chưa hẳn do Thiên Ân gây ra._Tử Phong tay nắm chặt giọng điệu nghiêm túc muốn trấn an Khả Chiêu.

– Bình tĩnh mày bảo tao phải bình tĩnh như thế nào đây? Tao nói chuyện này không phải chỉ một lần, tao bảo rằng cô ấy không muốn nhắc lại chuyện đó. Tại sao phải nhất định nhắc lại chứ? Hèn gì ngày hôm đó sau khi tao trở về liền thấy sắc mặt cô ấy tái nhợt, thậm chí đêm còn gặp ác mộng. Uổng công tao tin tưởng tụi mày ngang nhiên lừa gạt tao.

– Không liên quan Tử Phong là tao tự đi tìm Y Ngân._Thiên Ân khẽ thở dài.

Anh đôi lúc làm những chuyện hơi thiếu suy nghĩ một chút. Anh không nghĩ quá nhiều như Tử Phong, muốn làm liền làm cũng không nghĩ dẫn đến kết quả như hiện tại. Anh không nghĩ Y Ngân bị dọa đến nỗi bỏ đi. Ngày được tin Y Ngân bỏ đi, trong lòng anh thoáng chột dạ cũng nghĩ đến một ngày sẽ bị Khả Chiêu nổi giận.

– Hừ, tao không muốn nghe lần nữa._Khả Chiêu buông cổ áo Thiên Ân ra liền xoay người đi ra ngoài.

– Khả Chiêu!_Tử Phong ở đằng sau gọi lại cậu ta cũng không thèm để ý.

Thiên Ân trơ như tượng đứng đó nhìn theo dáng vẻ tức giận của Khả Chiêu rời đi.

“ Rầm”

Tiếng cửa phòng mạnh bạo đóng lại, lúc này Thiên Ân mới hoàn hồn sực tỉnh. Lửa giận của Khả Chiêu cũng không nhỏ, hằng ngày nhìn cậu ta tươi cười cũng không nghĩ cậu ta tức giận đến mức này. Thiên Ân lắc đầu cười khổ, anh biết Khả Chiêu sẽ không giận lâu nhưng đối với anh đây cũng là một loại dằn vặt, áy náy trong lòng.

– Phải làm sao nó hết giận đây? Tao nghĩ chắc khi chưa thấy Y Ngân nó sẽ không tha cho tao đâu.

– Ai bảo mày cố chấp tao đã nói rồi không có cách này thì cách khác đâu nhất thiết phải đến tìm Y Ngân._Tử Phong liếc mắt khinh thường liền lấy áo khoác rời khỏi phòng.

– Tao cũng đâu có biết Y Ngân kích động đến vậy, thậm chí còn bỏ đi. Tao cũng chỉ muốn chắc chắn cùng nhanh chóng giải quyết cho xong chứ đâu có ý ngăn cá...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3621 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 11/9/2014 ( Đăng 3624 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 25/9/2014 ( Đăng 3624 ngày trước)
» Sát thủ hoa hồng đen ( Đăng 3625 ngày trước)
» Vợ Bé Bỏng Của Tôi ( Đăng 3625 ngày trước)
Trang:1234...678»
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý