|
| Đã Có Tôi Bên Em» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
– Tâm Di…Tâm Di…_ Tiểu Kì cứ ấp úng làm ai kia hơi lo lắng nhưng vẫn phải giữ bình tĩnh.
– Sao? Em nói đi toàn người nhà không cần lo.
Khả Chiêu cũng sốt ruột không kém vì cậu đang định trêu Tử Phong mà giờ này nhân vật chính chẳng thấy đâu thì lấy gì mà trêu, mất cả vui.
– Em không tìm thấy Tâm Di không biết nó trốn chỗ nào rồi.
Tiểu Kì thiểu não nói thật ít ra còn có người tìm giúp.
– Hả? Tâm Di đâu phải con nít mà đi lung tung được.
Bây giờ Khả Chiêu mới thôi không nhớ đến trò trêu chọc kia nữa mà đâm ra lo lắng, nếu Tâm Di xảy ra chuyện gì thì biết ăn nói sao với ông bà Dương đây chứ.
– Thôi không cần lo bọn anh tìm giúp chắc quanh đây thôi.
Tử Phong có vẻ đã thật sự lo lắng nên đã đưa ra đề nghị tìm giúp.
– Vậy cũng được chúng ta chia nhau ra tìm_ Thiên Ân thôi đùa.
Cả bốn người chia nhau ra tìm vì sợ kinh động mọi người nên Khả Chiêu không cho người làm biết mà chỉ bốn người biết.
Tiểu Kì thì chạy đến phòng trang điểm và phòng ngủ để tìm lại, Thiên Ân thì lên sân thượng và phòng đọc sách, Khả Chiêu thì ở lại đại sảnh chào khách sẵn tiện tìm Thiên Tư trong đám đông, dù sao cũng là chủ bữa tiệc nên không thể bỏ đi
Còn Tử Phong anh lại nghĩ rằng cô không hề có trong biệt thự nên anh đã rẽ ra sân sau biệt thự, theo sau anh là một cô gái.
Đi được vài bước đến bên thềm có ba lá anh phát hiện một đôi giày cao gót màu trắng bị bỏ lại ngoài thềm cỏ, anh nhìn thẳng theo hướng đôi giày thật sự không thể tin vào mắt.
———————————————– CHƯƠNG 10: NỤ HÔN HOÀNG TỬ
Khi anh xuất hiện trứơc mặt em thì tim em đã lỗi nhịp, nhịp đập của trái tim cứ nhanh dần khi anh bên cạnh em, cho dù em đã cố kiềm chế nhưng có lẽ trái tim đã không còn là của em nó đã không nghe theo em nữa biết làm sao đây?
Ngày em đến là ngày tôi không còn là chính tôi, không dễ dàng điều khiển hành vi bản thân đặc biệt là trái tim nó đập liên hồi khi thấy nụ cười của em, đôi tay cứ muốn bảo vệ em là lí do gì cơ chứ?
Thiên Tư đang tựa đầu và lưng vào thành xích đu mà ngủ một cách ngon lành trong bộ váy xanh tinh khôi xinh như như một thiên thần, nếu ai đã từng thấy nàng công chúa ngủ trong rừng thì chắc Thiên Tư cũng có vẻ đẹp thanh tao thuần khiết như thế.
Trong khi mọi người chạy đôn chạy đáo đi tìm thì cô lại ở đây ngủ, đi dự tiệc mà lại ngủ đúng là chuyện lạ. Thật ra cô cũng định đi ra buổi tiệc, nhưng đung đưa xích đu một lát trong làn gió dìu dịu cô lại mất ngủ và đi xe cả ngày nên chỉ định ngã lưng một chút không ngờ ngủ cho đến tận bây giờ.
Giương đôi mắt thất thần Tử Phong nhìn người con gái trong tầm mắt đang chìm trong giấc ngủ, lâu lâu mày hơi nhíu và hai tay để chồng lên nhau đặt trên đùi dường như hơi lạnh vì bị gió táp vào mặt liên tục.
Phải rồi ở khoảng cách không xa trước mặt anh chính là người con gái anh đang tìm, tìm trong lo lắng nhưng với tư cách gì anh cũng không rõ.
Từng đường nét kia hiện ra trước mặt thật rõ, nét mặt đầy thánh thiện một nét đẹp thuần khiết. Người ta thường nói người con gái đẹp nhất khi ngủ quả không sai.
Vui! Có lẽ Tử Phong đang vui, chẳng phải anh muốn biết cô là ai hay sao, là người có khả năng chen chân vào tim anh một cách nhẹ nhàng nhất một cách không gượng ép chỉ từ cái nhìn đầu tiên, cái va chạm nhẹ vào nhau.
Tử Phong xách đôi giày kia lên, nhẹ nhàng bước từng bước chậm rãi nhưng sải dài như không muốn đánh thức một thiên thần đang ngủ đôi môi anh nở nụ cười, sự lo lắng không còn mà thay vào đó là ngọn lửa hạnh phúc, đặt nhẹ đôi giày xuống dưới chân Thiên Tư đang lơ lửng trong không trung.
Anh đứng thẳng người, hai tay anh đút túi quần đứng trước mặt Thiên Tư hồi lâu, chỉ thế chỉ im lặng ngắm nhìn thế là đủ.
Lát sau, anh hơi khụy một chân ngang tầm Thiên Tư nhẹ đưa tay vén vài sợ tóc con vương trên mặt cô vì gió thổi, nhìn vào gương mặt kia anh lại không kìm lòng được mà đưa tay chạm nhẹ má cô rồi mỉm cười.
Anh cúi nhẹ đầu đưa môi mình chạm nhẹ môi cô một nụ hôn phớt qua rất nhẹ như hoàng tử đánh thức công chúa.
Anh chẳng hề cảnh giác hay nhòm ngó xung quanh xem có ai hay không vì thế hành động kia được đánh giá là vô cùng quang minh chính đại.
Nụ hôn kéo dài ba giây chỉ trong tích tắc.
Thấy đôi mày Thiên Tư hơi nhíu lại, anh giật mình ngỡ là cô thức nên đành chấm dứt hành động lộ liễu kia trước khi bị phát hiện.
Rời môi khỏi ai kia trong tiếc nuối, Tử Phong lặng nhìn cô một lát rồi đứng dậy anh chợt giật mình vì anh đã làm một việc ngoài tầm kiểm soát, mặt anh hơi nóng lên, tim đập nhanh.
Anh hứa với bản thân chỉ trao nụ hôn cho vị hôn thê cớ sao anh lại làm chuyện ngu xuẩn này cơ chứ. Mà hành động kia còn không quang minh chính đại nữa chứ nó chẳng khác gì lợi dụng cả.
Có một điều anh không biết anh không hề trao nhầm nụ hôn.
Nhưng anh vẫn nhìn cô hồi lâu rồi khẽ nói "Ngủ ngon nhé thiên thần!".
Lại gì nữa đây từ bao giờ anh lại lấy hai từ "thiên thần" để ám chỉ người con gái khác ngoài Thiên Tư thế này, anh thay đổi thật rồi vì ai? Vì người con gái trước mặt anh sao?
Tử Phong nhẹ cởi chiếc áo khoác bên ngoài khoác lên người cô.
Anh khẽ dời mắt khỏi cô định quay mặt về lại buổi tiệc để nói cho mọi người biết tung tích của Tâm Di. Nhưng sau lưng anh lại vang lên chất giọng trong trẻo, làm anh cảm thấy chột dạ khựng bước chân lại.
– Anh Tử Phong?
Tử Phong nhẫn tưởng hành động của mình đã bị ai kia phát hiện anh phải đối mặt với cô sao đây chứ, đúng là làm chuyện xấu thì luôn thấp thỏm lo âu.
Tử Phong mà cũng có ngày có chuyện làm anh phải chột dạ, sợ sệt thế này cơ à?
Nuốt khan một cái,nhẹ xoay người lại đối mặt với Tâm Di, Tử Phong vẽ nên một đường cong mị hoặc trên môi, ở khoảng cách hơi xa lại bị ánh sáng phản chiếu bóng Tử Phong đổ dài trên thảm cỏ trong Tử Phong hệt một thiên thần nữa ảo nữa thực trong màn đêm bao phủ bởi ánh sáng mờ ảo.
Thiên Tư còn tưởng mình chưa tỉnh ngủ đang nằm mơ nữa chứ, cô cố dụi dụi mắt hệt một đứa trẻ mới tỉnh ngủ đang chuẩn bị tìm mẹ.
Thật ra lúc nãy cô đã mơ, mơ thấy được một hoàng tử vô cùng đẹp trai trao nụ hôn, gương mặt hoàng tử kia vô cùng quen thuộc không thể lẫn vào đâu được chính là người đang đứng trước mặt cô Du Tử Phong.
Lúc cô đang ngủ lại cảm thấy hơi ấm lan tỏa khắp người, có gì đó ướt át chạm vào môi thúc giục cô phải mở mắt.
Khi Tử Phong vừa bước đi cô cũng vừa mở mắt thức dậy sau một giấc ngủ đầy sảng khoái vì sao ư? Vì mơ thấy người ấy, bây giờ thấy người mình vừa mơ đứng trước mặt dĩ nhiên cô không cho đó là thật, nên phải xác minh và cách xác minh của cô chính là gọi tên người đó trong vô thức.
Tử Phong cười xong, nhíu mày nhìn cô rồi chầm chậm bước đến cạnh Thiên Tư, giọng nói nhẹ nhàng và vô cùng ấm áp mà chất giọng này anh chưa bao giờ dành cho cô gái nào ngoài em gái anh- Du Tử An đã mười năm nay.
– Em thức rồi à?
-…_im lặng Thiên Tư gieo tia nhìn lên người Tử Phong như không tin vào sự hiện diện của anh trước mặt.
Cô ngủsao? Ôi chết tiệt! Lại còn để anh bắt gặp nữa chứ đã nhủ thầm rằng buổi tiệc sẽ có anh tại sao cô lại quên điều này cơ chứ.
Vẫn giương đôi mắt ngây ngốc nhìn Tử Phong đang tiến lại gần mình, cô tự nhủ rằng mình vốn chưa tỉnh ngủ.
– Không cần nhìn anh như thế, anh ngồi đây được chứ?
Tử Phong đưa tay chỉ vào phần trống còn lại trên xích đu mà Thiên Tư đang ngồi vì chiếc xích đu khá lớn đủ cho hai người ngồi.
Thấy đôi mắt Thiên Tư cứ nhìn anh trân trân, bây giờ anh nhẹ nhõm hơn vì biết cô chưa tỉnh ngủ nên chắc chắn việc vừa rồi cô không hề hay biết, tiếng gọi kia chỉ là bản năng thấy người trước mặt thì gọi mà thôi.
– Được, anh cứ tự nhiên.
Gật đầu, cô gật đầu lia lịa, nhích người sang một bên cho anh ngồi bây giờ cô nhìn tận mắt rồi người ngồi cạnh cô bằng xương bằng thịt chứ không phải mơ.
Tử Phong nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Thiên Tư hơi khom người hai tay đan vào nhau quay sang hỏi cô với ánh mắt dịu dàng nhưng chất chứa gì đó trêu chọc khẽ nheo nheo đầy khó hiểu:
– Sao không dự tiệc mà lại ngủ ở đây?
Câu hỏi của anh thật sự rất thiết thực trong hoàn cảnh hiện tại nhưng lại làm cô thấy xấu hổ vô cùng.
– Em ngủ bao lâu rồi?
Không thèm trả lời câu hỏi ai kia lại đặt câu hỏi ngược lại.
Tử Phong nhìn Thiên Tư rồi khẽ cười, mái tóc hơi phất phơ trong gió làm anh thật sự mang phong thái một hoàng tử trong mắt cô.
– Có lẽ buổi tiệc sắp tàn.
Cô trố mắt nhìn anh, đùa sao, anh đùa với cô sao? Cô chỉ ngã lưng một lát làm gì đến nỗi tiệc...


