XtGem Forum catalog
WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 48965

Đã Có Tôi Bên Em


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Đã Có Tôi Bên Em


tàn cơ chứ.

– Anh nói thật đấy chứ, em chỉ ngã lưng một lát thôi mà.

Tử Phong bật cười một cái vì điệu bộ hốt hoảng của cô rồi ngã lưng ra sau, để hai tay sau gáy, mắt nhắm hờ. Mặc cho gió lâu lâu táp vào mặt.

– Anh đùa thôi nếu vào bây giờ thì còn kịp, nếu em tiếp tục ngủ chắc chắn không kịp.

Cô thở nhẹ ra mắt dán thẳng vào gương mặt hoàn mĩ như kiệt tác của tạo hóa kia, bất giác cô lại định đưa tay chạm vào nhưng lại rụt tay lại.

Mặt cô lại hơi ửng hồng vì nhớ đến giấc mơ ban nãy, xem ra mơ vẫn chỉ là mơ làm gì có thật là trong mấy ngày qua cô quá nhớ anh nên thần trí bấn loạn thế thôi.

Nhưng cô lại để ý đến áo khoác trên người mình, trong khi Tử Phong chỉ có áo sơ mi và cà vạt, cô đoán là áo của anh trong lòng cô dấy lên cảm giác ấm áp lạ thường.

Cô cầm áo khoác của anh lên trả lại.

– Áo khoác của anh?

– Hửm? À, đúng rồi.

– Em cảm ơn, anh mặc vào đi không khéo lại cảm lạnh.

– Không sao, anh rất khỏe.

Tử Phong bây giờ mới mở mắt và nở nụ cười nhẹ.

Tử Phong đưa tay nhận lại áo nhưng chưa vội mặc.

Một bên tay Thiên Tư nhẹ nắm chặt dây xích đu, một tay đặt trên váy mình, lấy chân nhẹ đẩy cho xích đu đung đưa, cỏ ba lá mềm mượt dịu nhẹ nhưng lạnh lẽo phe phẩy dưới chân cô, cô di di chân mình lên đám cỏ nghich nghịch chúng.

– Sao anh không vào mà lại ra đây? Đừng nói là anh cũng muốn ngủ đấy nhé?

Thiên Tư khẽ liếc nhìn Tử Phong vừa nói vừa nhoẻn miệng cười đầy thích thú.

Gì cơ? Là cô ngủ không nói cho ai biết bắt người khác phải đi tìm bây giờ lại bắt bẻ anh.

Thông minh thật!.

Xem ra cô gái trước mặt anh không hề ngốc chút nào.

– Tìm em.

Thành thật, vô cùng thành thật.

Đúng rồi chính xác là anh tìm cô mới ra đây cớ sao nói dối làm gì cho phí sức hại não.

– Hả?

Kinh ngạc tột độ.

Tử Phong không chỉ xuất hiện trong giấc mơ của cô, xuất hiện trước mặt cô, đến ngồi cạnh cô, nói chuyện với cô và tin động trời hơn là anh ra đây là vì tìm cô.

Cô xoay người nhìn thẳng vào mặt Tử Phong mong thấy một chút gì đó là đùa nhưng không hề thấy, gương mặt kia bình tĩnh đến lạ.

– Không tin à?

Tử Phong mở mắt nhìn Thiên Tư đôi môi mấp máy hỏi lại, thấy cô như bất động sau câu nói của anh, anh lại muốn bật cười nhưng vẫn cố nhịn tỏ ra thản nhiên nhất có thể, anh không thể mất kiểm soát trước cô gái này nữa. Tự nhủ là thế nhưng ở cạnh cô và nói chuyện với cô từ nãy đến giờ thì thật chất anh đã mất kiểm soát ngay từ đầu rồi.

– Không…không phải, em…em chỉ thấy hơi lạ.

Cô thấy lạ là vì không biết lí do là gì để anh phải tìm cô như thế. Thích cô ư? Ngu ngốc, cô thật sự điên rồi mới nghĩ tới điều đó. Anh là ai mà đi thích một cô gái tầm thường như cô. Thế lực chẳng có, sự nghiệp cũng chưa thấy cô lấy gì xứng với anh.

– Lạ? Sao em lại nghĩ thế?

Tử Phong cũng không hiểu tại sao cô gái này lại nghĩ anh như vậy, cô hiểu anh được bao nhiêu?

– Vì anh bận trăm công nghìn việc đáng lẽ giờ này phải gặp mặt giao tiếp với mọi người tại sao lại quan tâm đến sự có mặt của em.

Đúng rồi bây giờ anh cũng không biết là tìm cô vì lẽ gì nữa chẳng lẽ nói anh lo lắng cho cô, buồn cười trong lòng anh có ai rồi chứ? Định bắt cá hai tay sao? Người kia anh còn chưa từ bỏ sao có thể đến với cô.

Vậy còn nụ hôn khi nãy anh dành cho cô là nghĩa lí gì? Không lẽ lấy đi nụ hôn của người ta rồi xem như không có gì đó đâu phải là phong thái của anh.
Nhưng bây giờ anh cứ bịa đại lí do nào đó cho qua, để anh xác định lại tình cảm lần nữa chắc chắn rằng là anh thích cô và có thể quên người kia lúc đó nói cũng chẳng muộn, coi như anh nợ cô một nụ hôn vậy.

Vụ nợ nần này thật lạ, con nợ tự gánh cho một cục nợ trong khi đó chủ nợ thì không hề biết một tí tẹo nào, ngây thơ ngu ngơ cảm nhận cái nụ hôn kia nó chỉ là mơ. Nhưng xem ra con nợ thì có lợi hơn thì phải.

– À, là Khả Chiêu nhờ anh tìm giúp.

Buộc miệng Tử Phong đưa Khả Chiêu ra làm con ma chết thay, quân tử thật!

Cái ý kiến tìm giúp không phải là của anh hay sao bây giờ lại đẩy cho người khác.

– Hóa ra thế!

Lộ rõ vẻ thất vọng trong câu nói nhưng Thiên Tư vẫn cố nặn ra một nụ cười với Tử Phong.

– Phiền anh rồi!

– Không sao, dù sao ra đây cũng tốt trong đó khá ngột ngạc

Vì thoáng thấy nét gượng gạo của cô, Tử Phong đưa mắt nhìn lời bầu trời đầy sao đổi chủ đề.

– Em thích những nơi thế này à?

– Phải em vốn thích những nơi yên tĩnh.

Thiên Tư cũng đưa mắt nhìn lên trời, cô cũng không quan tâm đến câu nói kia nữa.

Cả hai cứ ngồi cạnh nhau như thế mặc cho thời gian trôi đi, mặc cho sự ồn ào bên trong, mặc cho sự tìm kiếm của ba người còn lại.

Ngồi được hồi lâu, Tử Phong sực nhớ đến ba người kia đang tìm kiếm cô nên Tử Phong quay sang Thiên Tư:

– Chúng ta vào thôi, Tiểu Kì đang tìm em đấy.

– À ,vâng!

Bây giờ cô mới nhớ đến buổi tiệc đang diễn ra trong kia, nhưng thật ra cô đâu muốn đi chỉ muốn ngồi cạnh anh thế này cho dù cả hai chỉ chìm trong im lặng.

Tử Phong đứng dậy, khoác áo vào rồi nhẹ cất bước đi nhưng anh đi chậm, Thiên Tư nhanh chóng xỏ đôi giầy vào rồi đi theo sau Tử Phong nhưng cô vẫn thắc mắc cô nhớ là mình để giầy ngoài thềm cỏ sau bây giờ nó lại nằm dưới chân cô.

– Thật kì lạ!_giọng nói vô cùng nhỏ chỉ một mình cô nghe thấy.

Cái dáng cao bước trước đầy dõng dạc, cô gái đi sau có vẻ có chiều cao khiêm tốn bước theo sau, váy xanh nhẹ bay bay trong gió. Cô cố đi nhanh để đuổi kịp ai kia vì chân ngắn hơn dĩ nhiên phải đi nhanh một chút.

Cô bước sóng đôi với anh nghiêng nghiêng đầu hỏi:

– Anh nói đến tìm em sao lại không gọi em dậy?

Tử Phong xoay qua nhíu mày nhìn cô:

– Vì thấy em ngủ ngon nên không muốn đánh thức.

Nói ra câu này anh lại nhớ đến nụ hôn, anh có đánh thức đấy chứ nhưng vì cô không cảm nhận được hành động kia thôi.

– Em ngủ say lắm à?

– Rất say.

Phải rồi nếu không say sao cả hành động kia của anh cô cũng không biết.

– Thế em có nói mớ khi ngủ không?

Gì cơ? Cô có tật nói mớ nữa sao? Nhưng đâu cần khai ra cho anh biết như thế, mà cho dù có nghe anh cũng phải giả vờ là không nghe.

– Không.

– Thật à?

– Thật.

Nghe cô hỏi như thế Tử Phong lại muốn bật cười, đúng là cô khá tinh nghịch chứ không chỉ là một cô gái dịu dàng đơn thuần như anh lần đầu gặp. Nhưng Tử Phong chỉ nhếch môi cười một cái nhưng khóe môi không hề lạnh lẽo như thường ngày.

Cứ thế cả hai bước vào biệt thự, không biết hôm nay Thiên Tư ăn phải gì mà cái tính nhút nhát không còn trước mặt anh mà có thể nói nhiều như thế, thật ra khi ở bên Tử Phong cô có cảm giác vô cùng thân quen nên không chút kiên dè.

Nhưng cả hai đã không biết, từ lúc Tử Phong bắt đầu bước vào thảm cỏ thì đã có ba người dõi theo.

——————

Từ lúc Tử Phong bước ra sân sau thì Y Ngân cũng bước theo, thật ra cô định bắt chuyện với anh nhưng khi cô chuẩn bị đến thì đã thấy anh rẽ ra sân sau, cô cũng bước theo anh. Nhẫn tưởng vì không khí buổi tiệc làm anh khó chịu nên anh ra sân sau để giải tỏa sự căng thẳng.

Nhưng cảnh tượng cô thấy là gì? Tử Phong đang đến bên cạnh một cô gái còn môi chạm môi, cô dường như sắp đứng không vững, trên tay cô đang cầm ly rượu như muốn bóp nát nó ra.

Cô gái kia là ai chứ mà có diễm phúc được anh để mắt đến, trong khi cô cao sang xinh đẹp gia đình lại có thế lực không nhỏ, bốn năm trước cô đến tỏ tình với anh, thường xuyên làm quà tặng anh nhưng anh thẳng thừng từ chối và bảo cô là cô gái thực dụng không phải mẫu người mà anh thích.

Cô không những không bỏ cuộc mà còn cố gắng hoàn thiện bản thân trong mắt anh.

Nhưng mọi sự cố gắng của cô vẫn là con số không tròn trĩnh khi anh tuyên bố rằng đã có hôn thê mong cô đừng đến làm phiền. Cô thua, thua thật rồi!

Trong lúc hụt hẫng nhất Khả Chiêu đã giúp cô vui, cô chẳng mảy may suy nghĩ mà đón nhận sự giúp đỡ của cậu, nhưng cô nhận được một bí mật từ Khả Chiêu rằng hôn thê Tử Phong vốn không còn trên đời.

Niềm hy vọng nhen nhóm trong cô, cho đến một ngày Khả Chiêu tỏ tình với cô thì cô lại thẳng thừng từ chối và bảo người cô yêu là Tử Phong. Nhưng cô không ngờ đó lại là cú sốc cho Khả Chiêu và cũng vì nguyên do đó Tử Phong không hề cho cô bất cứ cơ hội nào dù chỉ là tiếp xúc nói chuyện cũng không.

Người chết cô còn thua bây giờ người trước mặt cô đang sống sờ sờ ra đó liệu cô còn cơ hội nào chạm vào tim Tử Phong?

Nhưng cho dù thế nào cô cũng không bỏ cuộc và bất chấp mọi giá. Anh đã có thể thay đổi thái độ với cô gái khác tại sao với cô lại không?

Nh...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3621 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 11/9/2014 ( Đăng 3624 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 25/9/2014 ( Đăng 3624 ngày trước)
» Sát thủ hoa hồng đen ( Đăng 3625 ngày trước)
» Vợ Bé Bỏng Của Tôi ( Đăng 3625 ngày trước)
Trang:1234...678»
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý