|
| Đã Có Tôi Bên Em» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
Khả Chiêu nhìn qua thôi cũng đủ biết cô đang nói dối, lần này xem ra anh phải làm người bắt cầu để hai người này bước qua rồi.
– Vậy để anh nói cho_vừa nói Khả Chiêu vừa quan sát hành động của Tiểu Kì.
– Không..không cần đâu.
Bảo Khả Chiêu đi nói là lẽ gì cơ chứ, nhưng chính cô cũng không hiểu bản thân mình đang muốn gì nữa, muốn lại gần anh nhưng vì thẹn nên không dám, thấy anh đứng cạnh người khác cô lại bực dọc không vui trong lòng.
Nhưng cô lại chợt nhận ra cô chẳng là gì của anh thì lấy quyền gì để ghen.
– Vậy thôi, anh đi đây.
Nói xong Khả Chiêu đi ngay, cũng chẳng phải tốt lành gì vì thấy Thiên Ân đang đến nên không muốn làm kì đà thôi. Khả Chiêu đến cạnh Y Ngân mời cô khiêu vũ, thật ra cô định đến tìm Tử Phong nhưng cô đã thấy Tử Phong nắm lấy tay Tâm Di nỗi hụt hẫng dâng trào đáy mắt như có lửa. Khả Chiêu đã mời cô không thể từ chối nên đành chấp nhận vậy dù sao đây cũng là buổi tiệc của Khả Chiêu.
Thiên Ân đi từ xa đến nhẹ cất giọng nói ôn nhu:
– Em khiêu vũ với anh được chứ Tiểu Kì?
Tiểu Kì đang chìm trong thế giới riêng của mình thì nghe một giọng nói vô cùng nhẹ nhàng và ấm áp. Chợt thấy nụ cười kia nỗi bực dọc trong cô cũng chẳng còn bây giờ cô lại mơ tưởng ngày nào cũng có thể nhìn thấy nụ cười ấy.
Thiên Ân nhìn cô hồi lâu lại hiện lên tia khó hiểu không trả lời anh sao lại nhìn anh trân trân như thế, lẽ nào mặt anh dính gì?
– Mặt anh dính gì à?
Tiểu Kì giật mình nhận ra hành động vô cùng lộ liễu kia, ai lại đi nhìn người khác không chớp mắt như thế, cô cúi mặt ngượng ngùng đỏ đến tận mang tai.
– Không…không có.
– Em vẫn chưa trả lời câu trước.
Nhìn thấy mặt cô đỏ thế kia Thiên Ân khẽ cười ít ra cô cũng có cảm giác với anh nên mới ngượng như thế, anh cũng chẳng truy vấn cái nhìn kia làm gì.
– Được…được ạ.
Sau đó Thiên Ân không ngại ngùng nắm lấy tay Tiểu Kì kéo vào đám đông đang chìm đắm trong dòng nhạc dịu nhẹ.
—————————
Kéo Tâm Di đến giữa đám đông Tử Phong nhẹ đưa tay ra để cô đặt bàn tay lên tay mình, một tay anh đặt lên eo cô theo phản xạ cô hơi giật mình. Ở cạnh anh tim cô đã đập loạn cả lên, bây giờ còn mặt đối mặt với anh ở khoảng cách gần như thế bảo cô bình tĩnh là chuyện không thể nào.
Đâu có bất cứ cô gái nào mà không đổ trước Tử Phong, nếu như bắt cô nói anh đẹp trai thôi thì chưa đủ phải hình dung là rất rất rất đẹp trai. Nhưng cho dù cô có nói bao nhiêu lần đi chăng nữa thì anh vẫn không phải của cô hà cớ gì cô cứ nuôi hi vọng mãi như thế.
Cảm nhận được sự bất bình thường trong cô Tử Phong khẽ cười, nếu một cô gái được anh chạm vào mà giữ bình tĩnh được thì đã thuộc loại quá bạo dạng rồi.
Bước chân Tâm Di đôi lúc loạng choạng lại giẫm lên chân Tử Phong một cách vụng về rồi lại rối rít xin lỗi cúi gằm mặt vì thẹn. Bởi vì cô rất ít dự tiệc chỉ đi được vài lần vào những buổi tiệc sinh nhật của Tiểu Kì hay vài đứa bạn học phổ thông, thậm chí có những buổi tiệc cô chỉ đi đến đó đưa quà nói dăm ba câu rồi về, về phần nhảy nhót cô đã bao giờ đói hoài tới đâu mà rành.
Những lúc Tâm Di giẫm lên chân Tử Phong lại nhíu mày nhưng chỉ buông một câu dịu dàng rồi cười nhẹ:
– Không sao.
Tử Phong cứ dìu Tâm Di đi như thế trong điệu nhạc êm dịu, nhưng sao Tâm Di thấy nặng đầu và cảm giác khó chịu đang dần xâm chiếm, cô không muốn ngã quỵ lúc này.
Bỗng một giọng nói vang lên sau lưng Tâm Di:
– Đổi cặp nhé!
Đó là giọng nói của 3K cậu ta nhẹ buông tay cô gái đang nhảy cùng mình để đổi với Tử Phong, theo phản ứng anh cũng buông tay Tâm Di vì anh nghĩ 3K đang định nói với Tâm Di điều gì đó.
3K làm việc chẳng có gì tốt lành thấy người ta tình tứ nên muốn phá đám thế thôi.
Lúc Tâm Di và cô gái kia sắp chạm tay đối phương thì Tâm Di bị vật gì ngán chân ngã xuống oanh liệt kèm theo tiếng"rắc" đầy đau đớn, đầu óc cô bây giờ vô cùng khó chịu và xoay mồng mồng như muốn ngủ một giấc.
Tử Phong định nắm lấy tay cô gái kia nhưng thấy Tâm Di ngã anh vội chạy đến cạnh cô vẻ mặt lo lắng hiện rõ, cô gái kia chới với xuýt nữa thì ngã. Còn 3K thì vò đầu bứt tóc vì tội lỗi tày đình vả lại khâu thử lòng thứ hai vẫn chưa thực hiện được đã xảy ra chuyện nên có chút tiếc nuối.
– Em có sao không Tâm Di?_giọng Tử Phong có chút gì đó xót xa khi thấy khóe mắt cô ầng ậng nước.
– Chân…chân em đau quá._khóe mắt cô nhòe đi vì đau đớn.
Tử Phong gieo tia nhìn về phía chân cô hình như nó đang chuyển sang sắc xanh có lẽ cú ngã vừa rồi làm cô trật chân rồi.
Rồi Tử Phong chuyển tia nhìn về phía Y Ngân anh đủ thông minh để biết tại sao Tâm Di lại ngã, vì khoảng giữa anh và 3K là cặp nhảy của Khả Chiêu và Y Ngân.
Không gian trong phút chốc ngưng động như muốn nuốt chửng những con người có liên quan, Y Ngân chột dạ khi bắt gặp ánh nhìn sắc lạnh đầy cảnh cáo.
– Đừng để tôi thấy hành động ngu ngốc kia lần nào nữa.
Từng câu từng chữ đầy uy lực như thể một lưỡi dao sắc bén chỉ cần chạm nhẹ sẽ có vệt máu đỏ ứa ra.
Y Ngân không thể thốt lên bất cứ lời nào nữa đã quá rõ ràng lần này cô thật sự không còn cơ hội. Tử Phong đã vì cô gái kia mà bất chấp vỏ bọc lạnh lùng bị lột bỏ thì chắc chắn anh sẽ không để bất cứ ai tổn hại đến cô gái ấy.
Không màng đến dáng vẻ lạnh lùng, không màng đến hàng trăm con mắt xăm soi đang nhìn Tử Phong đầy ngạc nhiên, Tử Phong bế thóc Tâm Di vào lòng đôi chân cất bước.
Tâm Di mặt dù đang choáng váng nhưng cô vẫn không thể ngờ Tử Phong lại hành động như thế. Nhưng cô cảm thấy vô cùng ấm áp và an toàn trong vòng tay anh, nhưng cô có nên nuôi hi vọng không khi anh đã có hôn thê.
Tiểu Kì đang nhảy cùng Thiên Ân cũng buông tay chạy đến bên Tâm Di đang nằm trong vòng tay Tử Phong.
– Anh định đưa Tâm Di đi đâu?
Đưa mắt nhìn Tâm Di rồi nhìn Tử Phong, Tiểu Kì hỏi trong lo lắng.
Lúc này ai đứng cạnh Tử Phong đều có cảm giác có khí lạnh bao quanh, lạnh lùng đến tàn nhẫn.
– Bệnh viện.
– Không…không cần đâu, em không sao.
Nhẹ kéo kéo vạt áo Tử Phong, Tâm Di yếu ớt cất giọng.
– Đừng bướng!
Tử Phong nhíu mày nhìn Tâm Di buông lời cảnh cáo.
– Anh để em theo chăm sóc Tâm Di._ Tiểu Kì càng lo lắng khi nhận thấy sắc mặt Tâm Di mỗi lúc lại nhợt nhạt đi trong thấy.
– Không cần, anh lo được.
Phủ nhận sự giúp đỡ của Tiểu Kì, Tử Phong lạnh lùng cất bước đi. Tiểu Kì định cất bước đi nhưng bị Thiên Ân nắm tay kéo lại.
– Không cần theo, Tử Phong lo được.
Thiên Ân đã cảm nhận được rằng Tử Phong đang lo lắng, một khi Tử Phong đã quyết định điều gì thì không ai có thể thay đổi được.
– Mong là vậy._Tiểu Kì thở dài hướng tia nhìn theo Tử Phong.
———————–
Tử Phong đi rồi bỏ lại phía sau bao ánh mắt, ánh mắt tiếc nuối của cô gái lạ mặt xuýt chút được khiêu vũ cùng vị chủ tịch trẻ lịch lãm,trong số đó còn có ánh mắt đố kị đầy căm phẫn của Y Ngân cô đã nói không cho cô gái kia đến gần Tử Phong nhưng cuối cùng thì sao Tử Phong vẫn dùng vòng tay kia để che chở cho Tâm Di, xem ra cô càng đi thì càng sai.
– Anh thất vọng về em đấy.
Khả Chiêu buông lời chỉ trích đầy thất vọng, cậu biết là Y Ngân yêu Tử Phong và sẵn sàng làm bất cứ điều gì để có được Tử Phong xem ra đây chỉ là bước khởi đầu cảnh cáo Tâm Di.
Nở nụ cười nhạt thếch Y Ngân thốt lên giọng bất cần.
– Em vốn như thế mà, đây chỉ là cảnh cáo.
– Nhưng lần sau đừng dại dột mà làm những chuyện vô bổ đó chẳng có lợi gì cho em đâu.
– Anh thừa biết em chẳng bao giờ thụ động kia mà.
– Hãy suy nghĩ cho kĩ trước khi hành động và đừng bao giờ động vào Tâm Di, anh xem Tâm Di như em gái vì thế anh cũng sẽ không bỏ qua nếu còn lần sau.
– Anh nói thì em phải nghe sao, anh có thấy ai ngu ngốc đi nhường tình yêu của mình cho người khác chưa?
Câu nói của Y Ngân làm Khả Chiêu phải suy nghĩ, có lẽ cô nói đúng chẳng ai khi yêu mà không ích kỉ cả, chẳng ai khi yêu mà không sinh lòng hẹp hòi.
– Dù biết thế nhưng tình yêu xuất phát từ lòng thù hận thì chẳng bao giờ trọn vẹn cả.
– Em không cần trọn vẹn, chỉ cần ở cạnh người em yêu là đủem sẵn sàng loại bỏ bất cứ ai là cái gai trong mắt.
– Em…quá cố chấp rồi.
Bây giờ thì Y Ngân chẳng cần ai hiểu chỉ cần cô hài lòng thì sẽ làm cho dù trong mắt người khác đó là xấu xa hay bẩn thỉu, tanh tưởi.
Tiểu Kì nói chuyện với Thiên Ân xong đi thẳng đến chỗ Y Ngân chất vấn:
...

