Disneyland 1972 Love the old s
WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 48994

Đã Có Tôi Bên Em


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Đã Có Tôi Bên Em


Tử Phong đã sắp không còn giữ được bình tĩnh, thần sắc phút chốc trầm mặc nhìn chằm chằm Tâm Di.

Tử Phong nhẹ kéo ghế ngồi cạnh giường Tâm Di, nhẹ nắm lấy tay cô.

– Mau đến xem cô ấy thế nào.

Trong số bác sĩ đến có một vị bác sĩ ở độ tuổi trung niên, nhiều kinh nghiệm nhất nhưng cũng được Tử Phong kính trọng nhất.

– Để tôi xem.

– Join? Phiền ông vậy.

Thoáng trong ánh mắt của Tử Phong có chút gì đó ngạc nhiên vì sự xuất hiện của vị bác sĩ trước mặt. Join là một bác sĩ giỏi hiện đang thực hiện một công trình nghiên cứu tại Úc nhưng không hiểu sao lại có mặt ở đây có lẽ vì thế mà Tử Phong có chút ngạc nhiên, đồng thời cũng có gì đó yên tâm.

– Cậu khách sáo rồi chủ tịch đây là chức trách của tôi kia mà.

Join bước đến cạnh Tâm Di, nhìn một lượt lên sắc mặt tái nhợt của Tâm Di ông khẽ nhíu mày đeo ống nghe vào tai rồi khám một lượt.

– Cô ấy bị cảm khá nặng có lẽ cần theo dõi vài ngày, tôi sẽ tiêm thuốc hạ sốt cho cô ấy, rồi kê đơn thuốc sau khi cô ấy tỉnh dậy thì cho cô ấy uống.

Join nhìn Tử Phong rồi nhìn Tâm Di trầm tĩnh phán xét bệnh:

– Cô ấy còn bị trật chân mau băng lại đi.

Lúc này Tử Phong nhớ đến vết thương trên chân Tâm Di nó đã sưng tấy lên chuyển sang mau xanh ở gần mắt cá chân.

– Tôi sẽ cho người băng ngay!

Join ra hiệu cho những y tá mau chuẩn bị dụng cụ để băng lại phần chân của Tâm Di bị trật.

Join nhẹ nhàng băng bó cho Tâm Di, băng xong ông ra hiệu cho đám y tá lui ra ngoài, nhưng có một số cô còn chần chừ chẳng muốn rời khỏi phòng vì mãi ngắm Tử Phong.

– Mau ra ngoài kê theo đơn thuốc này đi!

Nhận thấy sự khó chịu của Tử Phong Join gằn giọng để tránh việc các cô lại bị la mắng, ông còn lạ gì tính Tử Phong không thích thì người đó sẽ không được yên.

Sau khi y tá lui ra thì Join mới trở lại thần thái như ban đầu, nhìn Tử Phong điềm tĩnh trả lời:

– Chân cô ấy trật khá nặng, trong một tuần không được đi lại quá nhiều, ba ngày tiếp theo không nên bước xuống giường để tránh động chạm khớp đangbị tổn thương. Còn nữa tôi cảm thấy tim cô ấy đập nhanh và mạch rối loạn hình như cô ấy đang rất sợ một chuyện gì đó.

– Sợ? Ý ông là gì?

– Tôi nghĩ vì cơn sốt làm nhiệt độ cơ thể thay đổi bất ngờ chắc đã khơi gợi một số chuyện sợ hãi trong quá khứ.

– Vậy phải làm sao?

– Cậu không cần lo tôi sẽ tiêm cho cô ấy thuốc an thần để cô ấy trấn tĩnh hơn, nếu tình trạng khá hơn thì không sao nhưng nếu không thuyên giảm thì phải làm một cuộc điều trị lâu dài.

Join nhìn Tâm Di lắc đầu, nhẹ bước đến vỗ vai Tử Phong trấn an:

– Mọi chuyện sẽ ổn thôi cậu đừng quá lo lắng.

– Cảm ơn ông! Được rồi nếu không còn gì ông có thể ra ngoài.

– Chào cậu! À mà cô ấy là người yêu cậu à?

Join nở nụ cười hỏi Tử Phong, rồi bước ra ngoài câu hỏi này ông vốn không hề cần câu trả lời chỉ hỏi để lòng Tử Phong xao động mà thôi.

– Người yêu?

Đợi khi Tử Phong nhìn Join định đáp trả câu trả lời thì Join đã đi tự bao giờ cánh cửa đã khép chặt, gian phòng im lặng chỉ còn lại Tử Phong và Tâm Di. Quả thật bây giờ anh không biết là cô đã là gì của anh nữa nhưng thấy cô đau anh cũng dần như muốn gục ngã.
Trông sắc mặt Tâm Di bây giờ vô cùng nhợt nhạt, mồ hôi trên trán vả ra như suối. Tử Phong ngồi xuống cạnh Tâm Di nắm lấy tay cô, tay Tâm Di mảnh khảnh lạnh ngắt một chút hơi ấm từ tay Tử Phong cũng không đủ để làm tay cô ấm lại.

Ngã người vào thành giường, một tay anh vuốt tóc cô, nhãn thần đã dịu đi phần nào lo lắng. Nhưng sâu trong ánh mắt suy nghĩ điều gì thì không ai có thể nắm bắt được, có lẽ anh đang suy nghĩ về những hành động của anh dành cho Tâm Di.

Anh đang nghĩ thật ra cô có quá khứ thế nào? Anh đã cho người điều tra thân thế cô ở hiện tại nhưng đã không điều tra về quá khứ, nói thẳng ra anh chẳng biết gì về cô ngoài thân thế của hiện tại. Tử Phong mà cũng có lúc sơ suất như thế, nhưng hình như từ khi gặp cô Tử Phong có rất nhiều thứ đầu tiên thì phải.

Tử Phong đang vén tóc cho Tâm Di thì nghe tiếng gõ cửa, nhíu mày khó chịu cất giọng lạnh tanh:

– Vào đi!

Người bước vào là cô y tá độ lớn hơn Tử Phong vài tuổi, cô y tá nhẹ nhàng đóng cửa, trên tay cầm theo đơn thuốc và số thuốc đã được kê theo đơn, vừa quay đầu vào trong cô y tá hơi ngạc nhiên vì cử chỉ dịu dàng của Tử Phong dành cho Tâm Di. Cô y tá đã làm việc ở đây nhiều năm, ít nhiều cũng biết được một phần tính cách của Tử Phong anh chưa hề đói hoài tới bất kì cô gái nào, suốt ngày trong đầu anh chỉ có công việc và công việc thế nhưng hôm nay anh đã tự thân đưa cô gái kia vào bệnh viện chứng tỏ cô gái này trong lòng anh không hề tầm thường.

– Thưa chủ tịch tôi đến đưa thuốc theo lời của Join.

– Được, chị để đó rồi lui ra đi.

Tử Phong chẳng thèm nhìn cô y tá lấy một cái đôi mắt vẫn chăm chú nhìn Tâm Di đang say trong giấc ngủ.

Cô y tá nhẹ đặt thuốc lên bàn, rồi cúi đầu lui ra ngoài, cô y tá là người thân cận bên cạnh Join nên những chuyện của Tử Phong cô đều được nghe thông qua lời kể của Join.

Tử Phong đưa hai tay di di hai bên thái dương, rồi đi ra ngoài khẽ khép cửa lại trước khi đi anh còn quay lại hướng ánh nhìn đến Tâm Di đang nằm trên giường bệnh.

Tử Phong lấy điện thoại gọi cho Thiên Ân.

-…

– Tâm Di sốt rồi nên không thể về tối nay được, phải ở lại theo dõi.

-….

– Ừm, tao ở lại rồi nên không cần lo mai mọi người vào thăm cũng được.
-…

– Vậy thôi, mai gặp.

-…

Đút điện thoại vào túi quần, Tử Phong vẫn đứng đó cái bóng đầy cô độc đổ dài trên hành lang trước phòng bệnh.

—————————
Tiểu Kì say quá chẳng còn biết trời trăng gì, phó mặc cho ai đưa đi đâu thì đi.

Lúc Thiên Ân và Tiểu Kì đã phân định thắng thua trong vụ cá cược không cân sức thì buổi tiệc cũng đã tàn tất cả đã về.

Thiên Ân bế Tiểu Kì lên và đưa cô về phòng, bước xuống lầu hai đã thấy Khả Chiêu:

– Ê, mày làm gì em gái tao mà nó mềm nhũn như cọng bún vậy?

– Gì? Mày đừng nói bậy, chỉ là vụ cá cược nhỏ thôi.

Vừa bế Tiểu Kì trên tay Thiên Ân vừa nói không hề có chút gì gọi là nao núng.

– Anh..Thiên…Ân!_ lúc này Tiểu Kì mới cựa quậy dụi đầu vào ngực Thiên Ân hệt một đứa trẻ.

– Haha, thấy chưa mày không làm gì nó sao cả lúc mê sản nó cũng nhắc tên mày._Khả Chiêu ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Trong khi đó mặt Thiên Ân bắt đầu đỏ lên:

– Thôi cái điệu cười của mày đi, phòng Tiểu Kì đâu?

Mặc dù vẫn còn muốn cười nhưng Khả Chiêu vẫn cố nhịn nếu không Thiên Ân nổi giận lại khổ.

– Bên phải căn phòng căn phòng thứ hai.

Đưa tay chỉ về phía căn phòng Tiểu Kì, nhướng nhướng mày đầy dụng ý. Thiên Ân chẳng thèm để ý điệu bộ kia cũng chẳng màng dụng ý kia là gì bỏ đi một mạch, Khả Chiêu vẫn đi theo sau. Đến trước cửa phòng Tiểu Kì, cất giọng cộc lốc:

– Mở cửa!

Dĩ nhiên kẻ tùy tùng đi phía sau biết điều mà mở cửa. Mở cửa xong Khả Chiêu đợi Thiên Ân đi vào rồi nhẹ khép cửa lại:

– Tao ra ngoài trước, lát nữa nhớ nói tao biết vụ cá cược đó!

Thiên Ân lắc đầu vì tính tò mò của Khả Chiêu so với 3K thì cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Thiên Ân đặt nhẹ Tiểu Kì xuống chiếc nệm màu hồng, nhưng đôi tay Tiểu Kì lại cứ ghì chặt cổ anh không buông:

– Anh Thiên Ân, uống…uống tiếp đi!

Thiên Ân gỡ tay Tiểu Kì ra khỏi cổ mình, nhẹ nở nụ cười, với lấy chiếc chăn đắp cho Tiểu Kì xong nhìn cô lần cuối rồi anh bước ra ngoài.

"Em ngốc thật vụ cá cược này em thua rồi và tôi nhất định sẽ là vì tinh tú sáng nhất mà em đang tìm"

Vừa bước khỏi phòng anh nhận được điện thoại của Tử Phong:

– Tao nghe!

-…

– Sao? Tâm Di bị sốt rồi không sao chứ?

-….

– Vậy thôi được rồi mày ở lại chăm sóc Tâm Di đi!

-…

– Bye, mai gặp lại.

Nói chuyện với Tử Phong xong Thiên Ân đi xuống phòng khách gặp Khả Chiêu:

– Thôi khuya rồi tao về đây!

– Ừm về đi, lái xe cẩn thận đó.

– Không cần lo, tốc độ của tao còn thua xa Tử Phong.

– Ý mày nói Tử Phong còn sống thì mày bình an vô sự chứ gì.

Nói xong cả hai cùng bật cười, nói về tài năng thì có gì mà Tử Phong không hơn họ đặc biệt độ lạnh lùng thì chẳng ai dám so bì, còn tốc độ lái xe thì thuộc dạng cừ khôi rồi nếu Tử Phong nổi giận hay lo lắng thì đừng dại dột mà đi chung xe.

Khả Chiêu tiễn Thiên Ân ra tận chỗ để xe:

– Ê mày chưa nói cho tao biết vụ cá cược.

– Cá cược? Để sau đi, mày đừng nói cho Tiểu Kì biết cô ấy say được tao bế vào phòng là được.

– Sao vậy?

– Mày k...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3622 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 11/9/2014 ( Đăng 3625 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 25/9/2014 ( Đăng 3625 ngày trước)
» Sát thủ hoa hồng đen ( Đăng 3626 ngày trước)
» Vợ Bé Bỏng Của Tôi ( Đăng 3626 ngày trước)
Trang:1234...678»
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý