Teya Salat
WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 48995

Đã Có Tôi Bên Em


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Đã Có Tôi Bên Em


hông cần biết làm theo là được rồi.

Hai tay Khả Chiêu đút túi quần nhún vai một cái bất lực chấp nhận lời sai khiến.

Thiên Ân bước vào xe trước khi đóng cửa, vẫn còn nhắn gửi lại lời của Tử Phong:

– Tử Phong bảo là Tâm Di bị sốt rồi cần nằm lại để theo dõi nó ở đó rồi bảo mày và Tiểu Kì không cần lo, sáng mai hãy vào thăm.

– Vậy à được rồi, mai tao và Tiểu Kì vào thay nó.

Thiên Ân đóng cửa xe rồi lái xe ra khỏi biệt thự phóng thẳng về nhà. Khả Chiêu nhìn theo xe của Thiên Ân đến khi khuất hẳn mới đi vào nhà.

Màn đêm đã bao quanh căn biệt thự, chẳng còn gì ngoài những ánh đèn heo hắt trong biệt thự, tiếng gió vờn ngoài rèm cửa lác đác hoa rơi lá rụng.

——————————
Tử Phong đứng trên hành lang bệnh viện dài sâu hun hút trong màn đêm tĩnh mịch le lói ánh sáng, không gian vô cùng yên tĩnh dường như tất cả đã chìm vào giấc ngủ, lâu lâu có vài y bác sĩ trong bộ blue trắng đi trực khẽ gật đầu chào khi thấy Tử Phong.

Tiếng gió rít nhè nhẹ, tán lá xào xạc làm cho lòng người ta cô động lại để suy nghĩ, mái tóc đen lòa xòa trên trán phất phơ trong gió, đôi mắt hướng nhìn xa xăm vào khoảng tối vô định.

– Anh…anh Tử Phong.

Đang mụ mị trong suy nghĩ vu vơ Tử Phong nghe tiếng gọi the thé của Tâm Di anh giật mình mở cửa phòng, đặt điện thoại lên bàn, bước nhanh đến cạnh Tâm Di nhưng không hề thấy cô mở mắt, đôi môi vẫn mím chặt, tay nắm chặt vào mặt nệm.

– Anh đây, em sao vậy Tâm Di?

Ngồi cạnh Tâm Di Tử Phong nắm chặt lấy tay Tâm Di nhằm mang lại chút gì đó an toàn cho cô.

– Lửa…lửa…nóng…nóng quá!

Giọng nói đầy hoảng loạn, yếu ớt cùng cực vẫn vang lên trong gian phòng kín nhuốm màu buồn ảm đạm.

– Không sao đâu chỉ là mơ thôi.

Giọng nói Tử Phong có phần lạc giọng đi vì lo lắng, tia nhìn xót xa cho thân ảnh bé nhỏ đang nằm mê man trên giường bệnh.

– Em sợ…sợ…quá!

Môi Tâm Di ngày càng mím chặt đến bật máu, đến lúc này thì Tử Phong đã không còn giữ được bình tĩnh nữa, Tử Phong nhắm mắt, đan hai bàn tay mình vào hai bàn tay Tâm Di đang nắm chặt móng tay cắm chặt vào lòng bàn tay, đưa môi mình chạm môi Tâm Di, lần này nụ hôn không hề ngọt ngào mà dư vị nó đầy đau đớn, mặn chát, chua xót, đau quặn tận tim.

Trên làn môi mỏng của Tâm Di giọt máu tuôn ra hòa lẫn cùng vệt máu trên môi Tử Phong đã bị Tâm Di cắn, một nỗi đau nhưng dường như cả hai cùng gánh chịu , thay vì thấy cô làm đau chính bản thân mình anh thà là người đau thay cô.

Giọt nước mắt ấm nóng từ khóe mắt Tâm Di trào ra, lăn dài trên khuôn mặt xanh xao lăn xuống khóe môi mùi máu tanh hòa trộn cùng nước mắt như giằng xé tâm can người nếm trải.

Tử Phong khẽ nhíu mày vì đau nhưng anh không rời môi cô vì sợ cô lại tự cắn vào môi mình, được một lúc Tâm Di mới dịu đi nỗi sợ hãi đôi môi không còn mím chặt, Tử Phong mới mở mắt rời môi mình khỏi môi Tâm Di.

Nhẹ đưa tay quệt vết máu trên môi cô và môi anh, từng ngón tay mảnh khảnh của anh nhẹ lau nước mắt cho Tâm Di, Tử Phong kéo Tâm Di vào lòng, cơ thể cô vẫn còn nóng hổi run lên bần bật vì sợ.

– Em…sợ…sợ quá.

– Anh đây, có anh bên cạnh em không cần sợ.

Vòng tay Tử Phong siết chặt Tâm Di, Tâm Di lại thiếp đi trong vòng tay Tử Phong. Khi thấy cô đã trấn tỉnh Tử Phong mới nhẹ nhàng đặt Tâm Di xuống vị trí cũ đưa tay kéo chăn đắp lên người cô.

Tử Phong lại ngã người vào thành giường lấy hai tay gối đầu nhắm mắt dưỡng thần.

"Thật ra quá khứ em là gì sao lại đau đớn thế kia, giá như tôi hiểu rõ em hơn thì đã không phải bất lực nhìn em đau đớn như thế, có thật em là người nắm chìa khóa trái tim tôi không?"

Mới chợp mắt được một lúc thì màn hình điện thoại trên bàn lại nhấp nháy số máy quen thuộc:

– Alo! Anh nghe đây_giọng Tử Phong có chút gì đó mệt mỏi uể oải.

– Anh hai, anh có chuyện gì à sao giờ này chưa về?_giọng Tử An lanh lảnh vang lên đầu dây bên kia.

– Anh có vệc bận, có lẽ tối nay không về em và ba mẹ không cần lo.

– Vậy à, anh nhớ chăm sóc sức khỏe bản thân đó.

– Anh biết rồi lằng nhằng mãi thế.

– Thôi, bye anh!

– Bye em, chúc em ngủ ngon.

Tắt điện thoại Tử Phong khẽ liếc nhìn Tâm Di có lẽ tinh thần cô đã khá ổn định nên trên gương mặt không còn biểu hiện đau đớn nữa. Nhẹ đưa tay sờ trán Tâm Di thấy cô đã hạ sốt anh mới yên tâm nhắm mắt đi ngủ bây giờ cũng đã quá khuya.

Bây giờ gian phòng đã thật sự chìm vào tĩnh lặng chỉ còn nghe được nhịp đập của con tim, sự giằng xé trong tâm trí.

Bên ngoài vẫn có tiếng gió vi vu chốcchốc lại cố chen chúc luồng lách vào những khe hẹp như để quan sát đôi trai gái đang đắm chìm trong giấc ngủ.

—————-

Tại nhà Tâm Di trước khi đi bà Ngọc Hoa đã dặn Tâm Di đến tối phải điện thoại về cho bà nhưng chờ mãi cũng chẳng thấy, bà sinh lo lắng dấy lên nỗi bất an.

Cả ba người đang ngồi trong phòng khách xem ti vi, thì bà Ngọc Hoa nhẹ nhàng cất giọng:

– Ông à, con nó có sao không? Sao giờ này vẫn chưa thấy nó gọi về?

Ông Dương Thanh nghe bà Ngọc Hoa nói vậy cũng hơi lo lắng nhưng vẫn cố trấn an:

– Bà yên tâm chắc chẳng sao đâu, chắc tại nó vui quá nên quên thôi.

– Thôi mẹ đừng lo lắng chị ấy chẳng sao đâu_Kỳ Quân biết tính mẹ mình lo xa nên cũng lấp liếm vài câu để bà bớt lo.

Rồi cả gian nhà lại chìm trong im lặng, ông bà Dương thì chẳng dám nói gì thêm nữa mãi một lúc sau Kỳ Quân xin phép lên phòng ngủ trước. Lúc này bà Ngọc Hoa mới dám nói suy nghĩ của mình.

– Con bé hay gặp ác mộng, không biết lạ chỗ nó có sao không nữa?

– Tôi cũng có suy nghĩ như bà, nhưng bác sĩ bảo nếu nó không gặp chuyện gì quá khích hay những gì quá quen thuộc thì sẽ chẳng có gì xảy ra cả.

– Vậy nếu nó gặp lại những thứ vô cùng quen thuộc thì sẽ ra sao?

– Có thể dẫn đến thần trí bấn loạn. CHƯƠNG 14: VÁN CỜ

Một trận đấu sẽ có kẻ thắng người thua, đã chấp nhận bước vào trận đấu thì phải chấp nhận điều lệ khắc nghiệt của nó.

Trời đã sáng, nhịp sống tấp nập hối hả của một ngày mới lại bắt đầu, tiếng chim chóc véo von trên vòm cây, gió khẽ đưa vài chiếc lá vàng úa rơi rụng quanh gốc.

Từng búp hoa cố hớp giọt sương mai đang dần bốc hơi theo không khí vì tia nắng bắt đầu tỏa sáng làm sáng bừng cả một vùng trời đánh dấu ngày mới chính thức bắt đầu.

Tử Phong đã dậy từ sớm, nói là ngủ nhưng thật chất anh chẳng ngủ được bao nhiêu vì lâu lâu lại giật mình bởi cử động của Tâm Di, đôi lúc lại phải đắp lại chăn cho cô. Đôi khi vẫn phải trấn tĩnh cô trong cơn ác mộng hành hạ.

Tử Phong thức dậy làm vệ sinh cá nhân, Tử Phong rời khỏi phòng rồi mua luôn một ít cháo cho Tâm Di, nhẹ cất bước trên hành lang bệnh viện tiếng ồn ào náo nhiệt của trẻ con lẫn cụ già lẫn người lớn.

Cuối cùng anh cũng trở về phòng, nhưng cánh cửa không hề đóng như ban đầu, sâu trong nhãn thần hiện lên tia khó hiểu.

Anh vừa bước vào đã thấy một gương mặt vô cùng quen thuộc đang nhìn anh cười tươi rói như hoa thiếu nước vớt được vài giọt mưa.

– Chào chủ tịch cậu lại sơ suất, nếu tôi có ác ý Tâm Di của cậu không toàn mạng rồi.

3K cố ý nhấn mạnh bốn từ "Tâm Di của cậu" nhằm xáo trộn tình cảm của Tử Phong.

Bước chân Tử Phong vẫn bước đều đều trên nền gạch bóng loáng, tiến đến cạnh Tâm Di, đặt phần cháo vừa mua lên bàn, ngồi cạnh đó rồi mới lên tiếng.

– Vậy tôi phải cảm ơn thiện ý của anh rồi nhỉ?

– Ồ, không cần.

– Dĩ nhiên sẽ không chuyện đó xảy ra, tại ai Tâm Di mới ra thế này?

Sắc mặt Tử Phong vẫn không có gì thay đổi trong câu nói nhẹ nhàng chứa đầy cả sự chất vấn tội lỗi,đôi mắt nhẹ dán lên gương mặt vẫn còn xanh xao của Tâm Di.

– Cậu không nhỏ nhen với tôi thế chứ?

3K biết tội lỗi của mình chứ nên mới sáng sớm cất công đi mua cả giỏ trái cây đến thăm bệnh để xin lỗi đấy chứ.

– Nể tình anh còn biết mình có lỗi nên tôi bỏ qua lần sau thì miễn bàn.

– Tôi biết cậu rất rộng lượng kia mà.

– Không cần xu nịnh tôi chẳng có hứng.

Chất giọng Tử Phong vẫn lạnh như băng tảng thảy vào gian phòng một cách nhẹ nhàng nhất mong không làm thức Tâm Di vẫn chưa tỉnh vì vật lộn với những đau đớn đêm qua.

– Nhưng tôi có chuyện này cậu sẽ có hứng.

3K trở lại vẻ mặt nghiêm túc vốn có, gieo tia nhìn dứt khoát về phía Tử Phong, nói xong cậu ta nhẹ cất bước ra ngoài, vì cậu ta nghĩ chuyện cậu ta sắp nói tốt nhất không nên để Tâm Di nghe thấy, mặc dù cô đang mê man nhưng không có nghĩa là cô không tỉnh lại đột ngột.

Thấy được sự nghiêm túc của 3K Tử Phong cũng bước theo cậu ta ra ngoài, nhẹ khép cửa lại.

Tử Phong và 3K đứng cạnh ...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3622 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 11/9/2014 ( Đăng 3625 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 25/9/2014 ( Đăng 3625 ngày trước)
» Sát thủ hoa hồng đen ( Đăng 3626 ngày trước)
» Vợ Bé Bỏng Của Tôi ( Đăng 3626 ngày trước)
Trang:1234...678»
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý