XtGem Forum catalog
WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 49019

Đã Có Tôi Bên Em


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Đã Có Tôi Bên Em


ược đáp trả, thù hận cũng sẽ phải có cách giải quyết.

Ngày qua ngày Tâm Di vẫn ở trong biệt thự nhà họ Du, họ đối xử với cô chẳng khác gì con cháu trong nhà. Cô được ưu ái hơn rất nhiều, đặc biệt cô được bên anh từng ấy ngày có lẽ đã quá đủ rồi.

Hôm nay, chân cô đã đi lại được mặc dù chưa khỏi hẳn nhưng không cần ai dìu Tâm Di vẫn có thể đi lại được. Hôm nay nhà họ Du chỉ còn lại chị giúp việc và Tâm Di. Tử An đã đi đến trường từ sớm để hoàn thành một số hồ sơ để nhập học cấp ba. Tử Phong cũng đã đi đến tập đoàn từ sớm, ông bà Du cũng có công việc riêng.

Trước khi đi, Tử Phong vẫn nhắc nhở cô không đi lại lung tung vì anh không chắc rằng xung quanh đây an toàn đối với cô, nói đi cũng phải nói lại cho dù anh không dặn dò cô cũng chẳng dám đi xa.

Cứ vậy cô lang thang một mình trong căn biệt thự, đôi lúc muốn phụ chị giúp việc vài việc nhưng đều bị chị khước từ hết thảy, làm gì cũng bị chị lấy lí do Tử Phong ra dọa. Mà cứ hễ nhắc đến tên anh cô lại như con mèo ngoan thu mình an phận.

Cô lại ra khuôn viên trước biệt thự để dạo, đi quanh những gốc hoa sứ trắng mà thưởng thức hương hoa thuần khiết. Ngồi dưới rặng liễu cạnh hồ sen ngắm hoa, thỉnh thoảng ngồi hẳn lên ven hồ đung đưa bàn chân trong nước đầy thích thú.

Đôi lúc cô còn có ý nghĩ ở đây lâu thêm một chút, hoặc dã cầu cho công việc của Tiểu Kì bận rộn một chút càng lâu trở về càng tốt. Nhưng càng nghĩ cô lại càng thấy mình ngu ngốc yêu anh sắp hết thuốc chữa rồi ngay cả nhà cũng không muốn về.

Nhưng đáng buồn hơn là hôm qua Tiểu Kì gọi điện thoại bảo rằng sắp về và sẽ đến đón cô về lại Bình Dương, chỉ còn vài ngày cô được ở đây nên muốn ngắm nhìn nơi đây lâu một chút, cho dù đó là một kỉ niệm nhỏ nhưng cô vẫn muốn lưu giữ.

Trái lại cô cũng chẳng lo lắng cho lắm sắp tới cô cũng học cùng trường với anh không phải sớm muộn gì cũng gặp lại sao. Nhưng khi gặp lại cô sẽ đối diện với anh thế nào xem anh là bạn bình thường hay tiếp tục sự nghiệp theo đuổi tình yêu của cô.

———————–

Tử Phong hôm nay tâm trạng khá hơn mọi ngày rất nhiều, anh không lo lắng nhiều cho cô gái ngốc kia nữa, trong mấy ngày anh cấm cô đi lại lúc nào cũng xảy ra đủ chuyện.

Hiện tại cô đã tự đi lại được, ít ra như vậy cô sẽ không phải nghe lời anh nữa. Nhưng anh lại cảm thấy khó chịu, cô không nghe lời anh nữa đồng nghĩa với việc anh không thể ở cạnh cô.

Trong khi đó Thiên Ân thì suốt ngày cứ líu ríu bên tai nhắc đến cô, nếu không thì nhắc đến Tiểu Kì. Xem ra tình cảm của Thiên Ân và Tiểu Kì tốt hơn trước thì phải.

Anh lại cảm thấy lạ, Tiểu Kì và Thiên Ân cách cả tuần không gặp mặt cách xa vạn dặm vậy mà tiến triển mau hơn anh nghĩ. Trong khi anh và cô gần gũi lại không thấy cô tỏ ý gì, ngoài việc cô kiên nể anh ra thì chẳng còn gì khác.

Một hôm về nhà, dù chỉ là tình cờ nghe được nhưng anh vẫn cảm thấy không vui. Cuộc nói chuyện giữa cô và Tử An kéo dài không lâu, anh cũng chẳng quan tâm chỉ là anh nghe chính cô bảo rằng chỉ xem anh như một người anh không hơn không kém, cô đối với Khả Chiêu thế nào cũng sẽ đối với anh như thế.

Chẳng phải anh không yêu cô sao, nhưng sao khi biết chuyện này anh lại không vui. Anh đã có một người em không nghĩ rằng sẽ xuất hiện thêm một người em thứ hai đâu.

Tử Phong mệt mỏi ngã người ra ghế, nhắm mắt dưỡng thần. Có rất nhiều chuyện đang đợi anh cùng xử lý một lúc, xem ra chuyện liên quan đến Tâm Di đang dần lấn chiếm mọi thứ thì phải.

Đang mãi suy nghĩ, anh lại nghe tiếng gõ cửa chầm chậm mở mắt, đôi môi mấp máy như chẳng thuận lòng.

– Vào đi!

– Thưa chủ tịch, có cậu chủ nhà họ Doãn muốn gặp.

Tử Phong mở mắt nhìn chàng trai bước vào vừa thông báo tintức, ánh mắt chuyển sang sắc lạnh đã đến lúc anh khôi phục vẻ lạnh lùng rồi. Trước mặt đối tác thì không thể giữ dáng vẻ như anh đối với Tâm Di được, đặc biệt con người anh sắp đối mặt không hề đơn giản như vẻ bề ngoài của nó. Người ngoài nhìn vào cho rằng đó là cuộc hợp tác bàn bạc làm ăn rất đỗi bình thường đối với cách nhìn của anh thì không như vậy.

– Đến rồi sau, mau vậy. Mời cậu ta vào!

Tử Phong nhếch môi một cái ra điều đây là chuyện hiển nhiên sẽ phải đối diện nhưng nó chỉ là diễn ra trước dự định một chút thôi.

Chàng trai kia cũng chẳng nói gì, nhìn sâu vào đôi mắt anh mấy ai hiểu anh đang nghĩ gì, chỉ cần nghe và truyền đạt lại là tốt rồi. Nhưng làm việc với anh lâu như vậy hình như vẫn chưa từng thấy qua người họ Doãn này thì phải. Trông cách anh nói thì có lẽ anh đã đoán biết trước rồi. Chàng trai chỉ nhẹ gật đầu rồi bước ra ngoài.
Vài phút sau đã có một thân ảnh cao ngất, mái tóc màu vàng nâu lòa xòa khí chất cao ngạo.

– Chào chủ tịch Du đã lâu không gặp.

Hạo Minh nở nụ cười bất đắc dĩ dù cho là giả tạo nhưng vẫn phải cười. Tử Phong rời khỏi ghế xoay, đi đến bàn tiếp khách, anh cũng nở một nụ cười dù cho là đề phòng con người này nhưng đối với anh cậu ta vẫn là bạn và là đối thủ khá cân sức.

– Tưởng thần thánh phương nào, hóa ra là cậu, ngồi đi!

– Không bất ngờ khi thấy tôi sao?

Hạo Minh cũng ngồi xuống ngã người vào ghế sô-pha cũng như cậu ta dự đoán Tử Phong vẫn là Tử Phong vẫn phong thái lãnh đạm đó khiến người ta khó nắm bắt anh đang suy nghĩ những gì.

– Dĩ nhiên có nhưng không nhiều.

Hạo Minh bật cười, nếu là trước đây thực chất cậu ta không có khả năng trước một người lãnh đạm như Tử Phong mà che dấu cảm xúc.

– Đối với cậu cũng có hai từ gọi là "bất ngờ" sao?

Hạo Minh nghĩ thế cũng không sai, nói về tác phong mau lẹ có ai nhanh bằng Du Tử Phong. Nói không chừng người ta còn chưa nghĩ đến thì anh đã đưa ra kết quả rồi. Nói đến tin tức cậu ta về nước ắt hẳn anh đã biết từ sớm rồi.

– Tôi cũng là con người sao lại không có hai từ đó.

Anh nói đúng nhưng xem ra vẫn còn thiếu anh là con người nhưng không phải là con người bình thường. Anh là con người quyết đoán, hành xử cẩn thận và chính xác tuyệt đối, tuyệt nhiên một chuyện như thế không thể làm anh bất ngờ ắt hẳn Hạo Minh đã nghĩ như vậy.

Cứ cho là anh có thể liệu trước mọi việc nhưng đường đời còn lắm chữ "ngờ" anh vốn không thể bao quát tất cả được.

– Xem ra trong ngần ấy năm cậu không hề thay đổi.

Nếu có thay đổi thì chỉ là trưởng thành hơn, tài giỏi hơn mà thôi, kèm theo đó là một sự quyết đoán và sáng suốt không ai bằng.

– Cậu thì thay đổi rất nhiều.

Hạo Minh chỉ nhìn Tử Phong cười cười, cậu ta không thể không thay đổi vì sự nghiệp của gia đình dù không muốn thay đổi cũng phải thay đổi.

– Nói thẳng ra chúng ta đều có mục đích như nhau không phải sao.

Chính xác là như vậy cả hai đều vì sự nghiệp gia đình mà trở nên lãnh khốc, nhân nhượng đối thủ chính là tàn nhẫn với bản thân.

Tử Phong chỉ gật đầu đồng ý môi nhếch lên một nụ cười. Một con người một khối óc nhưng ý nghĩ thâm sâu trong đó thì có ai đoán được.

– Thật ra tôi đến đây trước tiên là hỏi thăm cậu, thứ hai là nói cho cậu biết chúng ta chính thức bước vào một trò chơi mới.

– Trò chơi? Xem ra cậu cũng rất nhàn rỗi.

Một trò chơi mới sắp bắt đầu, nhiều sóng gió sắp diễn ra ngoài mặt nó vô cùng bình lặng nhưng bên trong là sự hỗn độn đang trực chờ bùng phát.

Cả hai cũng chẳng nói gì nhiều, chỉ là ôn lại những chuyện cũ những chuyện đã qua mà họ cho rằng sâu sắc và đáng nhớ nhất cả về lời hứa kia nhưng nói đúng hơn là một lời thách thức.

Hạo Minh đứng dậy chào Tử Phong rồi rời khỏi phòng, nhưng trước khi đi vẫn không quên nhắc nhở Tử Phong về trò chơi cược bằng cả gia sản và sinh mạng con người.

– À, đúng rồi cô gái bên cạnh cậu rất xinh nếu có cơ hội tôi cũng muốn làm quen.

– Chắc chắn sẽ có cơ hội.

Cửa phòng khép lại lập tức hiện hữu hai cái nhếch môi, Tử Phong sao lại không rõ thâm ý trong câu nói của Hạo Minh. Người con gái cậu ta nhắc đến không ai khác chính là Tâm Di. Anh định đẩy cô ra xa anh một chút nhưng xem ra đã quá muộn rồi, bây giờ anh muốn phủ nhận không liên quan gì đến cô là hoàn toàn không thể.

Tử Phong lại trở về vị trí cũ tựa lưng vào ghế xoay, lát sau liền có tiếng gõ cửa. Anh lấy lại thần sắc như ban đầu mặc dù vẫn có chút bất an.

– Vào đi!

3K bước vào trông bộ dạng nghiêm túc hơn bao giờ hết, anh ta đúng lúc đùa sẽ đùa khi cần nghiêm túc sẽ vô cùng nghiêm túc.

– Cậu ta đến đây làm gì?

Người mà 3K nhắc đến chẳng ai khác chính là Doãn Hạo Minh, lúc đi ngang qua nhau cả hai nhìn nhau gật đầu một cái nhưng có một nụ cười khó hiểu hiện hữu trên môi Hạo Minh. Thậm chí 3K còn nghĩ anh ta không nổi tiếng đến nổi cậu chủ nhà họ Doãn cũng biết đến chứ, thú vị nha!

3K thẳng hướng bàn làm việc của Tử Phong kéo ghế ngồi cạnh bàn làm việc của anh vô cùng tự nhiên.

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3623 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 11/9/2014 ( Đăng 3626 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 25/9/2014 ( Đăng 3626 ngày trước)
» Sát thủ hoa hồng đen ( Đăng 3627 ngày trước)
» Vợ Bé Bỏng Của Tôi ( Đăng 3627 ngày trước)
Trang:1234...678»
Bài viết ngẫu nhiên
» Vợ Bé Bỏng Của Tôi
» Truyện không có sự tình cờ, đó là số mệnh
» Truyện Định Mệnh Hôn Nhân
» Truyện Cái đồ con nít! Anh yêu em
» Truyện nhất định anh phải là của em
123456»
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý