|
| Đã Có Tôi Bên Em» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
– Để em thắt cà vạt cho anh_Tâm Di cười hi hi ha ha giọng điệu vô cùng thản nhiên cũng không hề để ý đến nét mặt khó hiểu đang dần một rõ nét trên mặt Tử Phong.
Nghe cô cười sao anh thấy sóng lưng lạnh buốt mỗi khi cô cầu xin đều có bộ dạng này và mười lần như một lần anh đều thua.
– Em lại có chuyện gì cầu xin đừng vòng vo tam quốc?
Tâm Di hí hửng thắt thắt buộc buộc bị Tử Phong dội một gáu nước lạnh nụ cười cứng ngắt nhưng vẫn ra vẻ rất tự nhiên, cô định làm cho tâm tình anh tốt một chút mới nói chưa gì đã bị anh phát hiện.
– Anh cho em đến tập đoàn nha!
Tử Phong sa sầm mặt thoáng suy nghĩ, tình trạng sức khỏe cô không ổn cho lắm anh không muốn cô ra ngoài nhưng nghe đến đề nghị này của cô cũng không phải là quá đáng lắm. Mấy ngày nay cô chỉ ở trong nhà xem ra cũng rất chán đưa cô đi cùng anh cũng tốt. Tử Phong nghĩ ít ra phải trêu cô một chút không để cô đắc ý như vậy. Tâm Di nhìn biểu hiện của Tử Phong mà mặt mày có chút thất vọng anh định nhốt cô ở nhà thật sao.
– Không được, sức khỏe em vẫn chưa hồi phục hoàn toàn không nên đi lại nhiều._nhìn vào gương mặt điển trai cương nghị kia có đánh chết cũng không thể nào tin anh đang đùa.
– Em ở nhà rất chán cho em đi nha anh Tử Phong đẹp trai._Tâm Di vừa nắm tay Tử Phong lắc lắc vừa cất âm thanh trong trẻo khiến anh thật cảm thấy cô là trẻ con chính hiệu, nghe giọng làm nũng của cô mà sao da đầu anh tê buốt không thôi.
– Em là người duy nhất nói anh đẹp trai._Tử Phong nhếch môi cười nhạt.
– Đâu có, ai cũng nói anh vô cùng đẹp trai mà._Tâm Di nói nhưng cũng không phát hiện nét cười trong ánh mắt Tử Phong.
– Vì thế anh mới nói em là người duy nhất nói anh đẹp trai.
– Được được anh vô cùng đẹp trai, vậy anh đồng ý cho em đi đúng không?_Tâm Di gật đầu đồng tình chỉ cần được đi ra ngoài anh có nói cái gì cô cũng nghe, chỉ có điều trong lòng thầm bĩu môi xem thường lời nói của anh, anh thật đúng là tự tin đến hết thuốc chữa.
– Còn một điều kiện._lời nói vừa dứt anh kéo cô vào lòng nở nụ cười gian.
Tâm Di bị anh ôm làm cho toàn thân cứng đờ, ngước mắt nhìn anh nuốt khan một cái sáng sớm anh có thể đưa ra điều kiện gì chứ. Nhưng nhìn vào ánh mắt sâu lắng của Tử Phong sao cô không nắm được anh nghĩ cái gì.
– Điều kiện gì?
Lời nói còn chưa tuột khỏi môi đã bị một bờ môi mỏng bao phủ, cảm giác vừa ấm áp vừa hạnh phúc nhưng tơ thần kinh nhỏ bé của Tâm Di như ngừng hoạt động. Đây gọi là điều kiện sao là ép buộc thì đúng hơn, cô còn chưa đồng ý kia mà. Nhìn ánh mắt ngạc nhiên của Tâm Di ánh mắt Tử Phong hiện lên ý cười thỏa mãn.
– A, anh hai bây giờ là sáng sớm không cần đầu độc em!
Vừa nghe giọng nói lanh lảnh của Tử An hai người ngẩng đầu lên nhìn về phía cửa, Tâm Di đỏ mặt còn Tử Phong chỉ nhếch môi cười nhẹ cũng không hề có gì gọi là ngượng. Thì ra lúc nãy Tâm Di đi vào quên đóng cửa, Tử An thấy anh trai lâu quá chưa xuống ăn sáng nên tốt bụng lên gọi lại gặp cảnh khiến mặt đỏ tim đập. Nhưng trên môi Tử An nở nụ cười khúc khích rồi ngoan ngoãn đi ngay không cần chờ bị đuổi.
– Em đáp ứng điều kiện rất tốt, em được phép đi!
Tử Phong đưa tay xoa đầu cô, rồi nắm lấy bàn tay bé nhỏ của Tâm Di với lấy áo khoác rời khỏi phòng.
——————————-
Giờ học bắt đầu thật nhàm chán, Tử An ngồi nghịch nghịch bút lâu lâu lại quay sang Kỳ Quân nói chuyện nhưng chẳng nhận được sự chú ý nào từ cậu thật bực mình giống như chỉ có một mình Tử An độc thoại.
– Nè, sao cậu im lặng vậy?
-….
– Nè nói chuyện đi!
-…
– Dương Kỳ Quân!
– Tôi đang học, cậu không học cũng cần im lặng để tôi học._Kỳ Quân lắc đầu thở dài.
– Tôi không muốn học nhưng không muốn ngồi im lặng.
– Vậy thì cậu cứ nói một mình không cần lôi tôi vào.
Hai người cải qua cải lại rốt cuộc cái gì đến cũng đến, lời cải cọ vang lên đến tai giáo viên, ánh nhìn của giáo viên hướng về hai người thật\"thân thiện\". Bình thường hai người này rất ngoan sao hôm nay chẳng xem giáo viên ra gì thật đáng trách. Trường này có nội quy vô cùng nghiêm khắc vì thế không nhân nhượng bất cứ ai vì vậy hình phạt làm ồn lớp sẽ không thể tránh khỏi. Nhận thấy nhiều ánh nhìn hướng về phía mình Kỳ Quân nuốt khan một cái rủa thầm trong lòng, phải chi cậu cố gắng nhịn nhục im lặng giống như mấy ngày qua thì tốt rồi. Trong khi Tử An thì không có gì lo lắng chỉ hướng mọi người cười trừ rồi nhìn Kỳ Quân cười đắc ý.
Bây giờ Kỳ Quân mới biết bản thân bị đưa vào tròng mà không hay.
– Tử An, Kỳ Quân hai em đi ra ngoài cho tôi!
Nỗi lo lắng còn chưa hết liền vang lên lời trách phạt của cô chủ nhiệm lần này thì hay rồi hình tượng mĩ nam Kỳ Quân hoàn toàn sụp đổ trong tay mĩ nữ Tử An. Kỳ Quân muốn khóc nhưng không ra nước mắt, trong khi Tử An cười đến toe toét.
Lủi thủi đi ra hành lang đứng, Kỳ Quân bực dọc khoanh tay trước ngực chẳng thèm để ý đến Tử An.
– Nè cậu không vui sao?_Tử An khều khều Kỳ Quân đầy thích thú trên môi vẫn không tắt nụ cười.
– Không lẽ như vậy lại bảo tôi vui._Kỳ Quân liếc nhìn Tử An một cái, thấy cô cười tim cậu khẽ rung động mặt nóng lên liền quay đi chỗ khác.
Sao cậu lại có cảm giác kì quặc này, nó không giảm đi mà ngày càng tăng mỗi lần đối diện với Tử An cậu trở nên bối rối vì thế thà im lặng ngoảnh mặt làm ngơ không thèm đếm xỉa.
– Cậu phải cảm ơn tôi vì giúp hai chúng ta được đặc cách nghỉ tiết_Tử An cười tít mắt đắc ý thành tích vừa làm được.
– Không thèm nói với cậu nữa.
Với người thích lấy cái sai làm cái đúng thì tốt nhất đừng nên nhiều lời, càng nói càng làm bản thân ức chế vì thế lấy im lặng để bảo vệ sức khỏe bản thân.
Đứng một thời gian dài cuối cùng cũng hết tiết báo hiệu giờ ra chơi, Tử An nhanh tay lôi Kỳ Quân đi ăn. Dù sao chuyện này cũng không còn lạ, từ khi mới bước vào trường hai người đã được đánh giá là kim đồng ngọc nữ. Sự kiện anh hùng cứu mĩ nhân đầu năm còn được lan truyền thêm bớt không ít, suốt ngày Tử An bám lấy Kỳ Quân không muốn thừa nhận hai người cùng một cặp thật khó.
Tử An lựa một góc để ngồi chờ đợi Kỳ Quân đi mua đồ ăn, ngay sau đó bên cạnh cô liền xuất hiện một bạn nam trong khá lịch sự đeo kính cận trông rất ngố cậu ta có chút e dè đưa một tấm thiệp cho Tử An. Cô còn chưa kịp hỏi cậu ta muốn gì thì đã không thấy bóng dáng đâu, Tử An giơ tấm thiệp lên cao liếc liếc nhìn nhìn mỉm cười. Số tấm thiệp cô nhận từ đầu năm đến giờ không phải ít, nhìn thôi cũng biết tỏ tình nhưng cô không hề để ý đến chỉ chú ý đến Kỳ Quân nhưng trái lại cho đến bây giờ ngay cả một câu nói yêu thương hay biểu hiện khác thường cũng không có thật đáng buồn.
Tử An khẽ thở dài một tiếng, cô nên bỏ cuộc để ý đến những tấm thiệp này rồi không? Có nên tiếp tục bám lấy Kỳ Quân hay không?
Một ly sữa lạnh kề sát khuôn mặt Tử An ngẩng lên liền thấy Kỳ Quân nở một nụ cười có chút bỡn cợt.
– Cậu lại đang tưởng tượng cái gì? Người kia là ai?_Kỳ Quân từ xa đã nhìn thấy người con trai đeo mắt kính, bây giờ nhìn đến tấm thiệp trên tay Tử An lại dâng lên một chút khó chịu ghen tuông mơ hồ.
– Không có gì, tôi không quen cậu ta nhưng tôi đang nghĩ có nên chấp nhận lời tỏ tình này hay không?
Nói xong câu này Tử An khẽ liếc nhìn Kỳ Quân nhưng trên môi cậu vẫn giữ nụ cười không hề tỏ ý tức giận. Tử An ôm một bụng thất vọng cầm lấy sữa uống sống uống chết.
Thật ra nụ cười trên môi Kỳ Quân là một nụ cười bị đông cứng, vừa nghe Tử An nói chấp nhận lời tỏ tình toàn thân cậu chấn động, da đầu tê buốt như có hàn khí quanh đây sắc mặt có chút khó coi nhưng đối với người không mấy chú ý đến biểu hiện của người khác của Tử An thì làm sao thấy được. Đôi môi Kỳ Quân mấp máy định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
– Sắp đến giờ học rồi tôi lên lớp trước._Kỳ Quân nói xong bỏ đi một mạch cũng không hề để ý đến Tử An từ buồn chuyển sang cười mủm mỉm.
– Chờ tôi với!
Không biết tâm trạng Kỳ Quân xấu cỡ nào mà chỉ thấy mây đen luôn trên đỉnh đầu, trong khi đó Tử An mây hồng vờn quanh. Thầm cười trong lòng Tử An thật hả hê khi nhìn thấy biểu hiện khác lạ của Kỳ Quân nhưng phải làm sao để Kỳ Quân thừa nhận tình cảm thật sự làm Tử An đau đầu. Có một ánh mắt đầy toan tính luôn dõi theo hai người từ đầu đến cuối, nhấp một ngụm cà phê để chuẩn bị một cuộc chiến đẫm máu.
Ngồi trong lớp học, Tử An cầm lấy tấm thiệp đưa lên đưa xuống xem đi xem lại trước mặt Kỳ Quân cười cười nói nói. Kỳ Quân nhìn thấy tấm thiệp sắc mặt chuyển sang đen như đêm mùa đông, vừa tối vừa lạnh nhưng vẫn im lặng không nói một lời. Đột nhiên Tử An nghĩ nên lợi dụng tấm thiệp n&agr...


