|
| Đã Có Tôi Bên Em» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
– Nếu hôm nay người nằm đó là tôi cậu có khóc như vậy không?_cho dù đoán được câu trả lời nhưng Trần Vỹ vẫn muốn nghe chính miệng Tử An nói.
– Không, không, một giọt cũng không!_Tử An lắc đầu nguầy nguậy nước mắt tuôn như mưa trên gương mặt thanh tú.
Cuối cùng Trần Vỹ cũng biết được trong tim Tử An từ trước đến giờ không hề tồn tại bóng dáng cậu ta, một chút cũng không. Cười chua xót Trần Vỹ xoay người rời khỏi đó.
Thật ra Tử An biết Trần Vỹ thích cô, chẳng qua tình yêu không thể miễn cưỡng. Cô biết Trần Vỹ sẽ không làm tổn thương cô nhưng không ngờ vì cô mà Kỳ Quân lại chịu những trận đau đớn vì sự hành hạ của Trần Vỹ, những việc Trần Vỹ làm đã dập tắt những tia tình cảm bạn bè trong cô đối với hắn.
Những giọt nước mắt ấm nóng rơi trên gương mặt của Kỳ Quân, khẽ cử động mi mắt để nhìn người con gái kia. Tử An đau xót nâng đầu Kỳ Quân khóc nức nở.
– Kỳ Quân cậu sao rồi, nói chuyện với tôi đi!
– Tôi…tôi không sao, cậu đừng khóc!
Kỳ Quân khẽ mở mắt, đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên gương mặt Tử An. Kỳ Quân thấy đau xót nhưng không biết nên làm sao, cậu đã thật sự bất lực không còn đủ hơi thở để tiếp tục nói chuyện nữa. Kỳ Quân buông tay rơi xuống sàn bất tỉnh.
– Kỳ Quân! Tôi ra lệnh cho cậu mở mắt ra có nghe không? Có ai không, cứu với?_Tử An gào lên trong nước mắt, một làn sương bao phủ cà tầm mắt Tử An, những giọt lệ trong suốt như thủy tinh cứ lăn dài rồi lặng lẽ rơi trên gương mặt Kỳ Quân.
Trong mơ hồ, Kỳ Quân vẫn nghe Tử An gọi tên cậu nhưng cậu không thể mở mắt. Mọi thứ đã đi rất xa, cả Tử An cậu cũng không thể chạm tới.
——————————————
Đọc tiếp: Đã Có Tôi Bên Em – Chương 33CHƯƠNG 33: NÉT TƯƠNG ĐỒNG
Tình yêu đó vẫn chỉ trao riêng người nhìn anh rời xa thời gian trôi khiến tim em quặng đau, chờ trông muôn kiếp người có hay em nhớ anh vô vàng.
Đừng khóc dù chỉ một chút vì như vậy sẽ khiến tim anh đau, khiến anh cảm thấy có lỗi vì không thể làm em vui.
Nắng vẫn đẹp, trời vẫn xanh mọi thứ lại trở về sự bình yên vốn có của nó nhưng tâm trạng con người vẫn không bình lặng được.
Tâm Di cùng Tử Phong đến tập đoàn chưa bao lâu trời đã trưa, Tâm Di đến tập đoàn rồi không có gì làm mới biết lựa chọn đi theo Tử Phong chính là một sai lầm to lớn nhưng bây giờ có hối hận cũng muộn rồi.
Tâm Di cứ vậy đi lại trong phòng làm việc của Tử Phong, phần còn lại chính là đi ra ngoài ngồi nói chuyện với Phương Tuyết. Tâm Di cảm thấy nói chuyện với Phương Tuyết vô cùng hợp ý, cái từ \"chán\" vừa mới xuất hiện cũng lặn đâu mất dạng.
Trong khi Tâm Di ngồi vui vẻ nói chuyện với Phương Tuyết bên ngoài phòng làm việc của Tử Phong thì trong phòng làm việc của anh lại hết sức ảm đạm. Anh chính là sinh lòng buồn bực, mỗi ngày vào giờ làm việc anh cũng không gặp cô sao không khó chịu cùng lắm là nhớ một chút nhưng hôm nay rõ ràng cô ở bên cạnh mà không được thấy thì đúng là càng khó chịu.
Càng nghĩ sao càng cảm thấy Tử Phong giống như đang ghen với Phương Tuyết, nói ra chuyện này thiên hạ không đại loạn sao? Nhưng anh chính là không có biện pháp để ngăn cô đi lại nói chuyện. Khẽ thở dài một tiếng, Tử Phong nhếch môi cười như có như không. Dù sao cũng là anh cho phép cô đến đây cô muốn làm gì cũng tùy, quên đi!
Giờ ăn trưa chính là thời gian tốt nhất để tách cô và Phương Tuyết ra, vẻ đẹp của anh cũng không thu hút cô bằng Phương Tuyết sao?
Tâm Di ngồi nói chuyện mãi với Phương Tuyết cũng bị Phương Tuyết đuổi, cái này người ta gọi là thư kí hiểu lòng chủ tịch, nếu không đuổi Tâm Di đi không chừng người bị đuổi sẽ là cô.
– Tâm Di em vào phòng chủ tịch đi!
– Chị bận việc sao?_Tâm Di chớp chớp mắt khó hiểu nhìn Phương Tuyết như đứa trẻ chờ mong được giải đáp thắc mắc.
– Em đừng làm cho chị bị đuổi việc chứ?_Phương Tuyết vừa nói vừa hí hoáy làm việc, cong đôi môi cười ẩn ý.
– Tại sao ạ?_Tâm Di vẫn không hiểu là Phương Tuyết đang ám chỉ cái gì.
Phương Tuyết cười thầm một cái, cô nàng này bình thường học việc rất thông minh sao cứ đụng đến Tử Phong là cứ ngây ngốc ra, đây có thể gọi là triệu chứng sau khi yêu hay không nhỉ?
– Chị cảm thấy tâm trạng chủ tịch khi bàn giao công việc cho chị tâm trạng rất tệ.
Chính là nhiều cú điện thoại của Tử Phong vô cùng lạnh, nghe giọng nói cũng có chút phức tạp còn không phải là vì không có Tâm Di bên cạnh sao, điều này làm sao có thể qua mắt được Phương Tuyết. Lại nói đến Tử Phong lúc trước anh có thể dễ dàng bình tĩnh che lấp đi cảm xúc phức tạp của mình nhưng từ khi có Tâm Di liền rất dễ bị người ta nắm bắt cảm xúc.
– Vậy sao? Để em vào xem thử._Tâm Di trên mặt có chút lo lắng mà cũng không biết bản thân bị PhươngTuyết lừa.
Không nói hai lời, Tâm Di liền đi nhanh vào phòng làm việc của Tử Phong bỏ lại Phương Tuyết trong lòng vui mừng ít ra cô không bị bạn gái chủ tịch quấy nhiễu, may hơn nữa là không vì nguyên do đó mà bị chủ tịch mỗi lần nói chuyện liền ném cho cô mấy cục hàn băng đến rùng mình.
– Em thật là hiểu ý chủ tịch nha!_3K từ đâu thò đầu ra nghiêng người về phía Phương Tuyết cười cười.
Phương Tuyết không nhịn được nữa liền bật cười.
– Em chỉ là tự vệ mà thôi, em không muốn về nhà mùa này còn phải đốt lò sưởi xua đi hàn băng của chủ tịch.
Nếu Tâm Di có biết được mình bị lừa cũng đừng trách Phương Tuyết, có trách thì trách tại sao Tâm Di lại là bạn gái chủ tịch.
– Anh cũng đang nghĩ em mà không đuổi Tâm Di đi cả tầng làm việc này cũng đóng một lớp băng dày.
Nói xong cả hai người hướng phòng làm việc Tử Phong mà cười đắc ý, trên tầng này hiện tại có bốn người nhưng hình như chỉ có mỗi Tâm Di là không biết nguyên do vì sao mình bị Phương Tuyết đuổi đi.
\" Cạch\"
Tiếng cửa mở Tử Phong liền ngẩng đầu lên nhìn, ngoài Tâm Di ra thì không ai vào phòng anh mà không cần gõ cửa.
– Anh Tử Phong anh không được khỏe sao?
Tâm Di vẫn không nhận ra có gì khác lạ vẫn hồn nhiên quan tâm Tử Phong. Nghe Tâm Di nói mà khóe môi Tử Phong giật giật, nhưng lập tức nở nụ cười ánh mắt có chút thần bí.
– Anh rất không khỏe.
Tử Phong thầm mắng Phương Tuyết, dám nói anh không khỏe đúng là can đảm cực kì nhưng cũng không quan trọng cái tất yếu chính là có thể tách Tâm Di ra.
– Vậy sao anh không khỏe chỗ nào?
Cô thật là quá ngây thơ rồi, Tử Phong nhếch lên nụ cười nhạt hàm chứa chút ý đồ.
– Em lại đây!
Tâm Di liền nghe lời Tử Phong ngoan ngoãn lại gần bàn làm việc của anh sao cô không để ý một chút sắc mặt anh rất tốt không có gì gọi là không khỏe cả có trách thì trách cô quá tin người.
Mới bước lại gần vài bước Tâm Di liền bị Tử Phong kéo vào lòng ngồi lên đùi anh, hai tay ôm lấy cô, cằm tựa lên vai cô. Bây giờ Tâm Di không muốn hiểu cũng phải hiểu, cái anh không khỏe là gì.
– Anh như vậy là không khỏe sao?_Tâm Di nheo nheo mắt nhìn anh.
– Phải anh rất không khỏe vì vậy bây giờ em phải làm chỗ dựa để anh nghĩ ngơi.
Cái lí do này mà cũng được sao, Tâm Di trong lòng bĩu môi khinh thường anh là đang lợi dụng cô thì đúng hơn.
– Ở đây không phải có gian phòng để nghỉ ngơi sao?
Anh cố chấp cô cũng sẽ cố chấp để xem ai hơn ai.
Tử Phong nghe cô nói liền cong đôi môi cười mỉm vẫn không có khả năng buông tha.
– Em là bạn gái của anh sao? Sao anh không khỏe mà cũng có nhiều ý kiến như vậy?
Tâm Di than oán trong lòng điều cô nói là sự thật kia mà có gì gọi là không ổn. Nhưng cô biết làm sao bây giờ cô không có khả năng phản kháng ai bảo anh lấy vẻ ngoài đẹp trai ra để mê hoặc cô.
– Dĩ nhiên em là bạn gái của anh.
– Vậy thì im lặng ngồi yên.
Tâm Di thở dài một cái, cả thân thể cô sắp bị đông cứng rồi cũng nên. Nhưng mà nói sao thì nói cô đã quen có vòng tay anh bên cạnh nếu thật sự có một ngày không còn vòng tay này ôm ấp thì cô có còn vui vẻ nữa hay không.
Ngồi được một lát, điên thoại Tâm Di liền reo, cô chẳng nói gì anh ôm cũng mặc kệ liền nhấn nút nghe bởi vì trên màn hình chính là hai chữ\" Tử An\" sáng chói. Cô không biết giờ này chuẩn bị nghỉ trưa Tử An có chuyện gì lại gọi cho cô. Vừa áp tai vào điện thoại cô liền nghe tiếng khóc của Tử An, đột nhiên nỗi sợ hãi từ đâu ập đến khiến tay cô không ngừng run rẩy, mặt mày đang hớn hở cũng chuyển sang tái méc điện thoại trên tay cũng rơi xuống một tiếng \"bộp\" lên sàn.

