Disneyland 1972 Love the old s
WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 49092

Đã Có Tôi Bên Em


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Đã Có Tôi Bên Em


>

Tử Phong hốt hoảng xoay người cô lại, nhìn gương mặt tái méc của cô mà có chút mất bình tĩnh.

– Em sao vậy Tâm Di? Là ai gọi đến?

– Là…là Tử An, anh mau đưa em đến bệnh viện đi Kỳ Quân…Kỳ Quân gặp chuyện đã hôn mê rồi!

Giọng Tâm Di run rẩy, ánh mắt vô hồn khóe mắt như có sương phủ nhìn Tử Phong. Tử Phong có chút căng thẳng nhưng cũng nhanh chóng bình tĩnh ôm cô vào lòng trấn an.

– Được, được đừng quá lo lắng anh cùng em đến đó. Tâm Di chỉ ngoan ngoãn gật đầu làm theo lời anh vì bây giờ cô thật sự sợ hãi không biết Kỳ Quân có sao hay không, bình thường Kỳ Quân hay gây chuyện nhưng chẳng thà cậu gây họa còn hơn là nằm yên bất động.

Tử Phong với lấy áo khoác rồi nắm chặt bàn tay đang run rẩy của Tâm Di khẩn cấp rời khỏi phòng. Anh cũng muốn biết thật ra chuyện gì đã xảy ra, từ khi có Kỳ Quân đi chung Tử An anh đã không cho tài xế đến đón Tử An cũng không cho người theo bảo vệ, y như rằng anh chỉ cần lơ là một chút lập tức xảy ra chuyện nhưng lại không nhắm vào Tử An.

– 3K anh lập tức điều tra cho tôi thật ra ở trường Kỳ Quân và Tử An đã gặp chuyện gì.

– Được rồi tôi làm ngay.

Dặn dò 3K xong anh cũng đưa nhanh chóng đưa Tâm Di đến bệnh viện.

—————————–

Tìm kiếm phòng không lâu, cuối cùng Tâm Di cùng Tử Phong cùng tìm được nơi Kỳ Quân nằm. Tử An vẫn còn ngồi nơi đó thất thần nắm chặt tay Kỳ Quân. Ánh mắt cũng chẳng mang một chút sức sống, nỗi sợ hãi đó quá lớn trong nhất thời không thể xóa đi được. Hình ảnh Kỳ Quân cứ như vậy mà ngất trong vòng tay Tử An làm cô không khỏi đau nhói trong tim.

Thời gian cứ như vậy lặng lẽ trôi, Kỳ Quân cũng như vậy mà nhắm mắt tại sao cô thấy một giây như là một ngày cảm giác cô đơn cùng trống vắng bám lấy Tử An không buông.

Tâm Di cùng Tử Phong bước vào bước đi vô cùng nhẹ nhàng cũng không muốn kinh động sự tĩnh lặng vốn có trong phòng, chỉ nghe tiếng truyền nước tí tách cô đọng cả căn phòng. Tiếng gió rít qua cửa sổ trong ánh nắng nhàn nhạt bên ngoài, rèm cửa phất phơ trong gió chỉ để nói cho ta biết rằng nơi đây vẫn còn có gì đó vận động, Tử An cứ nắm chặt tay Kỳ Quân gục mặt xuống mái tóc xõa dài trong bộ đồng phục học sinh dáng người mệt mỏi cùng yếu đuối, trên cổ còn băng miếng bông trắng.

Mọi thứ im lặng đến ngột ngạt, hàng mi của Kỳ Quân khép chặt trên người thương tích được băng bó và sát trùng cẩn thận nhưng không thể che đi hết thương tích trên người cậu.

– Tử An!

Tâm Di đi đến bên cạnh Tử An nhẹ chạm vai cô, chính Tâm Di cũng phải giật mình vì độ rung của bờ vai nhỏ nhắn mỏng manh. Tử An không ngồi yên mà đang khóc, chỉ là một cái chạm nhẹ nhưng Tâm Di có thể cảm nhận Tử An không chỉ sợ hãi mà còn vô cùng đau đớn.

Tử An ngước mắt ướt át đỏ hoe vẫn ngập trong hơi nước, không cần nói gì Tử An ôm chặt lấy thân người Tâm Di khóc nức nở như thấy được một điểm tựa mà Tử An khóc như mưa tuôn, cô khóc để trút hết sự hoảng loạn cùng đau thắt tận đáy lòng.

Tâm Di nhẹ nhàng ôm lấy Tử An mà vỗ về khóe mắt cũng cay cay, nhìn Kỳ Quân nằm yên bất động cô cũng vô cùng đau lòng nhiều vết thương trên mặt, trên cánh tay, quần áo xộc xệch có thể nói là một hình tượng vô cùng kém. Tâm Di cũng muốn chạy đến bên cạnh Kỳ Quân để khóc nhưng trong trường hợp này cô không được phép như vậy, huống hồ lúc nãy bên ngoài bác sĩ cũng nói với cô và Tử Phong rằng Kỳ Quân không sao chỉ bị thương bên ngoài không tổn hại bên trong, chỉ do thương tích hơi nặng quá đau đớn nên ngất không bao lâu sẽ tỉnh lại. Nếu không nghe bác sĩ nói vậy không chừng Tâm Di cũng lao vào

phòng mà không kìm được nước mắt đã tuôn rơi lả chả chẳng khác gì Tử An.

– Chị dâu, tại…tại em Kỳ Quân mới…bị như vậy._Tử An vừa nói mà vừa khóc không ngừng.

– Được rồi, hai đứa không sao thì tốt rồi._Tâm Di cũng sắp bị cho tiếng khóc của Tử An làm cho thần kinh bấn loạn.

Tử Phong cũng bị hình tượng của Tử An và Kỳ Quân dọa cho suýt chút mất bình tĩnh, từ đầu đến cuối anh cũng chưa thốt được lời nào chỉ đứng bên cạnh Tâm Di với nét mặt phức tạp. Nhìn thôi cũng đủ biết tình cảm của Tử An dành cho Kỳ Quân đã không bình thường nữa, từ trước đến giờ Tử Phong cũng chưa từng thấy Tử An khóc đến đau khổ như vậy, cảm giác vừa vui vừa lo xen lẫn trong tâm tưởng của Tử Phong.

– Được rồi đừng khóc nữa, em về đi ở đây có anh và Tâm Di chăm sóc Kỳ Quân thì được rồi.

Tử Phong cuối cùng cũng không thể chịu đựng nổi tiếng khóc của Tử An đành bảo cô về nhà trước lấy lại bình tĩnh, để mọi chuyện lắng xuống rồi tra hỏi sau mặc dù anh rất muốn biết đã có chuyện gì xảy ra mà phải khiến Kỳ Quân thương ích nặng nề đến nỗi phải vào viện.

– Không…em không về đâu.

Tử An rời khỏi vòng tay Tâm Di quệt đi nước mắt, lại ngồi vào vị trí cũ nắm lấy tay Kỳ Quân nhìn chăm chú vào gương mặt vết xước đầy mặt trong lòng không khỏi xót xa dằn vặt.

Hơn bao giờ hết trong giờ phút này cô chỉ mong Kỳ Quân có thể tỉnh lại đấu khẩu với cô cũng được hay mắn cô ngốc, cô nghịch ngợm cũng được chứ đừng lãnh đạm nhắm mắt chẳng thèm ngó ngàng đến cô. Cảm giác này cực kì không dễ chịu, muốn khóc không được, muốn gào thét cũng bị nghẹn ở cổ.

Lúc cô thấy Kỳ Quân ngất đi trong đầu liền trống rỗng một mảng trắng xóa không có phương hướng, cô chỉ có thể yếu ớt van xin cậu đừng đi đừng rời khỏi cô nhưng có chắc những lời đó cậu có nghe được hay không, điều đó thật sự đã làm Tử An đau vô cùng, cô vớ lấy điện thoại run cầm cập cố bấm số điện thoại gọi cấp cứu phải nói cô đã còn được những giây bình tĩnh ít ỏi nhất để có thể lí trí mà gọi điện thoại. Tử An thiếu điều chưa gục ngã ngay tại đó.

– Ngoan! em về nghỉ ngơi đi ở đây có chị là được rồi, khi nào Kỳ Quân tỉnh sẽ nói cho em vào thăm nó cũng chưa muộn mà._Tâm Di bất lực thở dài dịu dàng an ủi Tử An.

– Em không sao em muốn thấy Kỳ Quân tỉnh lại.

Tâm Di nhìn Tử Phong cầu cứu cô thật sự hết cách rồi, với những người có ý chí kiên định như thạch bàn thì cô hoàn toàn không có khả năng khuyên can. Tử Phong vỗ vai Tâm Di một cái để trấn an, sau đó từ nét mặt với biểu cảm phức tạp chuyển sang lạnh như băng không tia cảm xúc. Chỉ có gương mặt này anh mới có thể trấn áp được cái ý chí vững vàng của Tử An.

– Em về nghỉ ngơi đi ít ra cũng để ba mẹ thấy em không sao rồi sau đó hẳn vào đây.

Tử An tròn xoe đôi mắt, hơi nước bao phủ nhìn vào gương mặt lạnh lùng của anh trai liền chột dạ, lại liếc nhìn Kỳ Quân vẫn nhắm nghiền mắt nhưng cô chính là không thể kháng nghị lời nói đầy đe dọa của Tử Phong. Chuyện gì Tử Phong cũng dám làm nếu cô không về e rằng ngay cả việc trói cô bằng dây thừng cũng quyết lôi cô về. Huống hồ đã trễ như vậy cô vẫn chưa về nhà chắc chắn ông bà Du sẽ rất lo. Nghĩ đến lời Tử Phong nói cũng có lí nên Tử An không phản bác nữa mà ngoan ngoãn đi ra ngoài để tài xế đưa về.

——————————

Sau khi Tử An đi mọi thứ lại yên lặng mang chút ưu phiền, Tâm Di càng nghĩ càng cảm thấy hai chị em cô thật có duyên với bệnh viện. Cô mới nằm cách đây không lâu bây giờ lại đến Kỳ Quân, chỉ nghĩ có vậy mà Tâm Di cảm thấy buồn cười, người ta có duyên với những nơi tốt đẹp cô và em cô lại có duyên với nơi này thật đúng là cái số đen đủi.

Vì cô và Tử Phong vẫn chưa kịp ăntrưa đã vội vàng đến đây nên Tử Phong liền chuẩn bị hai phần cơm trưa cho hai người dùng tại đây luôn một thể. Vừa ăn Tâm Di vừa liếc nhìn Kỳ Quân rồi nhìn đến ánh mắt của Tử Phong có gì đó rất khác thường dường như đang suy nghĩ điều gì vô cùng phức tạp.

– Anh có chuyện gì khó nghĩ sao ?

Tử Phong nhìn Tâm Di cười dịu dàng nhưng trong ánh mắt lại vô vàng phức tạp.

– Không có gì em đừng suy nghĩ nhiều, thật ra anh đang nghĩ chuyện giữa Tử An và Kỳ Quân mà thôi.

Tâm Di cũng chẳng biết phải làm gì ngoài việc trơ mắt nhìn mọi chuyện cứ diễn theo tự nhiên thì được rồi.

– Anh đừng nghĩ quá nhiều sẽ chẳng có gì đâu, à anh có nghĩ em rất có duyên với bệnh viện này không?

Tử Phong bị câu nói của Tâm Di chọc cho bật cười.

– Tâm Di sao em có suy nghĩ quái dị này chứ?

– Không phải sao em đã vào đây mấy lần rồi._cô chỉ nhìn anh cười trừ nói ra suy nghĩ của mình.

Tử Phong chỉ lắc đầu cười không nói gì nữa, thật ra điều anh đang nghĩ chính là làm thế nào để giúp Tử An xóa đi hôn ước kia nhưng rất khó điều đó còn phụ thuộc vào mẹ Thiên Ân.

Càng nhìn Kỳ Quân anh càng cảm thấy nét mặt Kỳ Quân lúc không lạnh lùng rất giống Thiên Ân, chỉ là suy nghĩ thoáng qua nhưng anh có cảm giác có một sự gần gũi nào đó, một sợi dây nào đó liên tục kéo những người cạnh Tâm Di đến gần anh hơn.

Bữa trưa xong, T...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3627 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 11/9/2014 ( Đăng 3630 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 25/9/2014 ( Đăng 3630 ngày trước)
» Sát thủ hoa hồng đen ( Đăng 3631 ngày trước)
» Vợ Bé Bỏng Của Tôi ( Đăng 3631 ngày trước)
Trang:1234...678»
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý