XtGem Forum catalog
WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 49100

Đã Có Tôi Bên Em


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Đã Có Tôi Bên Em


irc;i bàn tay bé nhỏ bị Kỳ Quân nắm lại áp vào ngực trái của cậu cảm nhận nhịp tim đập mãnh liệt, Kỳ Quân mỉm cười nhìn gương mặt dần ửng đỏ của Tử An.

– Tôi đau ở đây!

Tay Tử An như đông cứng tại chỗ, cảm giác ấm áp được bàn tay kia nắm còn có nhịp tim đập thình thịch rất mạnh, không chỉ có tim của Kỳ Quân mà cả tim Tử An cũng đập liên hồi. Như hiểu được mình đang bị lừa Tử An liền lấy lại bình tĩnh rút tay về còn đấm vào bụng Kỳ Quân cái.

– Dám lừa tôi đáng chết!_đấm xong Tử An lập tức nhảy khỏi giường lao vào nhà vệ sinh để đỡ ngượng bỏ lại tiếng kêu gào của Kỳ Quân ở phía sau.

– Ây da…cậu sao mà bạo lực với bệnh nhân quá vậy?_Kỳ Quân vừa nằm xuống ôm bụng kêu gào vừa đắc ý cười khì khì.

Tiếng cười của Kỳ Quân ở bên ngoài vẫn không dứt liền nghe tiếng mở cửa, Kỳ Quân liếc mắt nhìn liền thấy thân ảnh một cao một thấp của Tử Phong và Tâm Di bước vào, trên tay còn cầm theo một hộp thức ăn.

– Em tỉnh lại khi nào mới sáng sớm đã có chuyện gì lại cười đắc ý như vậy?

– Anh Tử Phong, chị hai em tỉnh lại tối qua. Lúc nãy có trêu Tử An một chút._nói xong Kỳ Quân còn hướng vào nhà vệ sinh vẫn đóng kín mít.

– Em vừa khỏi bệnh không ngồi yên được hay sao?

Tâm Di liếc Kỳ Quân một cái đặt hộp thức ăn lên bàn rồi ngồi bên cạnh trách móc.

– Em không sao vẫn rất khỏe.

Tử Phong nhìn bộ dạng cười cười của Kỳ Quân ngó không thấy Tử An anh hơi nhíu mày lại nhếch môi cười dường như đã hiểu.

– Anh nghĩ em có khả năng trêu Tử An đến nỗi nó tự nhốt trong nhà vệ sinh thì sức lực quả thật rất tràn trề không chừng còn có thể đánh thêm vài trận.

– Đúng là chỉ có anh Tử Phong là hiểu em._Kỳ Quân nhẹ dựa lưng vào đầu giường môi vẫn giữ nụ cười.

Tâm Di lắc đầu nhìn hai người con trai đang thao thao bất tuyệt, liền đem hộp thức ăn mở ra đem đến trước mặt Kỳ Quân.

– Em ăn một chút gì đi, hai người mà nói chuyện thì chẳng có gì tốt lành.

Kỳ Quân cũng không nói gì nữa ngoan ngoãn mà ăn nếu không sẽ bị bà chị cằn nhằn đến chết, Tử Phong bị Tâm Di liếc một cái liền cười cười quay mặt đi chỗ khác tỏ ra mình vô tội. Cửa phòng vệ sinh bật mở Tử An bước ra, nhìn thấy Tâm Di và Tử Phong liền mừng rỡ ít ra cô đỡ phải bị Kỳ Quân trêu chọc.

– Hai người đến sớm vậy?

– Ừ, anh còn bận một số việc nên đến sớm một chút._ Tử Phong theo tiếng động mà nhìn đến Tử An nhàn nhạt trả lời.

– Chị một lát nữa cũng phải đến trường nên đến sớm sẵn tiện chuẩn bị thức ăn cho hai đứa.

Tử An nghe đến thức ăn liền sáng mắt ra chạy đến cạnh Tâm Di nở nụ cười tươi rói so với bộ dạng khóc đến đau khổ thật vô cùng khác biệt.

– Chị dâu chị thật tốt!

Tâm Di nhẹ mỉm cười một cái đưa phần ăn cho Tử An, phải nói là tính tình Tử An dễ thích nghi hay dễ thay đổi đây không biết nữa. Vừa mới hôm qua trông vô cùng người lớn chững chạc hôm nay lập tức biến thành một đứa trẻ thấy đồ ăn liền vui vẻ đến như vậy. Nhưng để thấy một Tử An đứng đắn người lớn thì chẳng bằng thấy một Tử An như hiện giờ thì hơn.

– Cậu không định giành phần ăn với người bệnh đó chứ?

Tử An vui mừng đón nhận phần ăn còn chưa kịp nếm liền vang bên tai giọng nói của Kỳ Quân. Nghĩ đến đây lửa giận của Tử An lại nổi lên, sao hôm qua cô có thể khóc vì con người này được nhỉ thật uổng phí những giọt lệ tinh khiết.

– Cậu không phải cũng có một phần hay sao?

– Người bệnh phải ăn gấp hai lần bình thường để bổ sung năng lượng cậu không biết sao?

– Cậu..là muốn nằm ở đây dài hạng đúng không?_Tử An nghiến răng tức giận trừng mắt giận dữ giơ nắm đấm đe dọa.

Kỳ Quân nuốt khan một cái cười cười:

– Được được không trêu cậu nữa đúng là bạo lực.

Tử Phong và Tâm Di trò chuyện đôi ba câu, không khỏi lắc đầu bất lực trước trình độ cải tay đôi của Tử An và Kỳ Quân, rồi hai người cũng nhanh chóng rời đi vì hôm nay Tâm Di phải đến trường sau mấy ngày vắng mặt, chắc chắn có rất nhiều chuyện để làm kể cả bài học cũng chất đống cũng không chừng.

————————- Cổng trường đại học đông nghịt sinh viên, Tâm Di cùng Tử Phong đến trường vì sự vắng mặt mấy ngày qua hôm nay lại cùng nhau xuất hiện nên cũng đã gây một trận xôn xao trong trường. Dĩ nhiên không thể qua được ánh mắt săc bén của Hạo Minh bên cạnh còn có cả Y Ngân.

– Anh ra tay hay đến nỗi giờ này họ vẫn có thể tay trong tay._Y Ngân nhếch mép cười khinh bỉ, lướt ánh mắt sắc nhọn lên người Tâm Di đang cười tươi đi bên cạnh Tử Phong.

– Tôi có nói làm cho hai người đó tách ra sao?_Hạo Minh gieo tia nhìn thú vị lên người Tâm Di bất giác cậu ta lại nghĩ tìm cách tiếp cận Tâm Di thì khi đó Tử Phong sẽ xử sự như thế nào.

– Anh…_Y Ngân không biết trút nổi thống hận này vào ai chỉ có thể oán giận nhìn Tâm Di.

Tâm Di đang rảo bước trên sân trường mà cũng rùng mình một cái, ở đây không lạnh tại sao đột nhiên cô cảm thấy như có hàn băng lại gần khiến cả người rét run.

Trong lớp học cũng có vô số ánh mắt khác lạ nhìn Tâm Di, trong số đó còn có cả Hạnh Nghi nhưng Tâm Di cũng không quan tâm lắm chỉ gật đầu chào cho phải phép dù sao cô có muốn chú tâm cũng không được bởi vì đại tỉ Tiểu Kì. Vừa bước vào lớp, Tâm Di liền bị Tiểu Kì kéo vào chỗ ngồi để chia sẻ tâm sự. Gương mặt Tiểu Kì không như ban đầu mang vẻ đùa giỡn mà vô cùng nghiêm túc khiến Tâm Di cũng có cảm giác chuyện vô cùng hệ trọng.

– Bà có chuyện gì mà trông ủ rủ vậy?

Tiểu Kì thở dài lại không biết bắt đầu từ đâu, sáng nay vừa đưa cô đến trường Thiên Ân có vẻ chất chứa nhiều tâm sự muốn nói nhưng lại thôi mặc dù cô có hỏi anh cũng chỉ mỉm cười trấn an bảo rằng không có việcgì khiến Tiểu Kì vô cùng lo lắng.

– Tôi không biết anh Thiên Ân có chuyện gì mà có vẻ không vui lại không chịu nói ra bà có biết không?

\"Phụt\" Tâm Di sặc một cái thuở nay bạn trai của mình lại đi hỏi người khác có phải là vô lí quá rồi không. Tâm Di trố mắt ra nhìn Tiểu Kì rồi đưa tay sờ trán Tiểu Kì rồi gật gù.

– Ừm vẫn bình thường.

Tiểu Kì trừng mặt nhìn Tâm Di gạt tay ra khỏi trán mình.

– Bà làm cái gì vậy tôi nói chuyện nghiêm túc đó.

– Nghiêm túc? Được, vậy bà nói đi Thiên Ân là bạn trai của ai?_Tâm Di thở dài một cái không ngó đến Tiểu Kì mà lấy sách ra đọc.

– Thì là của tôi.

– Bà vẫn còn nhận thức được Thiên Ân là bạn trai của bà vậy tại sao lại đi hỏi tôi, nếu bà không biết tôi làm sao mà biết được._Tâm Di giọng điệu không quan tâm chỉ nghĩ rằng do Tiểu Kì quá đa nghi mà thôi.

– Không phải, bà là bạn gái anh Tử Phong mà anh Tử Phong lại là bạn thân của anh Thiên Ân nên tôi nghĩ có những chuyện anh ấy sẽ nói với anh Tử Phong khi đó anh Tử Phong có thể nói với bà.

A, trời ơi! Tâm Di thầm cảm thán trong lòng cái lí luận đầy logic của Tiểu Kì nhưng nhắc đến Tử Phong cô lại nhớ đến cuộc nói chuyện sáng nay giữa cô và anh khi trên đường đến trường. Có khi nào chính Thiên Ân cũng đang lo lắng chuyện mà Tử Phong nói lúc nãy.

Vừa ra khỏi bệnh viện, trên nét mặt Tử Phong lập tức mất hẳn nét cười ánh mắt sâu lắng khiến người ta không thể đoán anh đang nghĩ gì nhưng đó là đối với những người khác còn đối với Tâm Di cô có thể nhìn ra anh đang có chút lo âu.

– Anh đang lo âu chuyện gì có thể nói cho em biết không?

Tâm Di không biết phải làm sao để giải tỏa giúp Tử Phong sự lo âu đó nhưng đã yêu nhau cô muốn cùng anh chia sẻ tất cả những đắng cay mật ngọt. Cho dù biết phần trăm anh nói cho cô biết sẽ rất ít nhưng cô vẫn cố hỏi, không ngờ anh nói cho cô biết thật cô không khỏi vui mừng vì anh tin tưởng mà chia sẻ với cô nhưng tin anh nói như sét đánh bên tai khiến lòng cô từ vui mừng trở nên co thắt không biết vì sao.

Tử Phong nhìn cô thở dài một cái ánh mắt lơ đãng nhìn đường.

– Tử An và Thiên Ân sẽ đính hôn theo lời của mẹ Thiên Ân.

Tâm Di đúng là hối hận khi hỏi chuyện này, bây giờ cô không chỉ không thể giải quyết được vấn đề giúp anh còn gia tăng thêm phiền muộn cho bản thân. Lại nghĩ đến cảnh tượng của Kỳ Quân và Tử An trong bệnh viện rất vui vẻ trong tâm cô lại mang theo vài phần bi ai. Cả Tiểu Kì và Thiên Ân rồi sẽ đối mặt với chuyện này như thế nào, nếu Tiểu Kì biết được sẽ ra sao không chừng sẽ khóc một trận long trời lở đất.

Mới nghĩ thôi mà Tâm Di cảm thấy sóng lưng lạnh buốt, không biết là nên nói hay không nên nhưng nghĩ đến câu nói của Tử Phong anh sẽ tìm cách giải quyết ổn thỏa nên Tâm Di quyết định im miệng không nói vẫn tốt hơn. Tâm Di nuốt khan một cái cố trấn tỉnh bản thân không muốn làm Tiểu Kì nghi ngờ.

– Bà nhìn anh Tử Phong có giống người nhiều chuyện hay không? Nếu bà đã nói anh Thiên Ân chỉ n&oac...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3627 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 11/9/2014 ( Đăng 3630 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 25/9/2014 ( Đăng 3630 ngày trước)
» Sát thủ hoa hồng đen ( Đăng 3631 ngày trước)
» Vợ Bé Bỏng Của Tôi ( Đăng 3631 ngày trước)
Trang:1234...678»
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý