WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 49095

Đã Có Tôi Bên Em


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Đã Có Tôi Bên Em


ừa mới đến, làm em thức giấc sao?_Tử Phong cười dịu dàng nhìn Tâm Di.

– Em ngủ cũng lâu rồi._Tâm Di giữ lấy áo khoác trên người cảm nhận được một sự ấm áp lạ kì từ Tử Phong.

Tại sao cô có cảm giác nụ cười của anh giống như vầng dương tỏa sáng dù cho ở khoảnh khắc nào chỉ cần có anh cô sẽ cảm thấy vô cùng an toàn và ngập tràn yêu thương. Đến bây giờ Tâm Di vẫn còn hoài nghi cô đúng là đã có anh hay chưa, cô không mong đó là mơ nhưng cứ nghĩ đến một ngày anh lìa xa cô khi đó cô sẽ phải đối mặt như thế nào. Sự quan tâm chăm sóc của Tử Phong dành cho cô mỗi cử chỉ mỗi hành động vô cùng nhẹ nhàng khiến cô vì quá hạnh phúc mà đâm ra lo lắng vu vơ.

– Chị dâu chị về nghỉ đi để em chăm sóc Kỳ Quân được rồi._Tử An nhìn thấy vẻ mệt mỏi của Tâm Di liền cắn rứt không thôi.

– Như vậy có được không, em cũng bị thương cần phải nghỉ ngơi dưỡng sức mới tốt._Tâm Di đang chìm trong suy nghĩ liền đưa mắt lo lắng nhìn Tử An.

– Chị nói vết thương này sao? Chỉ là vết thương nhỏ không sao đâu._Tử An đưa tay sờ nhẹ vết thương băng trên cổ mỉm cười nhìn Tâm Di.

Thật ra Tử An đúng là bị thương còn là vết thương rất sâu, vết thương trong tim thì có thể thấy được chăng ?

– Kỳ Quân thế nào rồi?_Tử Phong nhìn Kỳ Quân nằm trên giường bệnh mà cũng không khỏi mang vài phần đồng cảm với Tử An.

– Bác sĩ bảo tình trạng khá rồi chắc khoảng vài tiếng nữa là tỉnh lại.

– Vậy được em cũng mệt rồi để anh đưa em về._Tử Phong ôm lấy bờ vai nhỏ nhắn của Tâm Di ánh mắt tràn ngập sự yêu thương cùng lo lắng.

– Vậy Tử An có ổn không?

Tâm Di nheo nheo mắt nhìn Tử Phong rồi lại nhìn Tử An có chút không an tâm, vả lại cô cũng không an tâm vì Kỳ Quân nên không muốn về chút nào nhưng khi bắt gặp ánh mắt màu cà phê đầy sâu lắng của Tử Phong cô có muốn làm trái lời xem ra cũng rất khó.

– Không sao đâu anh cho người ở đây bảo vệ là được._Tử Phong lại đưa ngón tay thon dài nhẹ vuốt mái tóc Tâm Di như một hành động trấn an.

Anh biết cô rất lo lắng cho Kỳ Quân nhưng chính sức khỏe cô cũng không tốt còn lo lắng cho người khác không khéo lại đổ bệnh.

– Nhưng em thấy Tử An thật sự không ổn._cô đây gọi là cứng đầu cố bịa lí do để được ở lại.

Tử Phong nhíu mày sau đó lại giãn ra đôi môi nở một nụ cười đùa cợt: – Ngốc à, em lo nhiều quá sắp thành cụ bà rồi.

– Anh là chê em già sao ?_Tâm Di bĩu môi nữa như trách móc.

Tử Phong vẫn nhìn Tâm Di với ánh mắt chứa đựng nét cười.

– Em lo cái gì em là cụ bà anh sẽ là cụ ông chúng ta vẫn là một đôi.

Nói xong Tử Phong véo mũi Tâm Di một cái đầy đắc ý nở nụ cười thỏa mãn. Tâm Di phì cười vì câu nói của Tử Phong, đúng như anh nói nếu hai người có thể nắm tay nhau đi cả cuộc đời thì cũng sẽ có một ngày như lời anh nói, hai người sẽ vẫn là một đôi cho đến răng lông đầu bạc.

– Thôi không nói nữa em phải về nghỉ sức khỏe của em còn rất yếu._Tử Phong lại hiện lên nét cương nghị trên gương mặt tuấn lãng chứa vài phần đe dọa.

– Được được em nghe lời anh là được chứ gì.

Tâm Di gật gật đầu như gà mổ thóc, lúc này cô không đồng ý một lúc sau thể nào cô cũng bị anh ép buộc theo cách khác, cô chính là chọn rượu mời chứ không chọn rượu phạt. Tử Phong hài lòng nắm tay Tâm Di nhếch môi cười nhẹ xem ra cô cũng ý thức được nếu không nghe lời anh sẽ vẫn phải chịu phạt theo cách khác.

– Vậy anh chị về đây nếu có chuyện gì em nhớ báo cho chị biết._Tâm Di xoay ngườinhìn sang Tử An đang ngồi ở đầu giường cạnh Kỳ Quân.

– Em biết cách xử lí mà chị không cần lo._Tử An mỉm cười để Tâm Di yên lòng.

Tâm Di bị Tử Phong nắm chặt tay kéo đi, cái này có thể gọi là bạo lực hay không đây. Tâm Di vẫy tay chào Tử An rồi cũng khuất sau cánh cửa.

Cửa phòng khép lại mọi thứ một lần nữa chìm trong tĩnh lặng, ánh sáng bao phủ một màu trắng nhàn nhạt chứa đựng sự cô đơn. Tâm trạng Tử An có chút phức tạp khi nhìn vào gương mặt điển trai của Kỳ Quân. Gương mặt cậu rất sáng cũng rất lạnh đôi môi mím chặt, gương mặt được ánh sáng phản chiếu mang chút ma mị, trên gương mặt vẫn còn vài vết xước.

Tử An mỉm cười đưa tay chạm nhẹ vào đôi môi, tay cô có chút run run, không hiểu sao khi cô chạm vào Kỳ Quân cảm giác đau đớn lại lan khắp cơ thể, chưa bao giờ cô chạm vào Kỳ Quân lại bất an đến như vậy. Ngón tay mảnh khảnh lại di chuyển lên sóng mũi, vết thương trên gương mặt Kỳ Quân, Tử An muốn từng đường nét trên gương mặt Kỳ Quân không những đi sâu vào tâm trí cô, vào trái tim cô và cả xúc giác của cô. Cứ như vậy cho dù ở bất cứ đâu Tử An cũng có thể thấy Kỳ Quân.

Tử An ngồi rất lâu bên cạnh Kỳ Quân, tiếng truyền nước vẫn vang lên tí tách, hơi thở Kỳ Quân vẫn vang lên đều đều trong không gian vắng lặng.

———————————

Nắng mai lại đến khẽ hát những khúc ca vu vơ của một ngày mới, ánh sáng bao phủ sẽ mang đến cho người ta một cảm giác vô cùng ấm áp.

Tử An nằm co ro trên giường bệnh, đôi mắt nhắm nghiền mái tóc dài thả trên ga giường trắng phao có một cái gối rất êm để kê. Lúc này ai bước vào còn tưởng bệnh nhân chính là Tử An, được một cái gối kê rất êm còn có một cái chăn rất ấm Tử An không ngừng vùi gương mặt vào chăn. Phải diễn tả cảm giác này như thế nào nhỉ vô cùng ấm áp cứ thế mà có một giấc ngủ rất sâu đánh một giấc cả một đêm còn bệnh nhân thế nào cũng chẳng thèm quan tâm.

Gió sớm nhẹ thổi làm cho tấm rèm nhè nhẹ bay mang theo hơi thở của sự bình yên. Gió lướt qua gương mặt đang say ngủ mơn trớn mà đùa giỡn, có chút êm ái cùng dịu dàng.

Bị ánh sáng bên ngoài hắt vào, Tử An trở mình đưa tay dụi dụi mắt mơ mơ màng màng cô nhìn thấy một gương mặt đẹp trai kề cận.

– Kỳ Quân cậu tỉnh rồi sao?_giọng nói lè nhè rõ ràng chưa tỉnh ngủ.

– Phải tôi tỉnh rồi!_Kỳ Quân nằm nghiêng người đưa mắt nhìn Tử An khóe môi nhếch lên thành một nụ cười.

Vừa nghe xong câu trả lời Tử An giật mình ý thức được mình vừa nói chuyện với ai, từ trong giấc mơ được kê gối được chùm chăn ấm Tử An đã hoàn toàn tỉnh ngủ. Cái gối chính là cánh tay Kỳ Quân và cái chăn chính là khuôn ngực ấm áp kia, Tử An kinh ngạc nhìn chằm chằm Kỳ Quân. Không nói không rằng lập tức bật dậy đưa mắt nhìn sang bên cạnh, bên cạnh cô là một gương mặt quen thuộc mang nét cười cợt.

– A…Tử An cậu thật biết lựa gối để kê, sao lại lấy cánh tay tôi để kê nha thật là mỏi chết được.

Kỳ Quân cũng ngồi dậy đưa cánh tay mỏi nhừ vẫy vẫy cho đỡ mỏi, khuôn mặt đẹp trai nhăn nhó giả vờ đau đớn. Liếc mắt nhìn Tử An đang mở mắt to nhìn mình Kỳ Quân thật muốn bật cười nhưng vẫn cố nhịn giả vờ đau.

– Cậu…cậu tỉnh khi nào?_Tử An ngạc nhiên nhưng cũng vô cùng vui mừng.

– Tối qua!_Kỳ Quân nhún nhún vai vô cùng thản nhiên, sau đó lại nhăn nhó đưa tay xoa xoa tay trông đến thảm.

– Là…là tối qua vậy…sao cậu không gọi tôi?

– Cậu đi chăm bệnh nhân mà lại bảo bệnh nhân gọi mình có phải là kì quặc không hả?

– Cái này…tại tối qua tôi mệt quá nên ngủ quên._Tử An cúi gằm mặt tỏ vẻ hối lỗi.

Kỳ Quân đưa tia nhìn lên người Tử An đôi môi lại nhếch lên nụ cười thích thú.

Chuyện là đêm qua Tử An ngồi một lúc lâu cảm thấy vô cùng buồn ngủ liền ngủ gục, đến lúc Kỳ Quân mở mắt tỉnh dậy thì đã nữa đêm xoay người sang bên cạnh liền thấy Tử An đã ngủ, Kỳ Quân giật mình nhíu mày một cái lại nở một nụ cười. Nhưng trong phút chốc nụ cười kia cũng trở nên đông cứng vì trên khóe mắt Tử An còn ươn ướt.

Kỳ Quân lắc đầu cười khổ \"Ngốc! Ngủ mà cũng có thể khóc sao?\"

Kỳ Quân cố ngồi dậy phần bụng vẫn còn đau, cả thân người như rã rời nhưng không hiểu sao khi thấy Tử An mà mọi sự đau nhức đều tan biến.

Kỳ Quân bứt dây truyền nước ra khỏi tay, nhẹ ôm lấy Tử An đặt nằm trên giường, định rút tay ra trở về vị trí cũ ai ngờ Tử An lại bám lấy cánh tay cậu không buông còn dùng làm gối kê đầu, không ngừng vùi mặt vào ngực cậu mà ngủ ngon lành. Kỳ Quân bó tay bất lực làm gối làm chăn miễn phí cả đêm cho Tử An, người ta bảo bệnh nhân sẽ được chăm sóc tận tình nhưng Kỳ Quân thì ngược lại chăm sóc cho người chăm bệnh nói ra không phải cậu thảm lắm hay sao. Nghĩ là thảm vậy thôi chứ thấy Tử An dụi vào ngực cậu ngủ ngon lành còn không ngừng gọi tên cậu khiến cậu cảm thấy vô cùng ấm áp nhưng vì quá mỏi nên Kỳ Quân đã thức sớm nên mới có cơ hội ngắm Tử An ngủ.

– A…đau quá!

Có cơ hội trêu tốt như vậy sao lại không trêu Kỳ Quân giả vờ nhăn nhó đau đớn mặc dù cũng đau thật nhưng chắc không đến nỗi đó đâu.

– Cậu đau ở đâu ?

Tử An hớt hơ hớt hãi đưa ánh mắt nhìn khắp người Kỳ Quân, đưa tay sờ vào khuôn mặt Kỳ Quân đầy lo lắng. Đ&oc...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3627 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 11/9/2014 ( Đăng 3630 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 25/9/2014 ( Đăng 3630 ngày trước)
» Sát thủ hoa hồng đen ( Đăng 3631 ngày trước)
» Vợ Bé Bỏng Của Tôi ( Đăng 3631 ngày trước)
Trang:1234...678»
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý