|
| Đã Có Tôi Bên Em» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
Ánh mắt Tử Phong trầm xuống, có chút phức tạp, dù sao Kỳ Quân cũng không còn xa lạ huống hồ anh vô cùng ủng hộ cậu và Tử An có lẽ cũng nên nói ra cho Kỳ Quân biết chuyện này. Nếu anh vẫn không thể thường xuyên ở bên cạnh cô thì cứ cho Kỳ Quân thay anh để tâm đến cô nhiều một chút.
– Phải, anh đã biết họ từ trước. Hơn nữa Tâm Di còn là hôn thê của anh và cô ấy cũng như em không phải con ruột của ba mẹ em.
Một câu nói của Tử Phong liền đưa Kỳ Quân từ ngạc nhiên này đến bất ngờ khác. Cậu còn cảm thấy khiếp đảm khi nghe đến thân phận của Tâm Di. Cô vì sao cũng không phải con ruột của ông bà Dương. Thì ra họ vẫn che giấu cậu về thân phận của Tâm Di. Cô một lúc liền trở thành hôn thê của Tử Phong, sự thật này đúng là làm Kỳ Quân choáng ngợp. Theo lời của Tử An từng nói với cậu về vị hôn thê của Tử Phong thì vô cùng cao quý. Là một tiểu thư của gia đình có tiếng, người thừa kế phân nửa cổ phần của một tập đoàn lớn. Tâm Di lại chính là cô gái đó, cậu đúng là phải mất một lúc mới hoàn hồn.
Kỳ Quân khó khăn hít thở mới mấp máy đôi môi.
– Điều…điều anh nói có thật không?
– Là thật!_Tử Phong vẫn dáng vẻ điềm tĩnh đáp.
Anh có thể nhận thấy sự khó tiếp nhận của Kỳ Quân, anh có thể hiểu trong một lúc liền biết nhiều sự thật như vậy thì quá bất ngờ.
– Vậy tại sao anh không trực tiếp khôi phục thân phận cho chị ấy?
– Anh còn phải điều tra một số việc chỉ e thân phận kia sẽ gây nguy hiểm cho Tâm Di.
Kỳ Quân gật đầu đã hiểu, thân phận của Tâm Di lại có nhiều phức tạp cùng nguy hiểm đến như vậy hèn gì ba mẹ cậu một câu cũng không tiết lộ thân phận. Cậu thật hơi khó hiểu vì sao Tử Phong lại nói cho cậu biết chuyện này.
– Anh vì sao lại muốn cho em biết chuyện này?
– Anh muốn em bảo vệ Tâm Di khi không có mặt anh._chất giọng Tử Phong có chút gì gọi là nhờ vả.
Đối với Tử Phong cho người theo bảo vệ Tâm Di không khó nhưng họ cũng không thể theo sát cô được chỉ có thể quan sát từ xa. Trong khi Kỳ Quân lại ở chung nhà, giữa họ có tình chị em lâu năm nếu có Kỳ Quân bảo vệ mới là giải pháp tốt nhất.
Kỳ Quân nghe Tử Phong nói liền hiểu, xem ra anh cũng đã suy nghĩ rất nhiều để đưa ra quyết định này. Dù cho Tâm Di có là ai đối với Kỳ Quân thì Tâm Di vẫn mãi mãi là một người chị tốt. Nếu Tử Phong không lên tiếng căn dặn thì cậu cũng sẽ chăm sóc Tâm Di thật tốt.
– Anh an tâm mặc dù chúng em không phải chị em ruột nhưng tình cảm chị em kia mãi mãi không thay đổi được, em sẽ không để chị ấy gặp phải bất trắc gì._Kỳ Quân nhẹ mỉm cười một cái.
– Vậy thì tốt! Cảm ơn em!_Tử Phong nói xong liền hướng phòng Tâm Di đi tới.
Cửa phòng lại lần nữa mở ra, Tử Phong bước đến bên cạnh Tâm Di. Anh nhẹ cúi người kéo chăn lại cho cô, đặt lên trán cô một nụ hôn. Ánh mắt sâu lắng nhìn cô hồi lâu cũng không muốn rời.
– Anh ở lại hay về? Nếu anh có việc thì cứ về, em nghĩ chị hai không sao đâu, thỉnh thoảng chị ấy cũng bị như vậy nhưng sáng mai tỉnh dậy lập tức không sao._Kỳ Quân đứng trước cửa phòng hướng Tử Phong nói chuyện khẽ liếc Tâm Di đã ngủ.
– Được rồi anh có việc nên nhờ em chăm sóc Tâm Di vậy._Tử Phong nhẹ gật đầu đứng dậy theo Kỳ Quân rời phòng.
Trước khi đóng cửa phòng mắt anh vẫn hướng Tâm Di nói một câu trong tâm trí.
\" Chờ anh! Sẽ rất nhanh em sẽ lại là chính em\"
Kỳ Quân tiễn Tử Phong ra khỏi cửa:
– Anh Tử Phong nhờ anh nói với Tử An một tin.
Tử Phong thoáng cười khi nghe Kỳ Quân nói, xem ra sự việc vẫn khá đơn giản không quá khó để giải quyết.
——————————-
Màn đêm bao phủ phòng bệnh lại trở nên im lặng, ánh sáng nhàn nhạt từ bóng đèn điện tỏa ra.
Tiểu Kì dừng mắt trên khuôn mặt điển trai của Thiên Ân, cô cầm chiếc khăn tay nhỏ nhẹ lau mặt cho anh.
Anh vẫn nhắm nghiền mắt, thân thể cũng không chút động đậy, Tiểu Kì ngã đầu lên bờ
ngực vững chãi cảm nhận nhịp tim anh. Tim anh vẫn đập rất ổn, rất mạnh. Bờ ngực kia vẫn rất ấm chứng tỏ anh chưa hề rời xa cô.
Tiểu Kì không biết rằng anh hiện đang nghĩ gì vì sao vẫn không tỉnh lại. Không phải anh vẫn giận cô nên không muốn dậy. Trái tim bé nhỏ của cô đã lấp đầy hình bóng anh, cho dù anh có rời đi cũng không thể nào xóa được.
Sự tổn thương cô gây cho anh có thể nào đừng mang anh rời khỏi cô, cứ một giây trôi qua sự chờ đợi anh tỉnh lại nơi cô càng lớn. Nước mắt Tiểu Kì lại lặng lẽ rơi trên bờ ngực vững chãi kia.
Tiểu Kì nghĩ đến hôn ước kia liền nở nụ cười nhìn Thiên Ân khẽ thì thầm một tiếng.
– Anh Thiên Ân bác trai đã đồng ý hủy hôn ước kia, em thật sự rất vui nhưng không biết phải nói với ai. Em muốn anh cùng em chia sẻ nhưng vì sao anh cứ mãi ngủ, anh là đang giận em sao?
Ban chiều ông Lăng lại đến thăm Thiên Ân liền đem chuyện hủy hôn nói cho cô biết. Tiểu Kì đã thật sự rất vui, nếu cô biết mọi chuyện có thể dễ dàng như vậy đã không khiến anh tổn thương. Cô cũng thật sự rất cảm ơn Kỳ Quân đã đề nghị với ông Lăng chuyện này.
Tiểu Kì mãi nghĩ liền úp mặt ngủ thiếp đi bên cạnh giường Thiên Ân. Đêm nay sẽ thật yên tỉnh, cô sẽ cùng anh yên ổn ngủ, qua ngày mai khi tỉnh dậy cô vẫn mong nhìn thấy nụ cười của anh, nghe được giọng nói dịu dàng ấm áp của anh.
———————-
Tử An một mình trong phòng ôm tức giận, cô thật muốn đánh người quá đi. Tử An ôm con gấu bông trong tay liền tưởng tượng con gấu kia chính là Dương Kỳ Quân điển trai.
– Kỳ Quân chết tiệt, đồ đáng chết, đồ vô tâm…_mỗi một lời mắng liền cho chú gấu dễ thương một nắm đấm.
Nói thật nếu những nắm đấm này mà vào gương mặt đẹp trai kia thì phải vào viện thẩm mĩ mới mong phục hồi được. Trái lại những nắm đấm hiện tại đối với chú gấu bông kia chẳng hề hứng gì. Nó còn cười mủm mỉm nhìn Tử An như trêu tức.
– Aaaaa…tức chết được!
Không tức mới lạ, tình yêu của Tử An xinh đẹp liền bị một câu nói của Kỳ Quân đạp đổ cô thật không cam tâm. Con gấu nhờ ơn của Tử An liền văng ra tới cửa phòng, ai ngờ nó không trúng cánh cửa liền trúng người anh cao quý.
Tử Phong gõ cửa không thấy Tử An trả lời, nghe tiếng cô hét liền mở cửa phòng trùng hợp ôm nguyên chú gấu bị Tử An hành hạ nãy giờ.
– Em định ám sát anh sao?_Tử Phong nhíu mày liền ôm con gấu đặt lên giường cô.
– Không có, anh là có chuyện gì lại tìm em giờ này?_Tử An trả lời ỉu xìu liền tiếp tục ôm lấy gấu bông hành hạ.
Tử Phong thở dài, còn tưởng anh không biết vì sao cô nổi giận đến mức này sao. Rõ ràng rất muốn gặp Kỳ Quân trong khi ban chiều người ta đến tìm lại giận dỗi không gặp, hại Kỳ Quân tự trách vò đầu bứt tóc thất thiểu ra về đành nhờ anh nói lại tin này cho cô biết.
– Vì sao ban chiều không chịu gặp Kỳ Quân._Tử Phong ngồi bên cạnh Tử An liền nheo mắt hỏi.
– Em đã bảo không khỏe nên không muốn gặp bất cứ ai thôi.
Tử Phong nghe Tử An nói liền nhếch mép cười, đúng là trẻ con sẽ có những suy nghĩ trẻ con. Nhưng đôi khi sống như Tử An lại tốt, giận thì xả giận, vui liền cười, buồn liền khóc.
– Kỳ Quân nhờ anh nói với em một tin.
– Là tin gì?_mới giận dữ nghe đến Kỳ Quân có tin nhắn gửi liền vui mừng ánh mắt chớp chớp nhìn chằm chằm Tử Phong.
– Chú Lăng đã đồng ý hủy hôn._sắc mặt Tử Phong không chút biến đổi hơi ngã người đưa hai tay chống lên mặt nệm chờ phản ứng của Tử An.
Anh dám đảm bảo cô còn không nhảy cỡn lên vì vui sướng sao. Nghĩ đến cô em gái vui tâm tình Tử Phong cũng vui lên,gì chứ lúc nãy vừa rời khỏi căn hộ của Tâm Di anh vừa nghe Kỳ Quân nói tin này cũng vui không kém.
– Hi hi, anh hai nói chơi hay nói giỡn nghe vui quá._Tử An nở nụ cười gượng liền trở lại nét mặt buồn so.
Phút chốc Tử Phong sa sầm mặt, biểu hiện nào của anh cho thấy anh nói giỡn. Tử Phong anh đây từ trước đến giờ nói ra một câu tất cả mọi người gật đầu tin tưởng tuyệt đối. Hôm nay lại bị chính em gái không tin tưởng, làm anh thật thất bại nha.
– Anh không đùa, em tin không thì tùy. Anh về phòng đây ngủ sớm một chút đi đừng hành hạ bản thân._Tử Phong buồn bực rời phòng Tử An, làm người đưa tin liền không được tin tưởng.
Tử Phong anh đây cũng có lúc mất uy tín.
Tử Phong đi rồi Tử An mới ý thức được vừa rồi cô nghe được tin gì. Là hủy hôn, thật đúng là một tin tốt lành đáng ăn mừng.
– Aaaaa…gấu ơi! Hủy hôn! Hủy hôn!
Chú gấu khi nãy bị Tử An hành hạ bây giờ liền được ôm nâng niu như báu vật. Sau phút vui sướng Tử An mới nhớ lại lời Tử Phong, là Kỳ Quân nhờ Tử Phong nói hộ, vậy Kỳ Quân đã biết chuyện này. Thế còn chuyện cô nói kia không phải thổ lộ tình cảm cậu đã biết rồi sao, nghĩ lại Tử An thật là xấu hổ quá đi. Lần sau cô đối mặt với Kỳ Quân thế nào đây nha? Cái đó thì tính sau vậy dù sao bây giờ cô rất vui.
– Vui quá đi! Hủy hôn! Hủy hôn!
Dù ngoài trời giờ này tối om đối với Tử An nó cũng là màu hồng. Tiếng vui mừng của Tử An liền ...

