|
| Nếu Như Yêu» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 13/06/16 21:44:03 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
“Anh Hai, anh đừng bỏ em nhé anh Hai!”. Từng lời nói của em gái trước lúc chết, chưa bao giờ anh quên được. Đôi mắt anh đỏ hoe vì nước mắt rơi xuống. Trong lòng bùng lên một ngọn lửa hận thù. Cảnh Phong đang đắm chìm trong hồi ức, bỗng thấy eo mình bị một vòng tay giữ chặt, anh quay đầu nhìn thì thấy Kiều Chinh đã ngủ ngon lành từ bao giờ. Khóe môi hồng ẩn hiện, hai má thấp thoáng nụ cười duyên.
Cảnh Phong không kìm lòng được mà hôn lên môi cô. Cô là một cô gái tuần khiết trong sáng, nếu như có thể, anh muốn tự mình chăm sóc cô suốt cả cuộc đời này. Chỉ tiếc cô lại là con gái của Hoàng Sĩ Nghiêm – kẻ thù mà cuộc đời anh không bao giờ bỏ qua được.
Kiều Chinh ngủ một giấc tới sáng. Sau cơn mộng mị, cô thức dậy sảng khoái vô cùng, mệt mỏi hôm qua gần như tan biến. Rồi như giật mình nhớ ra, mặt cô đỏ bừng tự hỏi: “Liệu đêm qua có xảy ra chuyện gì không nhỉ?”.
Cô run run lật tấm chăn đang phủ trên người mình, sau đó thở phào nhẹ nhõm. Dường như mọi thứ vẫn nguyên vẹn, ngay cả tấm đệm giường cũng vẫn là một màu xám cô liêu không một nếp nhăn.
Kiều Chinh vội vàng đi tìm Cảnh Phong.
Cô vừa bước xuống lầu thì đã thấy Cẩm Tú và Cảnh Phong đang ngồi trên sô pha nói chuyện, nét mặt hai người đều rất căng thẳng khó coi. Họ thấy cô đi xuống liền im bặt.
- Cẩm Tú, bạn đến rồi à? – Kiều Chinh thấy Cẩm Tú thì vui mừng.
Có chút cảm giác không quen thuộc với cái nhìn của Cẩm Tú, cô chợt nhớ ra mình đang mặc áo sơ mi của Cảnh Phong. Cô ngại ngùng kéo vạt áo, bước từng bước xuống lầu khàn giọng hỏi Cẩm Tú:
- Bạn có đem giúp mình quần áo không?
- Có, ở đằng kia kìa – Cẩm Tú lạnh giọng đáp.
Kiều Chinh lấy vội cái túi giấy rồi chạy thẳng lên lầu mà không để ý nét mặt càng lúc càng khó đoán của Cẩm Tú.
Kiều Chinh không biết được, vẻ mặt lúc bối rối kéo vạt áo xuống của cô thật quyến rũ. Cẩm Tú lặng lẽ nhìn Cảnh Phong, anh đang hướng ánh mắt theo bóng dáng nhỏ bé của Kiều Chinh như lưu luyến lắm, lòng Cẩm Tú bỗng như có ai đánh mạnh vào, cô cắn nhẹ môi, tay siết chặt.
Kiều Chinh thay đồ xong thì đi xuống thấy Cẩm Tú đã làm đồ ăn sáng xong.
- Ngồi xuống ăn sáng đi – Cẩm Tú hững hờ nói.
Kiều Chinh vốn quen với việc được người ta phục vụ bữa sáng, cô tự nhiên ngồi xuống ăn, mệt mỏi đêm qua khiến bụng cô đói meo, cô ra sức ăn như chưa bao giờ được ăn. Nhìn cách cô ăn rất tự nhiên, ăn nhiệt tình nhưng phong thái lại yêu kiều nhẹ nhàng, Cảnh Phong mỉm cười. Biểu hiện của anh không hề lọt khỏi ánh mắt của Cẩm Tú.
Khi cả hai cùng rời khỏi nhà Cảnh Phong, Kiều Chinh ôm chầm lấy Cẩm Tú từ phía sau khi Cẩm Tú chạy xe chở cô:
- Mình yêu bạn quá đi mất. Nếu không có bạn, mình cũng không biết phải làm sao nữa.
Cẩm Tú im lặng không trả lời. Thay vì chở Kiều Chinh lên trường, Cẩm Tú lại chở Kiều Chinh về nhà.
- Sao lại về nhà? – Kiều Chinh ngạc nhiên hỏi.
- Mình sợ bạn vẫn còn mệt nên sáng sớm đã nhờ người viết đơn xin cho chúng ta nghỉ học hôm nay rồi.
Kiều Chinh gật đầu, mỉm cười với Cẩm Tú thay lời cảm ơn vì đã lo nghĩ cho cô rất nhiều. Nhưng khi Kiều Chinh trở về phòng, Cẩm Tú cũng đi theo, cô nhìn Kiều Chinh bằng ánh mắt lạnh lùng nói:
- Kiều Chinh, cuộc sống này có nhiều điều mà bạn không thể biết được. Cảnh Phong càng là người mà bạn không bao giờ có thể hiểu được. Mình ở bên anh ấy bao lâu nay vẫn không thể hiểu được suy nghĩ của anh ấy là như thế nào… Hơn nữa cuộc sống của anh ấy hoàn toàn khác với bạn.
Kiều Chinh im lặng nhìn Cẩm Tú, Cẩm Tú thấy vậy hỏi lại:
- Bạn có hiểu những lời mình vừa nói không?
- Mình hiểu bạn lo lắng ình, sợ mình sẽ không hợp với cuộc sống giang hồ của Cảnh Phong. Nhưng mà mình yêu anh ấy, yêu chỉ là yêu, không thể nào tính được thiệt hơn, nếu không sẽ không còn là yêu nữa rồi. Mình yêu Cảnh Phong thì có liên quan gì đến thân phận của anh ấy cơ chứ. Cuộc sống của anh ấy là của anh ấy, cuộc sống của mình là của mình, mình có thể học cách chấp nhận hoàn cảnh sống của anh ấy. Chẳng phải người ta bảo, khi yêu ai thì phải yêu cả đường đi lối về của người đó hay sao?
- Kiều Chinh, bạn đừng ngây thơ như thế. Đã mấy lần bạn gặp nguy hiểm khi ở bên anh ấy rồi mà vẫn không hiểu ra cuộc sống khác biệt của hai người hay sao? Nếu còn ở bên cạnh anh ấy, bạn vẫn sẽ còn gặp nguy hiểm, bạn biết không? – Cẩm Tú bực tức gắt lên.
- Mình biết, những lời bạn nói mình đều hiểu. Nhưng mình tin Cảnh Phong nhất định sẽ bảo vệ mình – Kiều Chinh nghiêm túc nhìn Cẩm Tú nói.
- Kiều Chinh… – Cẩm Tú bất lực kêu lên.
- Cẩm Tú, xin bạn hãy ủng hộ mình – Kiều Chinh nhìn Cẩm Tú bằng ánh mắt tha thiết.
- Không được – Cẩm Tú dứt khoát đáp – Cảnh Phong đã nhờ mình nói với bạn là từ nay về sau, bạn đừng đến làm phiền anh ấy nữa. Anh ấy chán ghét mỗi khi thấy bạn.
- Mình không tin – Kiều Chinh kêu lên.
- Mình không lừa bạn đâu. Là chính miệng Cảnh Phong đã bảo
mình như vậy. Nếu không tin bạn có thể gọi điện cho anh ấy. Còn nữa, mình sẽ dọn ra khỏi nhà bạn ngay hôm nay – Cẩm Tú khẽ khàng bảo.
- Tại sao chứ? – Kiều Chinh kinh ngạc nhìn Cẩm Tú.
- Mình làm phiền bạn quá nhiều rồi, giờ mình cũng đã xin được công việc, mình nên rời đi thì hơn. Cũng vì mình bạn mới quen với Cảnh Phong, anh ấy cũng vì việc mình ở nhà bạn mà đối xử tốt với bạn khiến bạn hiểu lầm và ngộ nhận, cho nên mình thấy có lỗi với bạn rất nhiều. Mình không muốn tiếp tục đẩy bạn xuống vực sâu không lối thoát nữa.
Cẩm Tú đã nói như thế, Kiều Chinh cũng không biết phải nói gì, thái độ của Cẩm Tú rõ ràng là bất mãn với việc của cô và Cảnh Phong. Cô không muốn xa Cẩm Tú nhưng không biết phải nói thế nào để giữ chân Cẩm Tú.
Thái độ này giống như là nếu một ngày Kiều Chinh vẫn yêu Cảnh Phong, ngày đó họ sẽ không còn là bạn. Kiều Chinh đứng trước cửa nhà thẫn thờ nhìn Cẩm Tú xách hành lí ra đi trong ánh nắng chiều vàng vọt.
Nếu Như Yêu – Chương 12
Tác giả: Born
Theo đuổi tình yêu
Kiều Chinh chưa trấn tĩnh được vì sự ra đi của Cẩm Tú thì nhận được một cuộc điện thoại. Là một số lạ.
- Là anh, Long Sơn – Người bên kia khẽ đáp.
- Long Sơn, anh sao rồi? – Kiều Chinh reo lên.
- Anh không sao, chỉ là bây giờ không thể đi lại được – Long Sơn đáp với giọng hiền từ.
- Anh đang ở đâu? Mau nói em biết để em đến thăm anh.
Khi Kiều Chinh đến bệnh viện, Long Sơn đang tựa người vào thành giường đọc sách, toàn thân anh đều quấn băng trắng xóa. Kiều Chinh đau lòng khi nghĩ cũng vì bảo vệ cô mà anh ra nông nỗi này. Cô nhìn Long Sơn cười:
- Nhìn anh thật giống một xác ướp.
Long Sơn cũng cười, anh gấp quyển sách lại. Thăm hỏi một hồi, anh nghiêm túc nhìn cô:
- Em và anh chàng đó có quan hệ gì với nhau vậy?
- Anh ấy là anh trai của bạn thân em… và cũng là người em thích – Kiều Chinh ngập ngừng.
Long Sơn cảm thấy trong lòng hụt hẫng. Một nỗi buồn xâm chiếm lấy anh.
- Kiều Chinh, em có biết gì về con người của anh ta không?
Kiều Chinh gật gật đầu nhưng sau đó lại lắc lắc đầu. Cảnh Phong vẫn luôn khó hiểu, anh rõ ràng là một người trong giang hồ, nhưng lại không có vẻ nham hiểm, tàn độc mà cô thường nghe nói đến. Thậm chí có thể nói, Cảnh Phong là một người rất dịu dàng. Nghĩ đến anh, Kiều Chinh cảm thấy thật ngọt ngào, hai má cô bất giác lại ửng đỏ. Tâm trạng của người đang yêu trong Kiều Chinh, đương nhiên là Long Sơn nhận thấy.
- Vậy mà em vẫn thích anh ta sao?
- Câu hỏi này em cũng tự hỏi bản thân mình nhiều lần, nhưng yêu là một liều thuốc độc ngọt ngào. Mặc dù biết là nó có độc, nhưng vẫn thích hương vị ngọt ngào của nó. Cam tâm tình nguyện uống nó.
Long Sơn nghe Kiều Chinh nói, anh nén tiếng thở dài… Là anh biết cô quá muộn.
Cẩm Tú thật sự muốn lảng tránh Kiều Chinh, ở trường, cô cố ý ngồi thật xa Kiều Chinh, cũng không còn giữ chỗ cho Kiều Chinh như trước nữa. Hôm nay Kiều Chinh đành phải ngồi xuống góc dưới cùng trong hội trường.
Cô ngồi học mà cứ hướng ánh nhìn về phía Cẩm Tú, buồn bã vô cùng. Kiều Chinh không nghĩ là Cẩm Tú lại cư xử như thế với mình. Cô thật không biết, chuyện cô thích Cảnh Phong có liên quan gì đến Cẩm Tú, vì sao Cẩm Tú lại phản ứng gay gắt đến thế. Dù Cẩm Tú có lo lắng cho cô thế nào đi chăng nữa cũng không thể giận dữ đến vậy.
Chẳng lẽ cô thích Cảnh Phong là sai?!
- Hù! – Giọng Vỹ Thanh gọi phía sau khiến Kiều Chinh giật mình.
Kiều Chinh bất giác quay đầu sang bên cạnh, đáng tiếc bây giờ không còn Cẩm Tú ở bên thay cô mắng Vỹ Thanh. Vỹ Thanh có chút ngạc nhiên, nếu là bình thường thì Cẩm Tú sẽ quát anh: “Muốn chết à?”, rồi sau đó Kiều Chinh cũng phụ họa theo, nhưng hôm nay Kiều Chinh lại đi một mình.
- Sao vậy, hai đứa giận nhau à?
- Chắc là vậy – Kiều Chinh gật đầu buồn bã.
- Đừng lo, con bé Cẩm Tú tính tình giống như con nít ấy. Chỉ cần em dụ đi ăn, anh bảo đảm lát sau Cẩm Tú sẽ hết giận em à xem – Vỹ Thanh nói với vẻ đắc ý vô cùng, giống như hoàn toàn nắm rõ tất cả tính tình của Cẩm Tú khiến Kiều Chinh cũng phải bật cười.
- Anh thích Cẩm Tú hả? – Kiều Chinh nhìn Vỹ Thanh thật lâu rồi lên tiếng hỏi.
Vỹ Thanh bị cô hỏi thẳng như thế thì đỏ mặt bối rối, lát sau đanh mặt bảo:
- Em nghĩ đi đâu vậy hả? Ai mà thèm thích con bé lóc chóc như thế chứ.
- Thật không? Vậy để em đi nói thẳng với cô ấy là anh không thích cô ấy nhé – Kiều Chinh nheo mắt cười thầm, rồi giả vờ quay lưng đi.
- Này… – Vỹ Thanh vội vàng gọi cô lại, ngượng ngùng nói – Ừ thì Cẩm Tú cũng có một chút đáng yêu cho nên… cho nên…
Kiều Chinh bật cười lớn khiến Vỹ Thanh há hốc miệng kêu lên:
- Em dám trêu anh.
Nói xong, vẻ mặt có chút tức giận, anh trừng mắt nhìn cô, Kiều Chinh bèn vỗ vai Vỹ Thanh nói:
- Vậy sao anh không mau bày tỏ với cô ấy đi.
- Anh cũng muốn, nhưng… Cẩm Tú nhìn bề ngoài dễ gần như vậy thôi, thật ra cô ấy không dễ gần đâu. Đôi lúc anh cảm thấy Cẩm Tú có quá nhiều bí mật riêng không muốn cho ai biết – Vỹ Thanh lắc đầu.
Nghe Vỹ Thanh nói thế, cô bỗng mông lung nghĩ về những gì đã xảy ra giữa cô với Cẩm Tú. Có lẽ nào…
- Nhưng anh sẽ không bỏ cuộc – Vỹ Thanh hít một hơi thật sâu, ánh mắt cương nghị nhìn về phía trước khẳng định – Trong tình yêu, đôi lúc cần nhẫn nại chờ đợi. Anh tin chỉ cần anh chân thành thì có lúc trong trái tim Cẩm Tú cũng sẽ có anh.
Kiều Chinh nhìn Vỹ Thanh sững sờ, những lời anh nói là những lời cô đang muốn biết. Đúng vậy, bây giờ cô và Cảnh Phong là hai khoảng trời cách biệt, nhưng chỉ cần cô hiểu rõ thêm về anh, cô tin sẽ có một con đường được tạo ra nối hai người lại với nhau.
- Vỹ Thanh! Cám ơn anh – Cô khẽ nói rồi mỉm cười từ biệt.
Kiều Chinh quyết định đi tìm Cảnh Phong lần nữa. Khi cô vừa đến, cũng là lúc Cảnh Phong đang định ra ngoài, vừa thấy cô, anh cau mày có chút khó chịu, giọng lạnh lùng hỏi:
- Sao em lại đến đây? Chẳng phải anh đã bảo với Cẩm Tú nói với em là đừng đến tìm anh mà, Cẩm Tú không nói sao?
- Có nói với em. Nhưng mà…
Kiều Chinh còn chưa kịp nói tiếp thì điện thoại của Cảnh Phong đột nhiên reo lên. Nhận được điện thoại, gương mặt Cảnh Phong tái xanh buông ra hai chữ bệnh viện rồi vội vàng chạy đi khiến Kiều Chinh ngơ ngác, cô cũng vội vàng đuổi theo sau anh. Cảnh Phong đến bệnh viện rồi nhanh chóng biến mất. Cô phải mất một lúc lâu mới tìm được anh.
Đó là một căn phòng lộn xộn, đồ đ...

