|
| Nếu Như Yêu» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 13/06/16 21:44:03 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
Dù thế nào, anh cũng không tưởng tượng được, Kiều Chinh có thể sống ở nơi này. Cô luôn là một nàng công chúa sống trong nhung lụa, giường cô nằm là loại gỗ tốt nhất, nệm cô nằm rất êm. Anh còn nhớ, Kiều Chinh từng nói rằng: “Khi đến nhà bạn chơi rồi ngủ lại không hề có đệm, em mất ngủ cả đêm, rốt cuộc phải ra khách sạn ngủ”. Vậy mà giờ cô sống ở nơi tồi tàn này, một tấm đệm mỏng cũng không có. Trái tim anh se thắt lại.
Kiều Chinh tắm xong mở cửa đi ra, hơi sững lại một lát rồi đanh mặt mím môi lên tiếng:
- Sao anh còn ở đây?
- Sao không chọn một nơi tốt hơn để ở? – Cảnh Phong đột ngột hỏi.
Kiều Chinh bật cười lớn, cô bước đến bên cạnh Cảnh Phong, đưa tay chạm nhẹ vào vai áo anh, ánh mắt nhìn anh đầy gợi tình, mỉm cười nhẹ nói:
- Tôi đâu có phúc phận có bạn trai nhiều tiền như anh, để bạn gái tự do ném tiền qua cửa sổ cơ chứ.
Cảnh Phong trầm mặt, anh nhìn cô mỉa mai:
- Chẳng lẽ những gã ông bên cạnh em không thể mua cho em được một cái đệm tốt hay sao?
Kiều Chinh thoáng giận, sau đó nhanh chóng cười nhạt:
- Xin lỗi, tôi không đủ bản lĩnh bán rẻ thân xác của mình chỉ để đánh đổi lấy những thứ tầm thường đó giống bạn gái anh.
- Vậy còn anh chàng Long Sơn thì sao?
- Tôi không đê tiện đến như thế – Cô bừng bừng tức giận nhìn anh mắng – Anh nghĩ tôi là hạng người nào?
Cảnh Phong kinh ngạc nhìn cô, anh những tưởng cô chấp nhận lên giường với gã đàn ông đó cho nên hắn mới chấp nhận theo cô đến buổi đấu giá kia. Anh lại nhìn thấy cô cùng Long Sơn ôm nhau thân mật đến như thế, anh cứ tưởng một năm qua, cô sống cùng Long Sơn.
Anh đã rất ghen tuông, dù là ai bên cạnh cô, anh đều không thích. Chỉ cần nghĩ đến việc bọn họ chạm vào cô, anh đã muốn giết hết bọn họ. Anh biết mình không đủ tư cách để ghen tuông, nhưng anh không thể khống chế được suy nghĩ đó của mình.
- Xin lỗi – Cảnh Phong buồn bã nói.
- Tôi nghĩ đến lúc anh nên về rồi, nhà tôi không tiện tiếp đãi một ông chủ lớn nhiều tiền, nhiều thủ đoạn như anh đâu. Mời anh ra khỏi nhà tôi – Kiều Chinh nghiêm giọng nhìn Cảnh Phong cay nghiệt chế giễu.
Cảnh Phong hít một hơi thật sâu rồi nói:
- Em hận anh đến vậy sao?
Cảnh Phong có đôi mắt sáng, ẩn dưới đôi chân mày đen rậm, phảng phất vẻ u buồn. Giờ đây, đôi mắt mang một nỗi bi ai càng trở nên sâu thẳm, đen hun hút. Kiều Chinh nắm thật chặt tay để không ngã lòng.
Cô chợt bật cười:
- Đối với anh, tôi đâu chỉ đơn giản có thể nói một chữ hận.
Phải! Một chữ hận là quá nhẹ nhàng dành cho anh. Nếu là anh, bị tổn thương nhiều như thế, anh sẽ hận người đó đến mức muốn giết người chứ không phải vài ba lời trách mắng.
- Xin lỗi.
- Xin lỗi ư? – Kiều Chinh căm phẫn hét lên – Nếu năm xưa, ba tôi nói xin lỗi anh, thì anh liệu có tha cho ông ấy không?
Cảnh Phong dù trong suy nghĩ biết cô sẽ hỏi lại anh như thế, thế nhưng khi cô thực sự hỏi, anh lại nghẹn họng không trả lời được. Bởi vì câu trả lời của anh năm đó chắc chắn là “Không”.
- Cảnh Phong! Anh biết không? Đời này kiếp này, tôi không hối hận vì đã yêu anh, thế nhưng tôi hối hận vì đã gặp anh. Nếu như không gặp anh, thì sẽ chẳng yêu anh nhiều như thế, nếu như không yêu anh nhiều đến mức không hối hận, tôi cũng không hận anh nhiều như thế, cũng sẽ không bị anh làm tổn thương nhiều đến mức này.
Cảnh Phong cúi đầu im lặng, anh chấp nhận để cô oán trách. Nhưng Kiều Chinh chẳng nói thêm lời oán trách nào cả, tuy rằng đôi mắt cô đỏ hoe, cả người run run, ngoài ánh mắt đau buồn thay đổi, cô tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào nữa. Lồng ngực đau đớn phập phồng, Kiều Chinh chỉ thẳng tay ra cửa:
- Tôi không còn gì để nói với anh nữa, anh về đi.
- Bên ngoài trời đang mưa – Cảnh Phong chậm rãi nói.
Cô bước đến tìm cây dù dưới chân tủ quần áo đưa cho Cảnh Phong, lạnh lùng nói:
- Cầm dù rồi ra xe của anh đi.
- Anh không đi xe.
Kiều Chinh vẫn kiên quyết nói:
- Gọi cho người của anh, bảo họ đến đón anh.
- Anh không đem theo điện thoại.
Kiều Chinh liền lấy điện thoại của mình chìa ra trước mặt Cảnh Phong và nói:
- Anh gọi đi.
- Nếu em có thể thì gọi cho họ, anh không có số – Cảnh Phong vừa nói vừa ung dung ngồi xuống ghế, rõ ràng là không có ý định rời khỏi nhà cô.
Kiều Chinh tức giận vô cùng, nhưng cô biết dù mình có nói thế nào, một khi Cảnh Phong không muốn đi, thì cũng không thể đuổi được anh.
Cô quyết định mặc kệ anh, ngồi lên giường chăm chú đọc sách.
Cảnh Phong nhìn Kiều Chinh hồi lâu rồi nói:
- Không ai đọc sách như em cả, người khác nhìn vào sẽ biết ngay em đang giả vờ đọc.
- Không phải giả vờ – Kiều Chinh lập tức lên tiếng phản bác – Sở dĩ tôi lật qua nhanh là bởi vì tôi đã thuộc làu quyển sách này, không cần thiết phải đọc chậm rãi những điều vốn đã ở trong đầu mình.
Cảnh Phong nheo mắt lấy làm khó hiểu, Kiều Chinh chán nản gập sách lại, cô nằm xuống giường, kéo chăn trùm qua người quyết định đi ngủ.
Cô nằm im không nhúc nhích, Cảnh Phong chỉ thấy được bóng dáng phía sau cùng hơi thở nhẹ nhấp nhô qua tấm chăn đắp trên người cô. Anh ngồi im nhìn dáng cô, cảm thấy cô thật gần nhưng cũng thật xa.
Cảnh Phong đứng dậy thật khẽ, đôi vớ dưới chân chạm nhẹ trên nền gạch không hề tạo ra bất cứ âm thanh nào, anh đến đứng bên cạnh giường của Kiều Chinh nhìn gương mặt nằm nghiêng của cô. Kiều Chinh tuy nhắm mắt giả vờ ngủ nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của Cảnh Phong dán chặt trên người mình. Toàn thân căng cứng không dám nhúc nhích, nhưng rồi cô cảm thấy hơi thở Cảnh Phong thật gần bên tai, bóng anh đổ trùm lên cô, che đi ánh sáng.
Cảnh Phong ngồi xuống, anh nhặt cuốn sách cô đã đọc lên xem. Đó là cuốn Thời gian không trở lại. Mở đầu cuốn sách có câu thế này: “Hãy trân trọng những điều đang diễn ra bên cạnh bạn, đừng vứt bỏ nó bởi vì có một ngày bạn sẽ hối hận. Nhưng một khi hối hận thì tất cả đều đã muộn, bởi vì thời gian sẽ không bao giờ trở lại”.
Một câu nói thật nhẹ nhàng, thế nhưng lại là một mũi dao xoáy vào lòng Cảnh Phong. Anh nhắm mắt gấp sách lại, hít thở một hơi, cố hắt ra thật nhẹ để không kinh động cô. Thật lâu sau đó, Cảnh Phong mới lên tiếng nói:
- Anh từng nghĩ, mình sẽ không bao giờ yêu con gái của kẻ thù. Anh cũng từng nghĩ chỉ lợi dụng em để làm quen với ba em, anh chưa từng nghĩ em rồi sẽ yêu anh. Anh thừa nhận, bản thân có chút nổi bật, thu hút ánh nhìn của nữ giới, rất nhiều cô gái đều ngã vào lòng anh, thế nhưng anh chẳng hứng thú với ai cả – Cảnh Phong quay đầu nhìn về phía Kiều Chinh, giống như muốn khẳng định cho cô thấy qua ánh mắt của mình, những lời anh nói đều là sự thật – Ngoại trừ em.
Lời vừa dứt, Cảnh Phong có thể thấy một cơn run nhẹ chạy dọc cơ thể Kiều Chinh hiển hiện dưới tấm chăn mỏng.
- Có lẽ em không nhớ, cũng không nhận ra anh là chàng trai đứng bên dưới nhà em thật lâu giữa cơn mưa lạnh giá. Em đã chạy ra cho anh mượn cây dù. Nụ cười của em lúc đó rất nhẹ và rất ấm áp, nụ cười đó khiến anh quên đi cái lạnh của mưa gió vừa quét qua.
Gương mặt Cảnh Phong hết sức dịu dàng, anh khẽ kể tiếp:
- Một lần khác, anh lại đứng bên kia đường nhìn vào căn nhà của kẻ thù mình. Lần đó, anh biết rõ ba em không có ở nhà nhưng anh cũng không biết vì sao mình vẫn cứ đứng nhìn ngôi nhà như thế, cho đến khi em bước ra khỏi nhà. Em mặc một chiếc váy màu hồng nhạt, mái tóc dài được tết gọn trông rất xinh. Em vui vẻ tung tăng bước đi, anh bất giác cũng bước theo em, không rõ mình đi theo em bao lâu, chỉ biết rằng anh cứ đi theo em như thế cho đến khi đến một con đường yên tĩnh. Em ngồi xuống vệ đường nhặt một thứ gì đó, lúc đó anh mới để ý, thì ra em đang nhặt hoa sưa. Khoảnh khắc em ngước nhìn cây hoa sưa, ánh mắt sáng lấp lánh, anh lại giống như nhìn thấy em gái Như Ngọc của mình đang chạy nhảy dưới tán hoa sưa. Tay anh siết chặt cây dù mà em đã ượn hôm trước, anh mới phát hiện ra rằng, thì ra anh đến nhà em, đứng rất lâu chỉ là để được nhìn thấy em. Cảnh Phong thấy Kiều Chinh khẽ động đậy, anh mới nói tiếp.
- Thật ra trước khi em yêu anh thì anh đã yêu em rồi.
- Yêu? – Kiều Chinh bỗng bật ra một chữ nghi vấn bằng giọng đầy khinh miệt.
Cô từ từ ngồi dậy khiến cái chăn trên người rơi xuống, ánh mắt vừa phẫn nộ lại vừa đau thương.
- Anh hiểu như thế nào là yêu?
Cảnh Phong muốn mở miệng nói, nhưng rồi lại mím môi im lặng, ánh mắt trầm buồn nhìn cô.
- Để tôi nói cho anh biết – Kiều Chinh cao giọng – Yêu một người là khi biết mình đang bị người mình yêu lợi dụng, vẫn cố chấp cho rằng chỉ cần người đó yêu mình một chút thôi thì có thể dùng tình yêu chân thành cảm hóa nỗi hận thù kia. Yêu một người là lo sợ người đó bị tổn hại, đến mức trở thành đứa con bất hiếu, đẩy cha mình vào cái chết. Anh có hiểu tình yêu đau đớn đó hay không? Có biết cái giá của chữ yêu đắt thế nào không?
- Anh…
- Anh mãi mãi không hiểu được – Kiều Chinh lắc đầu, hai dòng nước mắt lặng lẽ rơi.
Cảnh Phong đưa tay lên lau đi dòng nước mắt đó.
- Em từng hỏi: “Là vì yêu không đủ hay là vì không yêu?” – Cảnh Phong lên tiếng thật khẽ – Cả hai đều không phải. Chỉ là dù anh yêu em nhiều đến thế nào, thì đều có một giới hạn, cái giới hạn mang tên hận thù. Bản thân anh luôn bị hận thù chi phối, đã rất nhiều lần, anh tự nói với bản thân: “Không được yêu em”, thế nhưng trái tim anh vẫn là bị em cướp đi. Anh lại tự nhủ với bản thân rằng: “Anh không cần em, em chỉ là một cái gai nhức nhối trong lòng anh, chỉ cần nhổ cái gai đó đi thì lập tức sẽ không còn đau”, nên anh nghĩ rằng, khi em biến mất khỏi cuộc đời anh, xem như cái gai đã được nhổ, sẽ không còn vướng bận nữa. Em rồi sẽ như một bóng mây bay thổi ngang qua cuộc đời anh. Thế nhưng anh sai rồi, hóa ra, tình yêu của anh dành cho em hoàn toàn không có giới hạn. Em không phải là cái gai trong trái tim anh, mà em đã là trái tim anh, em cũng không phải là đám mây mà là hơi thở của anh. Nhưng chỉ khi em rời đi, anh mới biết rõ những điều này. Hóa ra một khi yêu thì sẽ không có giới hạn.
Cảnh Phong dừng lại để Kiều Chinh nghe rõ lời nói chân thành của mình, anh nắm lấy bàn tay đã lạnh giá của cô.
- Khi em rời đi, anh trở về nhà, cảm thấy căn nhà vô cùng trống trải. Nơi đâu cũng đều thấy bóng dáng của em. Anh cho rằng đó là vì mình đã quá quen thuộc với bóng hình em, chỉ một thời gian nữa thôi, anh sẽ lại quen với cuộc sống một mình. Nhưng anh phát hiện, thì ra trước giờ, anh không sống cô đơn một mình mà sống với hận thù. Giờ thì hận thù đã trả xong, anh không cần phải sống với nó nữa, nó rời bỏ anh, anh lại cảm thấy cô đơn thật đáng sợ. Anh nhớ những ngày tháng bên em tuy ngắn ngủi nhưng lại là nhưng ngày tháng anh hạnh phúc nhất. Thấy cốc tình nhân thì sẽ nhớ đến em, thấy món ăn yêu thích nhất của em cũng sẽ nhớ đến em. Thấy chiếc ghế bên cạnh trống không trên xe cũng sẽ nhớ tới em. Khi nằm ngủ trên giường chợp mắt lại cũng nhớ đến gương mặt nụ cười, thân thể mềm mại yêu kiều của em.
Lời anh chân thành đến mức trái tim Kiều Chinh run lên, cô muốn bật khóc rồi oán trách thật nhiều, sau đó lao vào lòng anh để được anh an ủi, vỗ về.
- L...


