|
| Nếu Như Yêu» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 13/06/16 21:44:03 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
- Mèo sao? – Kiều Chinh nhếch miệng cười.
- Đúng vậy. Chỉ khi là mèo, em mới có thể ẩn mình trong bóng tối mà vẫn có thể bắt được chuột. Mèo thường chẳng ăn con mồi ngay mà nó sẽ vờn con chuột đến khi đuối sức. Em phải làm những gã đàn ông kia say đắm em, trân trọng em, và chấp nhận quỳ dưới chân em. Chỉ cần em hiểu rõ bản thân cần làm gì, chị bảo đảm không có gã đàn ông nào mà em không thể chinh phục.
Kiều Chinh mở mắt rồi lần nữa nhắm mắt lại như để ghi nhớ những lời Tố Quyên đã dạy. Con đường này cô đã chọn, cô phải chấp nhận nó.
Chiếc xe dừng lại ở một cửa hàng quần áo cao cấp. Tố Quyên khoát tay yêu cầu người bán để họ tự nhiên chọn lựa.
- Xem ra đã bắt đầu rồi – Tố Quyên vừa đưa tay chạm nhẹ vào những bộ quần áo đầy màu sắc và nhiều kiểu dáng hấp dẫn được treo cẩn thận trên giá áo, vừa mỉm cười lên tiếng nói với Kiều Chinh đang nhàm chán đi phía sau – Chị còn tưởng cậu ta sẽ đích thân theo dõi chứ.
Kiều Chinh không đáp lời nhưng ánh mắt khẽ liếc ra bên ngoài. Một chiếc Kawasaki Ninja màu đỏ đen, gã lái xe đeo kính đen, ăn bận giống dân chơi thứ thiệt theo sau xe của họ ngay từ lúc xuất phát. Hắn giả vờ ngồi nhâm nhi nước ở một quán lề đường, ánh mắt không ngừng quan sát họ.
- Nếu có dịp, chị nhất định phải dạy cậu ta cách sử dụng người mới được. Nhìn gã đó, chị nghi ngờ khả năng của Cảnh Phong. Cậu ta có thật là giỏi và có bản lĩnh như lời đồn hay không?
Tố Quyên lên giọng chế giễu rồi chọn một bộ váy đưa ra nhìn ngắm, miệng nói tiếp:
- Theo chị, chọn một người theo dõi phải là một người ít bị chú ý nhất, chạy một chiếc xe bình thường nhất. Nhìn hắn ta xem, từ đầu tới cuối nổi bật như thế, muốn người ta không chú ý đến cũng thật là khó. Hơn nữa, những người chạy chiếc xe đó điều là những gã ưa chuộng tốc độ, xe chúng ta chạy chậm như vậy mà hắn ta vẫn lọt tọt phía sau, có ngốc đến đâu cũng nhận ra.
Sau khi nói xong, Tố Quyên ướm bộ đồ lên người Kiều Chinh:
- Vào bên trong thử xem.
Kiều Chinh miễn cưỡng đi vào phòng thử đồ.
Một lát sau, cô mở cửa đi ra cùng bộ váy mới trên người ôm sát những đường cong hoàn mỹ. Nhìn cô đẹp mê hồn. Hai mắt Tố Quyên sáng rực, mấy cô nhân viên cũng trầm trồ khen ngợi:
- Chị thật là có mắt thẩm mỹ mà, bộ váy đó mặc trên người cô ấy thật là đẹp.
- Sai rồi – Tố Quyên bật cười lắc đầu phủ nhận lời của cô nhân viên – Là bộ váy nhờ cô ấy mà đẹp hơn.
Sau buổi mua sắm, cuối cùng Tố Quyên cũng chịu để Kiều Chinh quay về nhà.
- Em hãy vào nhà ngủ một giấc thật thoải mái đi, chiều chị sẽ cho xe đến đón em – Tố Quyên căn dặn cô trước khi ra về.
Kiều Chinh quay lại nhìn Tố Quyên khẽ gật đầu lên tiếng đáp:
- Em biết rồi. Em vào nhà trước đây, chiều gặp.
- Kiều Chinh – Tố Quyên gọi khi Kiều Chinh quay người định bước vào trong – Bây giờ đừng suy nghĩ nhiều nữa, nhớ lời chị, đừng cố gạt bỏ những lời nói của cậu ta ra khỏi đầu, nhưng tuyệt đối đừng tin.
Kiều Chinh trầm mặt, cô hiểu những lời Tố Quyên nói.
Chiếc xe lăn bánh rời đi một lúc mà Kiều Chinh vẫn đứng thẫn thờ. Một lúc sau cô mới mở cửa bước vào nhà.
Vốn trong nhà chẳng có gì cả nên khi ra ngoài cô không dùng ổ khóa ngoài mà khóa từ bên trong. Thế nhưng khi tra chìa khóa mở cửa, cô phát hiện ra nó chưa từng bị khóa trái. Cảm thấy thật lạ, cô nhíu mày nhìn khóa cửa chẳng hề có dấu vết cạy mở nào sau đó thở dài nghĩ: “Nhất định là trong lúc tâm trạng bất ổn ra ngoài mà quên khóa cửa rồi”.
Kiều Chinh đẩy cửa, chân vừa bước vào đã chạm ngay một tấm thảm. Nhà cô không hề có thảm. Kiều Chinh giật mình ngẩng đầu nhìn toàn bộ căn nhà nhỏ bé.
Nó hoàn toàn khác với căn nhà của cô.
- Em về rồi à? – Một giọng nam mạnh mẽ cất lên.
Nhận ra người trước mặt mình là Cảnh Phong, anh đang ung dung ngồi trên giường cô, mà không, chính xác là một chiếc giường hoàn toàn mới. Trên giường là một tấm đệm cùng bộ ga màu vàng nhạt, màu cô thích nhất. Trên tay anh là quyển Thời gian không trở lại của cô.
Cô chỉ đi vài tiếng mà căn nhà được Cảnh Phong sắp xếp lại gần như mới hoàn toàn. Mọi đồ dùng đều là hàng cao cấp. Phút chốc cô không còn nhận ra căn phòng tồi tàn của mình nữa. Thế nhưng, những thứ này chẳng khiến Kiều Chinh vui tí nào. Cô lạnh lùng hỏi:
- Chưa có sự cho phép của tôi, ai cho anh vào đây? Còn nữa, ai cho anh tự ý thay đổi đồ đạc trong nhà tôi?!
Trước sự giận dữ của cô, anh làm như không có gì, tiếp tục cúi đầu chăm chú đọc sách. Từng ngón tay thon dài lật trang sách một cách cẩn thận. Thấy anh phớt lờ lời nói của mình, Kiều Chinh cảm thấy đau đầu vô cùng, cô đưa tay day day hai bên thái dương.
- Tôi nói lại lần nữa, đây là nhà tôi, mời anh ra khỏi đây, nếu không tôi gọi cảnh sát.
Cảnh Phong lúc này mới chịu gập quyển sách lại, đặt cẩn thận lên đầu giường, sau đó ngẩng đầu nhìn cô nói:
- Bắt đầu từ hôm nay, căn nhà này thuộc quyền sở hữu của anh. Anh ở trong nhà mình thì có gì lạ đâu?!
- Anh… – Kiều Chinh tức giận nhìn Cảnh Phong nói không nên lời, cô không ngờ anh nhanh như vậy đã tìm ra người chủ và mua lại căn nhà như thế. Cô cố dằn cơn giận xuống, bình tĩnh nhìn anh nói – Nhưng tôi đã thuê căn nhà này rồi, hợp đồng cũng đã làm xong hết, thời hạn là một năm, tôi cũng đã đóng tiền đầy đủ.
- Bà chủ có nhờ anh nhắn với em, bà ấy sẽ trả lại tiền và đền bù hợp đồng cho em ngay nếu em muốn – Cảnh Phong bèn lên tiếng, ánh mắt anh nhìn cô thích thú.
Kiều Chinh không còn gì để nói, cô nhìn Cảnh Phong với ánh mắt bất lực hỏi:
- Anh nhất định phải làm như thế sao?
- Anh chỉ muốn em có cuộc sống tốt hơn thôi. Anh biết em sẽ không chấp nhận sự giúp đỡ nào của anh, cũng sẽ không dọn khỏi nơi tệ hại này nên anh chỉ làm nó trở nên thoải mái hơn một chút – Cảnh Phong dùng ánh mắt thành khẩn nhìn cô.
- Anh nói đúng, tôi chẳng muốn chịu cái ơn huệ này của anh chút nào cả. Đem chúng đi hết đi, có những thứ này ở đây, tôi không thoải mái – Kiều Chinh mệt mỏi nói.
- Cứ xem như bây giờ căn nhà này thuộc về anh và anh cho em thuê lại nó, chỉ với yêu cầu không được thay đổi bất cứ thứ gì trong nhà. Được không?
Kiều Chinh nhìn Cảnh Phong, anh cũng nhìn cô với ánh mắt kiên định, dứt khoát không cho cô đường nào từ chối. Kiều Chinh cảm thấy mệt mỏi, cô khẽ nhắm mắt, hít thật sâu rồi nói:
- Cảnh Phong, ngày xưa em bước chín mươi chín bước về phía anh, em luôn chờ đợi anh bước một bước còn lại về phía em. Nhưng đáng tiếc khi em tưởng anh đã bước bước cuối cùng về phía em thì em mới phát hiện hóa ra giữa chúng ta có một bức tường kính ngăn cách. Bây giờ, dù anh có bước chín mươi chín hay một trăm bước về phía em đi chăng nữa, chúng ta cũng mãi mãi không thể ở bên nhau. Bởi vì… khi anh bước bước thứ một trăm thì em đã lùi một bước rồi. Mọi chuyện giữa chúng ta đã chấm hết kể từ giây phút máu của ba em loang đỏ trên tay áo anh. Em đã từng nghĩ, tình yêu em dành cho anh là mãi mãi. Thế nhưng giờ tình yêu ấy đã chết rồi – Nước mắt trên gương mặt cô rơi xuống nóng hổi, giọng cô nức nở nói – Anh hãy về đi, từ bây giờ em chẳng muốn gặp anh nữa.
- Cốc cốc cốc…
Ba tiếng gõ cửa liên tiếp vang lên, Tố Quyên và một cô gái từ cửa đi vào. Tố Quyên hất mặt bảo Kiều Chinh:
- Thay đồ đi, cô ấy sẽ giúp em trang điểm và làm tóc. Ông ta đến rồi.
Kiều Chinh đứng dậy rồi thở hắt ra, bắt đầu cởi từng nút áo trên người mình. Chiếc váy cúp ngực màu trắng mà Tố Quyên mang tới làm cô trở nên mềm yếu, tinh khiết như sương mai. Mái tóc đen dài xõa xuống vai, che phủ một phần lưng trần gợi cảm lúc ẩn lúc hiện càng khiến cô đặc biệt quyến rũ.
Cô bước từng bước nhẹ nhàng theo Tố Quyên trên một hành lang rộng, tiếng giày cao gót nện xuống mặt sàn tuy thật nhẹ nhưng vẫn phát ra âm thanh khô khốc.
- Hãy nhớ những gì chị đã dạy em – Tố Quyên khẽ lên tiếng nhắc nhở cô – Không cần biết trước đây em là ai, em thế nào. Hiện tại, phải gạt bỏ lòng tự trọng của em sang một bên, lòng tự trọng chỉ là một hạt cát mà thôi. Bây giờ em đang nuôi nó lớn. Chỉ khi em thực hiện được hết những ý nghĩ nung nấu trong lòng mình thì lúc đó lòng tự trọng sẽ trở về với em. Hãy nhớ, em hiện tại là một đóa sen, dù đang sống trong đầm lầy dơ bẩn, nhưng em mãi mãi tinh khiết.
Cả hai đến trước cửa một phòng VIP, Tố Quyên đẩy mạnh cánh cửa vào bên trong và nói:
- Giờ thì vào đi, đây là cuộc chiến của em. Thể hiện thế nào là tùy em.
Cánh cửa vừa mở ra, không khí trong phòng đang ồn ào bỗng chìm xuống. Tất cả mọi người trong phòng đều dõi mắt ra cửa. Kiều Chinh hít một hơi thật sâu, cố nở ra một nụ cười thật tươi, thật quyến rũ, đôi mắt khẽ chớp rồi mở to đầy mê hoặc, cô đưa mắt nhìn vào những người có mặt trong phòng. Cô nhẩm tính chỉ cần nhìn thấy người đó ở trong phòng, sẽ dùng ánh mắt nhìn người đó, mỉm cười lên tiếng chào hỏi để lấy thiện cảm của người đó trước. Thế nhưng, khi cô đưa mắt nhìn vào, nụ cười trên môi bỗng khựng lại. Đầu óc cô bỗng trở nên choáng váng như thể vừa bị ai đó dùng đá đập vào, toàn thân cô lảo đảo. Tố Quyên đã đoán trước, cô đưa tay nắm lấy tay Kiều Chinh, vừa giữ cô đứng vững, vừa bóp chặt để cô lấy lại bình tĩnh. Cô liếc nhìn Tố Quyên nhưng ngoài nụ cười đầy gợi cảm và lả lơi trên môi, Tố Quyên không có bất cứ biểu hiện nào khác lạ. Vừa giống như Tố Quyên đã biết trước người ở bên trong phòng là ai, lại vừa giống như người đã từng trải quá nhiều nên có thừa kinh nghiệm che giấu nội tâm.
Dù là lí do nào, Kiều Chinh biết cô phải đối mặt với những người bên trong.
- Chào hai ông chủ lớn – Tố Quyên buông tay Kiều Chinh giọng lả lơi nói – Ây da thật là, có mấy khi hai ông chủ lớn đến đây ủng hộ quán của tụi em, sao hai ông chủ lại không báo trước cho em út một tiếng để em sắp xếp phục vụ hai ông chủ chu đáo hơn.
Tố Quyên vừa nói xong đã bước đến trước mặt một người đàn ông trung niên mặc bộ vest màu xám tràn đầy thu hút. Cô nhanh nhẹn ngồi xuống bên cạnh ông ta, đưa tay cầm chai bia trên bàn rót đầy vào li của ông ta.
Sau đó, cô nhanh tay khui một chai khác, tự rót ình một li:
- Cho em được mời hai ông chủ lớn một li.
Nhưng sau đó, Tố Quyên mới nhận ra, ánh mắt ông chủ lớn mà cô đon đả mời mọc đang dán lên người Kiều Chinh. Cô nhếch miệng cười rồi vẫy tay gọi Kiều Chinh:
- Kiều Chinh, làm gì đó?! Còn không mau qua đây mời hai ông chủ lớn một li.
Sau đó cô quay sang giới thiệu:
- Đây là em gái út của tụi em, lần đầu tiên cô ấy đến đây, vẫn còn chưa hiểu chuyện, có chỗ nào không phải mong hai ông chủ lớn bỏ qua cho cô ấy.
- Ông chủ Hoàng, đáng lẽ hôm nay đến đây là nhờ vả ông chủ Hoàng, tôi không nên lên tiếng nhưng cô gái này khá giống bạn gái cũ của tôi. Có thể để cô ấy đến ngồi bên cạnh tôi được không?
- Tất nhiên là được rồi – Người được gọi là ông chủ Hoàng hào sảng đáp – Cậu Cảnh Phong trẻ như thế, còn đầy sung mãn tất nhiên là phải để người đẹp ở bên cạnh. Tôi già rồi.
Nói xong, ông ta phá lên cười lớn.
Tố Quyên liền ngả ngớn ngã vào lòng ông ta phủ định:
- Người ta nói, đàn ông bảy mươi chưa gọi là già. ...

