WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 715

Nếu Như Yêu


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 13/06/16 21:44:03
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Nếu Như Yêu


thỉnh thoảng nhớ đến sao?

- Không phải là thỉnh thoảng nhớ đến em mà là suy nghĩ về em luôn ở trong đầu anh. Giống như bóng dáng nhỏ bé của em vẫn đứng ở nơi không biết tên nào đó nhắc nhở anh sự tồn tại của em trong cuộc đời anh. Anh đã đi tìm em… tìm em trong tuyệt vọng. Nhưng em như đám mây nhỏ hòa tan vào không khí, không để lại dấu tích nào. Cho đến khi anh gặp được em, anh sẽ không mắc sai lầm lần nữa đâu, sẽ không để em biến mất để anh lại phải vò võ đi tìm.

- Hay ột câu không giới hạn! – Kiều Chinh ngẩng đầu cười điên dại, sau đó cô nhìn thẳng Cảnh Phong mà nói – Ông chủ Cảnh Phong, những lời của anh thật xúc động, thật khiến bất cứ cô gái nào dù kiên cường đến đâu cũng phải gục ngã. Thật đáng tiếc nếu những lời này, anh nói với tôi từ sáng, có lẽ tôi sẽ bị anh làm rung động. Thế nhưng, đáng tiếc là có người đã đến trước anh và nói cho tôi một bí mật.

- Bí mật? – Cảnh Phong ngạc nhiên nhìn cô, ánh mắt anh hoang mang đầy khó hiểu – Là bí mật gì?

Kiều Chinh buông một ánh mắt khinh bỉ, miệng giễu cợt nói:

- Anh đang giả ngây hay là không biết thật? Bí mật đó chính là lí do anh tiếp cận tôi ngày hôm nay. Không ngại hạ thấp bản thân đi cầu xin tình yêu của tôi.

Cảnh Phong tái mặt:

- Em tin hay không tin cũng được. Điều anh nói nãy giờ với em điều xuất phát từ tim anh, không một chút giả dối.

- Vậy sao?! – Kiều Chinh bật cười rồi nói trong căm phẫn – Ba tôi đã định liệu lỡ như ông có gì bất trắc, hai mẹ con tôi sẽ không sống yên thân với các người, nên đã chuyển giao hết tài sản cho các người, để các người buông tha hai mẹ con tôi. Phần tài sản mà công an tịch thu chỉ là phần nhỏ trong đống tài sản của ông mà thôi. Để đảm bảo an toàn cho hai mẹ con tôi, ba tôi đã để kèm một điều kiện, chỉ khi tôi còn sống, các người mới có thể tiếp tục sử dụng số tài sản đó, nếu muốn số tài sản đó thuộc về các người hoàn toàn thì phải có chữ ký của tôi. Tôi nói đúng không? Anh đừng nói là không hề có chuyện này nhé.

Cảnh Phong thất thần, anh nhìn cô với vẻ mặt bối rối, quả thật trước khi chết, ông Nghiêm đã đính kèm theo điều kiện này, nhưng mãi sau này anh mới biết điều đó. Sự việc đều do ông chủ Thạch đứng ra.

- Phải ! Đúng là có chuyện như thế – Cảnh Phong thở dài thừa nhận.

- Ha ha, tôi còn tưởng anh sẽ chối bỏ chứ, không ngờ anh lại nhận nhanh như thế – Kiều Chinh đau lòng nói.

- Anh đã nói, anh không gạt em, chỉ là em tin hay không mà thôi – Cảnh Phong nhìn sâu vào mắt cô đáp.

Cô hít sâu, đứng dậy khỏi giường lạnh lùng nói:

- Trời đã hết mưa rồi, anh cũng nên trở về ngôi nhà rộng rãi của anh đi.

Cảnh Phong mấp mấy môi định nói gì đó nhưng Kiều Chinh đã chặn lời anh:

- Giữa chúng ta không còn gì để nói với nhau nữa rồi, phiền anh sau này đừng đến làm phiền tôi nữa, khi thời cơ thích hợp, tôi sẽ ký tên trao lại tất cả quyền sử dụng tài sản của ba tôi cho anh.

Nói xong, cô quay người quyết định không cho anh cơ hội nói tiếp. Cảnh Phong đau lòng nhìn bóng lưng cô, cảm giác khoảng cách giữa hai người càng lúc càng xa, dù anh có cố gắng thế nào cũng không thể rút ngắn được.

Anh tuyệt vọng rời đi, trước khi đi vẫn hỏi một câu:

- Nếu như anh nói anh không giết ba em, em có tin hay không?

Trong một giây toàn thân cô cứng nhắc nhưng cô nhanh chóng quay lại nhìn Cảnh Phong hỏi:

- Nếu anh là tôi, anh có tin hay không?

Cảnh Phong im lặng lưỡng lự rồi bất lực đáp:

- Không tin.

- Anh đã biết câu trả lời của tôi rồi, giờ thì anh có thể về, tôi muốn được yên tĩnh nghỉ ngơi – Kiều Chinh cay đắng nói.

Cô nhìn Cảnh Phong rời đi, cánh cửa khép lại, nước mắt lăn dài trên má. Trên thế gian này, có điều gì hạnh phúc bằng tình yêu nhưng cũng không có điều gì gây đau đớn bằng tình yêu. Nếu chỉ đơn thuần là hận thù, cô sẽ không đau đớn thế này, đáng tiếc trong chữ hận có chữ yêu, trong chữ yêu có chữ hận. Yêu hận triền miên mãi mãi sẽ không có lối thoát.
Nếu Như Yêu – Chương 28

Bước một bước

Cả đêm mất ngủ, khi Kiều Chinh trở mình thức dậy, toàn thân rã rời mệt mỏi. Muốn nhắm mắt tiếp tục ngủ, nhưng trong phòng đã tràn ngập ánh sáng khiến cô không tài nào ngủ được, đành nhấc mình ra khỏi giường.

Sau đó, cô nghĩ rất nhiều đến lời Cảnh

Phong tối qua. Từng lời nói văng vẳng bên tai cô, nhất là câu nói cuối cùng của anh trước khi rời đi: “Nếu anh nói, anh không giết ba em, em có tin không?”. Cô siết chặt tay lại, vẫn cảm nhận được nỗi đau dày xéo tim mình. Trước mặt cô là hình ảnh ba cô đầy máu nằm bất động dưới đất, tay ông vẫn nắm chặt áo Cảnh Phong, bàn tay vấy máu như cầu xin anh.

Kiều Chinh đưa tay chặn ngực mình ngăn cơn kích động, hơi thở hổn hển, đứt đoạn. Cô cố gắng lê thân mình về phía bàn, kéo hộc tủ ra, lấy một hộp thuốc rồi dốc vào miệng, cố gắng nuốt trôi. Cô ngồi xuống ghế thở dốc, mồ hôi lạnh đổ trên trán chảy dài xuống gương mặt cô.

Phải thật lâu sau, Kiều Chinh mới mở mắt, cô lục điện thoại trong túi, bấm số gọi:

- Em hơi mệt, đến đưa em đi được không?

Một chiếc xe màu xám nhanh chóng chạy đến, cánh cửa bật mở, Kiều Chinh lập tức ngồi vào bên trong. Cánh cửa vừa đóng lại, chiếc xe lăn bánh ngay lập tức.

- Không khỏe sao? – Tố Quyên quay đầu nhìn sắc mặt trắng bệch của Kiều Chinh lo lắng hỏi.

- Không sao, chỉ là bệnh cũ thôi – Kiều Chinh lắc đầu xua tay đáp.

- Bệnh cũ mà không chữa thì khó lành lắm – Tố Quyên cười nói.

- Cứ mặc kệ đi.

- Nhưng em định mặc kệ đến khi nào, người ta đợi cả đêm rồi còn gì – Tố Quyên vừa nói vừa hất đầu ra hiệu cho Kiều Chinh nhìn kính chiếu hậu. Cô đưa mắt nhìn, Cảnh Phong vẫn mặc nguyên bộ đồ hôm qua, nét mặt bơ phờ, ánh mắt dõi theo xe của cô.

Kiều Chinh khẽ nhắm mắt lại, cô không muốn bị bộ dạng đó của anh làm rối loạn tâm trí. Cô tựa đầu vào thành ghế thở dài. Tố Quyên để cô nghỉ ngơi một lát rồi mới lên tiếng chất vấn:

- Đêm qua cậu ta đến tìm em?

Kiều Chinh vẫn nhắm mắt khẽ ừ trong miệng.

- Có qua đêm không?

- Em không còn là một con ngốc nữa – Kiều Chinh cuối cùng cũng đáp.

- Chả có gì mà tình yêu không đánh bại được cả – Tố Quyên liền nói.

- Chị quên rồi sao. Thù hận có thể đánh bại tình yêu – Kiều Chinh khẽ cười chán nản đáp.

- Thù hận không đánh bại được tình yêu, nó chỉ làm tình yêu bị lạc hướng thôi.

Kiều Chinh nhìn Tố Quyên bằng ánh mắt nghi ngại, lát sau cô mới khẽ khàng nói:

- Anh ấy nói, anh ấy đã yêu em trước khi em yêu anh ấy.

- Còn nói gì nữa…? – Tố Quyên lạnh lùng hỏi.

- Anh ấy còn nói… – Cậu ta nói sao nữa? – Tố Quyên tò mò.

- Anh ấy nói anh ấy không giết ba em.

- Em tin không?

Kiều Chinh lắc đầu, cô không biết mọi chuyện là như thế nào, rồi sẽ ra sao?! Tố Quyên nhìn cái lắc đầu của Kiều Chinh, thở dài:

- Để chị khuyên em một câu. Đừng bao giờ tin vào lời đàn ông nói, đặc biệt không nên tin hay nghe lời tỏ tình hứa hẹn trọn đời trọn kiếp của họ.

- Chị còn hận người đàn ông đó không? – Kiều Chinh thấy ánh mắt mơ màng như đang hồi tưởng về quá khứ của Tố Quyên thì bất ngờ hỏi.

Tố Quyên lắc đầu, giọng khàn khàn:

- Con người chỉ khi yêu mới có hận, một khi hết yêu thì sẽ hết hận. Em với cậu ta, chính vì yêu nên mới hận, yêu càng nhiều, hận càng sâu. Em hận cậu ta bao nhiêu chỉ càng chứng tỏ vị trí của cậu ta trong lòng em rất lớn. Ngày mà em có thể bỏ được tình yêu với cậu ta, thì em mới rũ bỏ được nỗi hận trong lòng mình. Cho nên những lời ngọt ngào của cậu ta dễ dàng làm lung lạc được tâm tư của em. Cách tốt nhất là đừng nghe đàn ông nói yêu mình, càng không nên mong chờ vào lời hẹn thề của họ.

- Còn chú em, chị đối với ông ấy như thế nào? Vì sao lại một lòng một dạ như thế?

- Bởi vì chú em không cho chị bất cứ hứa hẹn nào hết – Tố Quyên cười đáp.

Kiều Chinh kinh ngạc chớp chớp nhìn sắc mặt nhẹ nhàng mỉm cười của Tố Quyên, trong lòng không khỏi thắc mắc. Vì sao một cô gái có bản lĩnh và xinh đẹp như Tố Quyên lại cam tâm tình nguyện đi theo chú cô, người đàn ông có vợ có con rồi như thế. Hơn nữa, chú của cô lại không hề cho chị bất cứ lời hứa hẹn yêu thương nào cả. Vì sao lại có cô gái cam tâm tình nguyện yêu một người đến như thế? Đúng là quá ngốc nghếch mà.

Nhưng sau đó, Kiều Chinh bật cười, cười cho chính bản thân mình, chẳng phải chính cô cũng yêu Cảnh Phong như thế hay sao? Cô cũng quá ngốc nghếch và cô đã hận chính bản thân mình vì sao lại ngốc nghếch như thế?! Vì sao lại đem trái tim giao hết ột người để rồi nhận lấy kết quả thê thảm nhất như thế?!

Tố Quyên đưa ánh mắt trầm buồn của mình nhìn ra phía bên ngoài xe rồi mới nói tiếp:

- Phụ nữ chúng ta là như vậy đấy. Nhất là những người phụ nữ từng bị tổn thương, họ vừa hi vọng người đàn ông họ yêu có thể cho họ một lời hứa hẹn suốt đời, lại vừa không tin vào vào những lời hứa đó. Vì vậy dù yêu, họ vẫn sợ bị tổn thương lần nữa nên không đặt hết niềm tin vào mối tình đó. Rút cuộc, con người chúng ta liệu có thể chịu đựng được mấy lần tổn thương cơ chứ?!

Kiều Chinh vẫn im lặng, lần đầu tiên cô nghe Tố Quyên nói nhiều như thế, từ trước đến giờ Tố Quyên thường rất ít nói. Kiều Chinh chỉ biết Tố Quyên từng bị tổn thương tình cảm rất sâu sắc, cũng giống như cô nên Tố Quyên mới ở bên cạnh cô động viên an ủi cô nhiều như vậy.

- Chú em không cho chị bất cứ lời hứa hẹn nào nhưng những hành động của ông ấy đáng giá gấp ngàn lần những lời hứa hão. Cho nên mới nói đối với đàn ông, đừng quá tin lời hứa của họ, hãy nhìn hành động của họ trước đã.

- Vậy sao? – Kiều Chinh kêu lên hai tiếng, cô mệt mỏi ngã đầu vào vai Tố Quyên, mắt nhắm lại. Cô nhớ, khi cô và Cảnh Phong gặp nhau, những hành động ân cần của anh đã cuốn hút cô, chứ không phải những lời nói mật ngọt. Trước những lời nói của Tố Quyên, cô không biết phán đoán thế nào cho đúng nữa.

Tố Quyên không hề biết những suy nghĩ của Kiều Chinh, cô choàng tay ôm lấy Kiều Chinh, trao cho Kiều Chinh một chút hơi ấm để cô không cảm thấy cô đơn lạnh lẽo.

- Có câu: “Càng cố quên đi thì sẽ càng nhớ nhiều hơn”. Chỉ khi em tự nhiên đối mặt với cậu ta, thì trái tim em mới bớt đau thương.

- Thật sao? Chỉ cần không để ý đến nữa, thì trái tim sẽ bớt đau sao? – Kiều Chinh bèn hỏi lại.

- Thật. Chị chính vì không còn yêu nên không còn hận. Không còn cố gắng quên nên đã quên đi triệt để – Tố Quyên nhẹ giọng đáp.

- Nếu được như vậy, em hi vọng sẽ được như vậy… – Cô lẩm bẩm.

- Kiều Chinh. Em hãy nhớ rằng, đàn ông không bao giờ biết trân trọng những thứ mình có trong tay cho đến khi mất nó thì mới hối hận. Chị không biết tình cảm của Cảnh Phong với em là thật hay là giả nhưng em và cậu ta vốn đã được định sẵn đứng giữa cây cầu tình yêu có hai đầu yêu và hận rồi. Một là em chọn yêu, hai là em chọn hận. Không thể vừa yêu vừa hận, bởi vì khi em tiến tới ranh giới giữa yêu và hận, cầu sẽ gãy và em sẽ rơi xuống. Vậy nên, con đường hận này em đã chọn tuyệt đối không được quay đầu lại, nếu không, người tiếp tục bị tổn thương đến chết nhất định là em. Đừng vì những lời nói của cậu ta mà lay động.

- Em biết, em sẽ không quay đầu – Kiều Chinh đau khổ đáp.

- Đối với đàn ông, em đừng để họ có được mình quá sớm, phải biết từ chối và giữ khoảng cách với họ. Nhưng cũng đừng từ chối quá thẳng thừng. Phải vừa buông vừa bắt, tiến một bước nhưng lùi hai bước. Em phải khiến...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3620 ngày trước)
» Cờ Lê Số 14 ( Đăng 3623 ngày trước)
» Nếu Như Yêu ( Đăng 3624 ngày trước)
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý