WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 693

Nếu Như Yêu


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 13/06/16 21:44:03
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Nếu Như Yêu


he cô nói thế thì vui mừng gật đầu rồi nhanh chóng chở cô đến siêu thị. Cả hai đi dạo một vòng, không ngờ lại gặp một người không muốn gặp. Cẩm Tú từ xa đã nhìn về phía Kiều Chinh và Long Sơn với ánh mắt khinh bỉ, nhưng ngay sau đó lại tỏ vẻ tươi cười thân thiết, thăm hỏi ân cần:

- Hôm nay sắc mặt Chinh kém quá, có phải cuộc sống không tốt không?

Kiều Chinh cười nhạt trước vẻ mặt giả tạo của Cẩm Tú, cô cũng lên giọng châm biếm.

- Cảm ơn Tú đã có lòng quan tâm. Sắc mặt mình kém là tại nhìn thấy người nào đó chướng mắt thôi.

Nụ cười trên mặt của Cẩm Tú trở nên cứng đơ, cô liền chuyển chủ đề.

- Chinh muốn mua rèm cửa à? Cứ chọn lựa tự nhiên đi. Thích cái nào, mình bảo nhân viên may ngay cho Chinh. Mà Chinh nên chọn mấy bộ thời trang một chút, đừng nên ăn mặc quê mùa như thế này nữa.

Kiều Chinh không đáp trả lại Cẩm Tú mà cười khẩy nói:

- Cám ơn Tú trước nhé.

Nói xong cô kéo Long Sơn đi, để mặc Cẩm Tú đứng tẽn tò.

- Cô ấy là bạn em sao? – Long Sơn tò mò hỏi.

Kiều Chinh lập tức trả lời:

- Kẻ thù của em.

- Gì cơ? Kẻ thù? – Long Sơn ngạc nhiên nhìn Kiều Chinh nhưng cô cười nhẹ vỗ vai anh bảo không có gì.

Cả hai vừa đi cách Cẩm Tú một đoạn không xa, thì một đứa bé đùa nghịch chạy đến, Kiều Chinh sợ hãi, cô ôm lấy cánh tay của Long Sơn khựng lại. Long Sơn giật mình nhìn cô. Đứa bé không chú ý đã va vào người Kiều Chinh nhưng cũng may nó không té ngã. Chỉ có Kiều Chinh là run rẩy, mặt mày tái mét, hoảng hốt gọi:

- Long Sơn, Long Sơn…

Long Sơn vội ôm lấy cô vỗ về:

- Không sao không sao, đừng sợ. Không có gì đâu.

Những biểu hiện của Kiều Chinh lọt hết vào tầm mắt Cẩm Tú, khóe môi cô ta cong lên như vừa nắm bắt được điểm yếu quan trọng nhất của kẻ thù.

Nếu Như Yêu – Chương 30

Cái gì gọi là tình yêu?

Vẫn trong một căn phòng sang trọng, hai bóng người ngồi hai góc trên ghế sô pha. Một người trầm tư nhìn theo làn khói, ánh mắt u buồn. Mái tóc cô bị gió từ máy lạnh thổi bay bay, cô nhìn những dòng chữ đỏ xanh chạy trên màn hình tinh thể lỏng 42 inch, lắng nghe những âm điệu nhẹ nhàng tình tứ.

Khi những âm điệu của bài hát từ từ tắt lịm, những dòng chữ trên màn hình cũng không còn, Kiều Chinh mới quay lại, cô đưa tay cầm li bia trên bàn. Nhưng rồi cô nhận ra nó đã cạn từ lâu rồi, Kiều Chinh liền với tay lấy một lon bia nữa khui ra, rót đầy tràn li. Cô đưa ngay lên miệng uống, nhưng Cảnh Phong đã chồm người đến, anh giữ li bia trên tay cô cản lại, giọng anh lo lắng:

- Đừng uống nữa, em đã uống hai lon rồi. Em xem, mặt đã đỏ bừng hết cả, nếu còn tiếp tục uống thì…

- Anh đang lo cho tôi sao? – Kiều Chinh khẽ nghiêng người, mái tóc đen của cô bất giác rũ xuống, ánh mắt trong cơn say trở nên mơ màng, lôi cuốn.

Bàn tay kia của cô giơ lên khẽ chạm vào bàn tay anh đang nắm lấy li bia, vuốt nhẹ một cái đầy kích thích. Những ngón tay thon đẹp của cô vẽ thành một vòng trên tay Cảnh Phong, ánh mắt cô nhìn anh đắm đuối, đôi môi tô son đỏ hé mở như trái anh đào đỏ mọng khiến người ta chỉ muốn thưởng thức hương vị của nó ngay lập tức.

Cảnh Phong khẽ run nhẹ, ánh mắt sâu hun hút của anh nhìn cô như bị chìm vào trong mắt cô. Trong lúc Cảnh Phong còn đang mê mải đuổi theo cảm xúc về cô thì Kiều Chinh đã nhanh chóng gạt bỏ tay anh ra khỏi li bia của mình, sau đó cô đưa lên miệng uống một hơi cạn rọt.

Uống xong, cô đặt mạnh li bia xuống bàn. Một tiếng “cộp” nặng nề vang lên. Mặt cô càng đỏ hơn, chất cồn dâng lên trong ruột khiến đầu óc cô choáng váng, Kiều Chinh vội vàng đưa tay lên bịt miệng, cố dằn sự khó chịu xuống.

- Đã bảo em đừng uống sao cứ nhất định phải uống?! Em muốn hành hạ bản thân đến mức nào?! – Cảnh Phong có chút tức giận trước sự bướng bỉnh của cô nhưng anh vẫn thấy xót xa trong lòng. Anh đứng bật dậy đến bên cô vuốt lưng giúp cô thoải mái hơn.

Cô gạt tay anh ra, khó chịu nói:

- Không cần anh phải lo cho tôi.

- Tội gì em phải như thế? – Cảnh Phong gắt lên.

Kiều Chinh cười cay đắng:

- Làm cái nghề của tôi là phải chấp nhận tự hành hạ bản thân mình mới được. Anh có biết mỗi một lon bia, chủ quán lời bao nhiêu tiền không? Cho nên rượu bia càng được khui ra nhiều thì tiền thu về càng nhiều. Những cô đào như chúng tôi đây cần phải học uống rượu bia, khách uống một, chúng tôi phải uống gấp ba lần. Chắc anh hiểu điều này rất rõ đúng không?

Kiều Chinh nhếch miệng cười chế giễu. Anh đốt điếu thuốc rít một hơi mới trả lời:

- Là bọn họ tự nguyện, chẳng ai ép buộc họ.

- Anh có biết không?! Khi sống cuộc đời gái bao, tôi mới hiểu được nỗi đau của những kẻ bị người đời khinh rẻ. Họ chẳng hề thích sống như thế này chút nào cả.

Cảnh Phong im lặng không đáp.

- Nhưng dù sao cũng tốt hơn việc yêu lầm người, để rồi phải đau khổ – Kiều Chinh cười nhạt.

Cảnh Phong hiểu ý cô.

Thấy không khí trở nên quá ngột ngạt, cô cầm micro đưa cho Cảnh Phong và hỏi:

- Ông chủ Phong, chẳng hay anh có hứng thú hát cho tôi nghe một bài không?

Cảnh Phong nhìn cô lưỡng lự nhưng rồi anh đưa tay cầm lấy micro chờ nhạc lên.

Đó là bài Ánh nến mong manh.

“Biết ai hôm nay còn đợi anh nữa

Biết bao yêu thương chẳng thể như lúc xưa

Phút giây cô đơn lạc đường đi mất… khỏi trái tim của nhau

Giấu bao niềm đau

Phải chăng anh không thể nào yêu nữa

Giấc mơ đêm hôm qua vẫn là hình bóng của em

Thắp bao đau thương nỗi niềm chôn giấu… trong ánh nến mong manh

Qua từng đêm dài…

Có lẽ đã… chẳng lẽ đã mất hết những hi vọng thuở nào

Mất bao ngọt ngào và ấm áp ta trao rồi

Chẳng thấy gió chẳng lẽ hóa cơn mưa bay đi để bên em

Để anh một lần lại được nhìn mãi theo

Ánh mắt ấy… đôi môi ấy nay chẳng thể ôm bờ vai gầy

Trách sao dễ yêu mà ta dễ buông tay… quá

Có lẽ đến đây đã hết… có lẽ giấc mơ phải dần quên

Dần tan như ánh nến… mong manh !!!”.

Bài hát chưa dứt, Kiều Chinh đã đưa tay cầm remote tắt đi, sắc mặt cô nhợt nhạt. Cô đứng bật dậy nói:

- Tôi mệt rồi, muốn được về nhà nghỉ ngơi. Tôi thấy dù có ngồi ở đây thêm bao lâu đi nữa cũng chỉ khiến chúng ta cảm thấy khó thở hơn mà thôi. Cám ơn anh đã bỏ tiền ra bao trọn tôi đêm nay nhưng mong anh từ đây về sau đừng làm chuyện tốn tiền như vậy nữa.

Cảnh Phong nhướng mày nhìn cô, những ngón tay nắm chặt lấy micro đến mức nổi gân xanh. Kiều Chinh cười nhạt:

- Tôi biết anh có nhiều tiền, nhưng không cần phải phung phí như thế. Nói trắng ra thì những đồng tiền đó từng thuộc về ba tôi. Phận làm con, thấy nó bị tiêu xài hoang phí như thế tôi cũng có chút tiếc rẻ.

Nói xong một hơi, Kiều Chinh định bước đi nhưng Cảnh Phong lại lên tiếng châm biếm:

- Yên tâm đi, số tiền tôi kiếm được còn nhiều hơn số tiền ba em kiếm được nên tôi có phung phí bao nhiêu đi chăng nữa, nó cũng chỉ bằng hạt cát trong tay tôi mà thôi. Đêm mai tôi sẽ lại đến.

Kiều Chinh bật cười quay lại nhìn Cảnh Phong, ánh mắt tự đắc:

- Tôi đã nói rồi, tôi không rẻ mạt đến mức bán thân xác mình. Tôi làm chủ chính tôi. Ngày mai anh có đến, có bỏ ra bao nhiêu tiền để bao tôi trọn đêm, chỉ cần tôi không đồng ý tiếp thì ngay cả bả chủ cũng không ép được tôi đâu.

Vẻ đắc ý trên gương mặt Kiều Chinh khiến Cảnh Phong không hài lòng. Anh ngồi thẳng lưng, đáp lại cô bằng một nụ cười mỉm.

- Anh có một món quà muốn tặng em – Cảnh Phong chậm rãi lên tiếng.

- Tôi không hứng thú với quà tặng của anh – Cô lạnh lùng từ chối.

- Vậy là anh hiểu nhầm. Em không có hứng thú với cổ vật rồi.

Quả nhiên, lời khích tướng của Cảnh Phong có hiệu nghiệm, Kiều Chinh lập tức nhìn anh dò xét:

- Anh đang giữ cái bình cổ đó?

- Em quan tâm? – Cảnh Phong nghiêng đầu.

- Làm sao anh có cái bình, rõ ràng cái bình đó…

Kiều Chinh chưa nói hết sự nghi ngờ của mình, Cảnh Phong đã lên tiếng phá tan sự nghi ngờ của cô:

- Buổi gặp mặt hôm qua, ông chủ Hoàng đã giao cái bình lại cho anh rồi. Thế nào, có hứng thú tiếp chuyện anh hằng đêm chứ.

- Anh đúng là đồ khốn. Hóa ra anh giật lấy tờ card trong tay tôi là để tiếp cận với ông chủ Hoàng trước. Lấy lòng ông ấy để ông ấy nhượng lại cho anh. Bây giờ anh đem nó đến đây uy hiếp tôi. Rốt cuộc anh muốn gì, muốn chữ ký của tôi để số tài sản đó thuộc về anh trọn vẹn sao? Tôi nói cho anh biết, tôi sẽ không bao giờ ký đâu – Ánh mắt cô đầy lửa giận, lớn tiếng quát mắng anh.

- Mặc kệ em tin hay không tin cũng được, anh đã nói là anh không tiếp cận em vì cái chữ ký chết tiệt đó. Số tiền đó, đối với anh chẳng là cái thá gì cả – Cảnh Phong cũng không kìm nén được cơn tức giận nữa.

Giọng anh chỉ sau một giây đã trở nên dịu lại, anh đưa tay chạm vào gương mặt cô:

- Anh chỉ vì em mà thôi.

Kiều Chinh đứng ngây người nhìn Cảnh Phong, cảm xúc trên đôi bàn tay của anh khiến cô run rẩy, cô vừa khao khát cái vuốt ve đó vừa sợ hãi nó. Ánh mắt anh chân thành đến mức, bất giác cô muốn tin anh nhiều hơn.

Cảnh Phong tiến sát cô hơn, môi anh bắt đầu trượt lên môi cô.

Ở một góc phòng, ông Sĩ Thanh tắt màn hình tivi hiển hiện hình ảnh Cảnh Phong và Kiều Chinh đang ôm hôn nhau, môi cong lên thích chí. Con mồi của ông đang sa dần vào cái bẫy do ông giăng ra.

Tố Quyên mở cửa đi vào, cô bước đến bên ông, choàng tay ôm cổ ông khẽ nói:

- Em đã làm theo lời anh, đem cái bình cổ đó giao cho Cảnh Phong rồi. Nhưng em vẫn không cam tâm chút nào, để lấy được cái bình đó, anh đã tốn không ít công sức và tiền của. Bây giờ lại hai tay dâng cho Cảnh Phong như thế.

Ông Sĩ Thanh bật cười lớn, vỗ nhẹ cánh tay Tố Quyên:

- Anh đâu có tặng không cho cậu ta. Sau này anh nhất định sẽ lấy lại nó, đã vậy còn phải lấy lãi gấp trăm lần nữa kìa.

- Ha ha, em cũng đoán như thế – Tố Quyên hôn mạnh lên má ông, khe khẽ nói.

Cả hai người cùng bật cười lớn.

Hai người chỉ vừa trò chuyện với nhau thêm vài câu thì cánh cửa bật mở khiến cả hai giật mình ngoảnh đầu nhìn ra. Kiều Chinh bước vào. Tố Quyên hỏi dò:

- Sao em lại ra đây, Cảnh Phong đâu?

Kiều Chinh chẳng trả lời Tố Quyên mà bước thẳng đến trước mặt ông Sĩ Thanh, cô lớn tiếng chất vấn ông:

- Rốt cuộc thì mục đích của chú là thế nào? Rõ ràng vất vả lắm mới lấy lại được cái bình. Chú bảo chỉ dùng nó để nhử Cảnh Phong, vì sao lại đưa luôn cho anh ta? Cái bình đó là thứ ba con quý nhất, con không muốn nó lần nữa phải rời xa con.

- Kiều Chinh, con bình tĩnh đi – Ông Sĩ Thanh chắp hai tay vào nhau, bình tĩnh nhìn Kiều Chinh lên tiếng – Cái bình chẳng phải chẳng bao lâu nữa lại về tay con hay sao? Cậu ta đã bảo sẽ tặng lại cho con mà?

Kiều Chinh giật mình, cô nhìn ông Sĩ Thanh bằng ánh mắt nghi hoặc. Dù rằng ông có thể đoán được Cảnh Phong dùng chiếc bình chỉ với mục đích tiếp cận cô nhưng việc anh bảo sẽ tặng nó cho cô chỉ là việc xảy ra cách đây vài phút trước, làm sao chú cô có thể biết được chứ?!

- Chú đặt camera trong phòng theo dõi con?

- Chỉ là muốn quan sát thái độ của Cảnh Phong mà thôi – Ông điềm tĩnh trả lời câu hỏi đầy tức giận của Kiều Chinh.

- Sao chú có thể làm thế chứ?

- Con ngại cái gì? – Ông Sĩ Thanh nhìn thẳng vào Kiều Chinh chất vấn, ánh mắt lạnh lùng quét lên người cô giống như biết rõ suy nghĩ của cô. Sau đó, ông nghiêm nghị lên tiếng bảo cô – Có hai lựa chọn. Một là con tiếp tục kế hoạch của chúng ta, hai là con cứ việc làm một đứa con bất hiếu đi theo trái tim mình.

Lời nói của ông đầy đả kích, cô khẽ nhắm mắt lại rồi thật lâu sau mới mở mắt ra nhìn ông mệt mỏi:

- Con ...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3619 ngày trước)
» Cờ Lê Số 14 ( Đăng 3622 ngày trước)
» Nếu Như Yêu ( Đăng 3623 ngày trước)
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý