Old school Swatch Watches
WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 677

Nếu Như Yêu


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 13/06/16 21:44:03
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Nếu Như Yêu


ều Chinh gật đầu, trong lòng không khỏi thắc mắc về tình cảm mà Cẩm Tú dành cho Cảnh Phong.

Trên đường về nhà, Cẩm Tú ghé ngang qua nhà Cảnh Phong để đem số thức ăn đã mua cho anh. Kiều Chinh muốn tránh mặt Cảnh Phong, ở anh có điều gì đó khiến cô vừa sợ hãi vừa gần gũi.

Cô đứng trước cổng nhà Cảnh Phong đợi Cẩm Tú.

Lần trước cô đến đây là trong cái đêm kinh hoàng ấy, vì sợ nên không kịp nhận ra con đường này đẹp đến thế. Một con đường rợp bóng cây xanh, không khí nhộn nhịp, trong lành.

Đúng lúc đó, một cô gái mảnh khảnh, đội một chiếc nón kết, nét mặt khá quen lướt qua cô. Lẽ nào là cô gái hôm qua? Lẽ nào lại trùng hợp đến thế? Kiều Chinh mở to mắt nhìn, chắc chắn không lầm được, gương mặt cô gái kia cô đã khắc cốt ghi tâm rồi. Cô muốn đến gần hỏi cho rõ mọi chuyện. Nhưng khi cô còn chưa bước xuống lòng đường thì một chiếc xe phân khối lớn chở hai thanh niên, chạy vèo đến tấp vào chỗ cô gái kia đứng, bọn họ nhanh chóng trao và nhận thứ gì đó. Xong việc, chiếc xe lại phóng vèo đi.

Cô gái kia cũng quay lưng định bỏ đi thì một người chụp lấy tay cô ta giữ lại. Người này chẳng phải ai khác ngoài viên cảnh sát trẻ hôm qua. Xem ra trái đất thật tròn, những người cô không muốn gặp lại lần lượt xuất hiện trước mặt cô. Kiều Chinh không biết viên cảnh sát nói gì, nhưng nghe cô gái kia hét lớn:

- Bớ người ta, cảnh sát sàm sỡ.

Tất cả mọi người quanh đó đồng loạt quay đầu nhìn. Thấy mọi người bu đông đến, nước mắt cô gái chảy ròng ròng, mếu máo nói:

- Anh ta gạ tình tôi, tôi không đồng ý thì giở trò sàm sỡ. Thấy tôi la lên, anh ta thẹn quá vu oan cho tôi buôn bán mua túy định bắt tôi về đồn. Mọi người giúp tôi với. Cảnh sát đúng là ngang ngược quá mà.

Mọi người thấy vậy lập tức vây quanh viên cảnh sát trẻ còn đang ngơ ngác. Mặc cho anh ta phân minh biện giải thế nào đi nữa thì trong mắt tất cả mọi người, cô gái đang kêu gào thảm thương này dường như mới là người bị hại. Kiều Chinh thấy thế liền luồn qua đám đông, chạy đến ôm chầm lấy cánh tay viên cảnh sát, nũng nịu nói:

- Anh à, làm gì lâu quá vậy?

Viên cảnh sát trẻ và đám đông cùng ngạc nhiên nhìn cô. Cô liền giải thích:

- Hôm nay hai chúng tôi có hẹn cùng đi xem phim, nhưng vì là một hình sự mẫu mực nên khi thấy cô ta truyền tay cho hai thanh niên vừa phóng xe mô tô kia một vật gì đó, anh ấy nghi ngờ là ma túy mới kiểm tra thôi.

Mọi người à lên tản dần ra, cô gái cứng miệng không nói năng gì nữa. Viên cảnh sát lên tiếng:

- Giờ thì cô có thể im lặng theo tôi về đồn rồi chứ.

Anh ta nhanh chóng bắt giữ cô ả giao cho đồng nghiệp rồi nói với cô:

- Cám ơn cô. Tôi nợ cô một lời xin lỗi – Viên cảnh sát trẻ lúng túng.

- Không phiền anh làm việc nữa, tôi đứng đây chờ bạn rồi về nhà ngay – Kiều Chinh giơ tay tạm biệt anh ta rồi quay đầu bước đi về phía chiếc xe của mình.

- Này em…

Nghe gọi, cô dừng bước, quay đầu lại. Viên cảnh sát trẻ càng lúng túng hơn nói:

- Anh là… anh là… Long Sơn. Chúng ta có thể làm bạn chứ?

Rồi có vẻ như biết mình đã quá đường đột, anh vội vàng giải thích:

- Anh không có ý gì đâu. Chỉ là…

- Được mà – Kiều Chinh vui vẻ đáp, nhìn dáng vẻ lúng túng của anh không khỏi bật cười – Tên anh thật ấn tượng.

- Vậy còn tên em? – Gương mặt Long Sơn sáng lên.

- Em là Kiều Chinh, Hoàng Kiều Chinh – Kiều Chinh lưỡng lự đáp.

- “Chinh” trong “Chinh phụ ngâm” à? – Long Sơn hơi nhíu mày hỏi.

Kiều Chinh gật gật đầu, Long Sơn cười lớn:

- Tên của cả hai chúng ta đều đặc biệt cả, không phải sao?

Kiều Chinh cũng phì cười, tự nhiên cô thấy anh thật gần gũi.

Kiều Chinh tạm biệt Long Sơn rồi đi về xe của mình. Bước chân cô khựng lại khi thấy Cảnh Phong đang đứng dựa vào xe cô từ bao giờ. Anh chắp hai tay trước ngực, ánh mắt nheo nheo nhìn cô, gương mặt lạnh lùng dưới ánh nắng quyến rũ lạ lùng. Kiều Chinh cũng ngỡ ngàng trước vẻ đẹp ấy. Cô không biết mình có nên bước tiếp hay không. Nếu cô quay lưng bỏ đi thì mọi việc sẽ chẳng bao giờ được hóa giải. Nhưng nếu không đi, cô không biết phải nói gì với anh nữa. Cô đã muốn tránh xa anh mà anh cứ càng gần cô hơn. Cuối cùng cô e dè ngẩng đầu nhìn Cảnh Phong hỏi:

- Sao anh lại ở đây?

- Đến đây xem kịch vui – Cô đỏ mặt xấu hổ, giả vờ quay mặt nhìn xung quanh rồi hỏi – Có diễn kịch ở đây sao?!

- Diễn viên đang đứng trước mặt tôi đấy thôi – Cảnh Phong cười lớn.

Kiều Chinh giờ mới nhận ra anh trêu mình, mặt cô như mếu:

- Làm gì có kịch nào chứ?

- Anh cảnh sát đó đúng là mới vào ngành. Có ai đi hẹn hò với bạn gái lại mặc đồng phục bao giờ. Cũng may gặp cô ta là tay mơ, chứ gặp tội phạm thật sự, hai người sẽ bị vạch trần ngay.

Kiều Chinh nghe nói thì há miệng. Anh nói đúng.

- Sao anh lại ở đây? – Cô muốn đổi chủ đề để bớt xấu hổ. Thái độ của cô khiến Cảnh Phong mỉm cười, anh nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt mang theo sự trêu chọc. Mái tóc anh theo cái nghiêng đầu mà khẽ rơi xuống vầng trán càng khiến anh thu hút hơn.

Kiều Chinh bị anh nhìn đến đỏ mặt, môi cô mím lại để lộ hai má lúm đồng tiền. Hai bàn tay bối rối vặn vào nhau. Cô không biết tại sao mỗi khi đối diện với Cảnh Phong, cô lại không thể nhìn thẳng vào anh. Nhưng rõ ràng cô không sợ anh.

Cảnh Phong chầm chậm bước tới mấy bước, Kiều Chinh liền lùi lại mấy bước. Anh bước một, cô lùi lại hai, bước tiến của anh dài bằng hai bước lùi của cô cho nên khoảng cách giữa họ mãi vẫn chẳng thể cách xa được. Kiều Chinh cứ lùi mãi cho đến khi chân cô chạm vào bậc thềm, bước hụt xuống lòng đường. Loạng choạng vài giây, cô ngã bật ra sau. Cảnh Phong đỡ lấy cô, kéo cô ngã nhào vào lòng anh. Mắt chạm mắt, nồng nàn.

Tim Kiều Chinh đập liên hồi, mặt cô đỏ bừng bừng, hơi thở gấp gáp, lần này cô bị ánh mắt của anh làm cho đông cứng, muốn tránh cũng không tránh được. Cảnh Phong buông một nụ cười cuốn hút:

- Dường như em rất sợ tôi?!

- Đâu có – Kiều Chinh nuốt nước bọt, cố gắng kìm chế hơi thở của mình.

- Vậy vì sao em không dám nhìn thẳng vào mắt tôi? – Cảnh Phong trầm giọng hỏi cô.

- Em… – Anh nghe thấy cả tiếng trái tim cô đập rộn ràng trong lồng ngực. Cô thật khác biệt với các cô gái mà anh biết.

Đứng trước cô, anh cảm thấy như quãng đời phiêu bạt trước đây của mình chỉ là một giấc mơ thoáng qua. Khi đối mặt với thế giới, cô kiên cường như một nhành hoa, dù yếu mềm nhưng không bao giờ đầu hàng. Trong lúc nguy cấp nhất, cô đã chọn cách ở lại cùng anh, lúc đó cô đã đánh cược cả mạng sống. Đối mặt với cái chết không sợ, lại sợ đối mặt với anh ư?

- Hai người đang làm gì vậy? – Giọng Cẩm Tú vang lên.

Cảnh Phong bình thản buông tay ra khỏi người Kiều Chinh. Kiều Chinh giật mình, bối rối nhìn Cẩm Tú:

- Không có gì, mình suýt té, anh ấy đỡ mình thôi. Chúng ta về được chưa?

Cẩm Tú cười gượng:

- Mình nấu giúp anh ấy mấy món rồi về.

Kiều Chinh khẽ cười gật đầu, lòng cô hơi buồn khi nhận ra giọng điệu như khẳng định quyền làm chủ của Cẩm Tú. Đúng lúc đó, Cảnh Phong lên tiếng:

- Sao hai người không ở đây ăn chung luôn?!

Kiều Chinh ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Cảnh Phong. Sắc mặt Cẩm Tú càng sầm xuống.

- Dù sao, một mình anh cũng không ăn hết ngần đó thức ăn – Cảnh Phong nói tiếp.

Nhìn dáng cô bước vào nhà, anh khẽ nhếch môi cười. Cẩm Tú bước đến bên anh, khẽ hỏi:

- Anh thật sự muốn tiếp cận cô ấy sao?

Nụ cười trên môi Cảnh Phong tắt ngấm, ánh mắt tối sầm đáng sợ, anh nghiêm mặt đáp:

- Cô ấy là con cờ tốt nhất. Sao hả, em không đành lòng à?!

Cẩm Tú siết chặt tay lại:

- Em sẽ giúp anh.

Nhà của Cảnh Phong là căn nhà hai tầng bình dị, bên trong càng bình dị hơn so với vẻ lãng tử của chủ nhân. Căn nhà màu xám, rèm cửa màu xanh lạnh lẽo và cô đơn. Bên trong, ngoài bộ ghế sô pha và một chiếc tivi, chẳng có thêm bất cứ vật dụng nào. Trên tường chỉ có một chiếc đồng hồ màu xám. Kiều Chinh ngạc nhiên nhìn chiếc ghế sô pha độc nhất, không biết có nên ngồi xuống hay không.

- Thế nào? – Cảnh Phong đi đến ghế sô pha ngồi xuống rồi mới nói – Không nghĩ nhà của một đại ca giang hồ như tôi lại không có bất cứ thứ gì tỏ vẻ sang trọng giàu có à?

Kiều Chinh không ngờ Cảnh Phong lại nói đúng suy nghĩ trong đầu mình. Cô bối rối đứng bật dậy, lúng túng nói:

- Để em đi phụ Cẩm Tú nấu cơm.

Nói xong, không cần biết Cảnh Phong nghĩ gì, cô đi nhanh xuống bếp. Cảnh Phong nhìn theo khẽ cười, ánh mắt hấp háy. Anh lẩm bẩm: “Thú vị thật”.

Cẩm Tú thấy bộ dạng hốt hoảng của cô thì hỏi:

- Có chuyện gì à?

- Không có, mình chỉ muốn giúp Tú nấu cơm thôi…

- Giúp mình bào cái này – Cẩm Tú chỉ tay vào mớ cà rốt.

Kiều Chinh ngây người, cô cắn môi, Cẩm Tú muốn cô bào cà rốt, nhưng lấy cái gì bào?! Từ nhỏ cô chưa từng làm bếp bao giờ, đến muối, đường, bột ngọt cô còn không phân biệt được huống hồ các loại dao. Như đoán được, Cẩm Tú đưa con dao bào đến trước mặt cô. Cô nhìn thật kĩ con dao, cố ghi nhớ hình ảnh của nó, nhanh tay cầm quả cà rốt lên, vụng về bào.

- Á – Cô kêu khẽ một tiếng, buông rơi con dao khỏi tay mình. Ngón tay đã đứt rồi, cô muốn khóc vì không ngờ mình vô dụng đến vậy.

Cảnh Phong chỉ vừa mới mở tivi được vài giây thì nghe tiếng loảng xoảng trong nhà bếp vọng ra. Anh chạy nhanh xuống bếp thì thấy cảnh tượng bày ra trước mắt như vậy.

- Rửa sạch tay đi rồi theo tôi – Cảnh Phong lạnh lùng nói.

Cô vừa bước vào phòng khách thì thấy Cảnh Phong đã ngồi trước một hộp băng cứu thương khá lớn, bên trong có rất nhiều loại thuốc được sắp xếp ngay ngắn. Cô e dè ngồi xuống bên cạnh anh, tay vẫn nắm chặt ngón tay vừa bị đứt.

- Đưa tay.

Kiều Chinh cắn môi lắc đầu:

- Không sao, hết chảy máu rồi.

Cảnh Phong dường như không để ý đến những gì cô nói, anh nắm lấy tay cô kéo về phía mình rồi đặt tay cô trên đùi anh, tháo ngay miếng băng keo cá nhân cẩn thận dán vào tay cô. Ở khoảng cách gần như thế, Kiều Chinh có thể nhìn rõ từng ngón tay của anh. Bàn tay anh có những ngón thon dài, cứng cáp, móng tay cắt gọn gàng, lòng bàn tay khô và ấm áp. Những vết chai sạn giữ chặt lấy ánh mắt cô. Hơi ấm và xúc cảm ấy làm cô dễ chịu.

Xong xuôi, không để cho Kiều Chinh nói lời cảm ơn, Cảnh Phong đã bê hộp thuốc đi lên lầu. Khoảng thời gian sau đó, anh ở mãi trên lầu không hề bước xuống dưới. Cô lặng lẽ chờ. Cảnh Phong lúc nào cũng khiến tâm trí cô rối bời. Anh là một đại ca giang hồ, vẻ mặt lạnh lùng khó gần, nhưng khi nhìn cô, ánh mắt anh lại thật ấm áp.

Lúc này đây, cô không hiểu được trong lòng anh nghĩ gì? Là anh không muốn nói chuyện cùng cô hay là vì anh thấy tội nghiệp cho vẻ lúng túng của cô trước anh. Anh giống như một tấm gương ảo, chỉ có thể nhìn thấy nhưng không thể chạm vào. Đôi mắt ám ảnh đau đớn và cô đơn của anh thu hút cô. Đang miên man suy nghĩ, Kiều Chinh không biết Cẩm Tú đến phía sau cô từ lúc nào, Cẩm Tú vỗ vai cô hỏi:

- Làm gì mà như người mất hồn vậy hả?

- Không có gì đâu – Kiều Chinh cười đáp.

- Giúp mình lên lầu gọi anh Phong xuống ăn cơm đi, mình sẽ dọn bàn – Cẩm Tú nói rồi nhanh chóng xuống bếp.

Trên lầu có hai phòng ngủ. Cô mở cửa theo cảm giác. Căn phòng thứ nhất vừa mở ra, ánh sáng từ cửa số chiếu vào. Đó là một căn phòng rất đẹp, được trang trí vô cùng đáng yêu. Ai cũng có thể nhận ra ngay đây là phòng dành ột bé gái. Căn phòng hoàn toàn trái ngược với vẻ lạnh lẽo, trống không bên dưới. Quả thật khiến Kiều Chinh tò mò. Vì sao lại có một căn phò...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3619 ngày trước)
» Cờ Lê Số 14 ( Đăng 3622 ngày trước)
» Nếu Như Yêu ( Đăng 3623 ngày trước)
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý