Polaroid
WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 1424

Hồi Tâm Chưởng


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 14/06/16 08:54:23
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Hồi Tâm Chưởng


“Có thể gã này bắt cóc vị tiểu cô nương này để giở trò nài hoa ép nguyệt chỉ đây vì cô ta … cô ta đẹp quá mà.” “Ngươi … ngươi …” Mụ vợ lấy ngón tay dí vào trán lão chủ quán:

“Ngươi cũng híp mắt lại phải không?” “Hì hì…” Lão chủ quán nhe răng cười.

- Đẹp như thế thì ai chả mê. Nhưng ta … đã nghĩ đến một thứ còn thú

vị hơn nhiều. Ta nghĩ làm sao thử lòng gã một chút. Nếu đúng thì cái túi bạc gã đeo kè kè bên hông kia sẽ là của vợ chồng mình. Nghĩ thế ta làm như không hay biết gì cả. Đợi gã đặt vị tiểu cô nương kia xuống gường xong, gã bước xuống ta mới hỏi:

- Thưa công tử, hình như vị tiểu cô nương kia bị bịnh thì phải?

“Không việc gì đến ngươi. Tò mò là mất mạng đấy.” Gã thư sinh quắt mắt nói.

“Tiểu nhân đâu có dám tò mò…” Ta làm bộ sợ hãi nói:

“Tiểu nhân chỉ định hỏi để xem công tử có cần món ăn gì đặc biệt cho cô nương không?” “Không cần!” Gã thư sinh sẵng giọng:

“Ngươi cứ làm việc của ngươi. Cần gì ta sẽ gọi.” Gã có vẻ rất mỏi mệt và đói nên bao nhiêu đồ ăn ta mang ra hắn ngốn hết sạch. Gã mở bọc ra, nàng có biết không, toàn là bạc nén. Gã quẳng lên bàn rồi bảo ta.

- Bây giờ, ta lên nằm nghỉ một lát. Có ai hỏi ngươi đừng nói gì nghe chưa?

“Dạ.” Ta làm bộ kính cẩn trả lời.

Một lúc sau, đợi cho gã ngũ say ta gõ cửa phòng của hắn. Gã bật ngay dậy, tay lăm lăm trường kiếm trông thật dữ tợn. Thấy ta, gã khẽ hỏi:

- Nhà ngươi làm gì mà phải đánh thức ta vào giờ này?

- Tiểu nhân, tiểu nhân xin công từ thứ lỗi. Bởi vì có người hỏi ở bên ngoài.

- Ta đã bảo ngươi rồi, sao ngươi không nói như vậy chứ?

- Dạ tiểu nhân có nói như lời công tử dạy, nhưng họ … họ không tin.

- Ai, có phải một gã tiểu tử mặt mũi lem luốc áo quần bẩn thỉu không?

“Dạ đúng đấy…” Ta mừng rơn thấy gã đã mắc mẹo. “Cái thằng tiểu tử ấy trông vậy mà nhiều tiền gớm. Gã móc ra cả đống bạc rồi bảo tiểu nhân:

Ngươi hãy nói thật cho ta biết ngươi có thấy một gã thư sinh cùng với vị tiểu cô nương nào đi qua đây không? Ta sẽ thưởng cho ngươi số bạc này …” – Ngươi trả lời ra sao?

- Tiểu nhân trả lời rằng tiểu nhân không thấy ai cả, nhưng thiếu hiệp hãy đợi lát để tiểu nhân vào hỏi vợ tiểu nhân xem.

- Ngươi hãy bảo vợ ngươi ra trả lời ngay với gã đó rằng không có ai ở đây cả, hoặc chỉ cho gã một con đường nào đó. Ta sẽ cho ngươi tất cả số bạc này.

Ta mừng rỡ rồi xuống nhà vờ bảo nàng mấy câu. Sau đó một lúc ta lên bảo gã.

- Tên tiểu tử ấy đã đi rồi. Hắn bảo nếu không gặp thì sẽ quay lại …

Gã thư sinh sợ hãi, gã vội vàng bế thốc vị tiểu cô nương lên bảo ta.

- Bây giờ ta phải đi, nếu gã quay lại thì ngươi liệu lời mà nói đấy …

Kể đến đây, lão chủ quán bật lên tiếng cười khoái trá. Gã bảo mụ vợ:

- Quả nhiên, gã tiểu tử kia đến thật, đúng là gã thư sinh đã bắt cóc vợ tiểu tử ấy rồi.

Kể cũng thương hại cho gã ta, trông y có vẻ thật thà ngốc nghếch, nhưng có vẻ nghèo rớt mừng tơi. Nếu gã có nhiều tiền hơn, hẳn ta đã chỉ cho gã đi đúng đường rồi …

Dương Tôn Bảo buông mình nhảy xuống đất nhẹ nhàng như một chiếc lá. Gã tức giận quát lên:

- Bây giờ ta không có tiền thì ngươi có chỉ cho ta không?

Vợ chồng lão chủ quán sợ hãi cứng người lại. Lão lắp bắp:

- Xin thiếu hiệp… thứ lỗi … tiểu nhân …

- Lão đã lừa gạt ta, lần này, lão cố tình dối trá thì đừng có trách ta tàn ác đấy.

- Tiểu nhân không đời nào dám lừa gạt thiếu hiệp nữa đâu.

Lão chủ quán sốt sắng cầm tay Dương Tôn Bảo dắt tay ra ngoài cửa, lão nói:

- Trước mặt là hai con đường, nhưng thiếu hiệp đừng đi theo hai con đường ấy. Bên trái là một lối mòn tưởng không dẫn đến đâu cả, nhưng thực ra lại đi rất dễ dàng. Thiếu hiệp cứ thẳng con đường đó chừng ba bốn chục dặm sẽ lại thấy có ba ngã rẽ. Cứ theo con đường bên tay phải mà đi. Còn về sau như thế nào thì tiểu nhân không biết nữa …

Dương Tôn Bảo lộ vẻ nghi ngờ, gã hỏi:

- Lão có lừa ta lần nữa không đấy?

- Tiểu nhân biết là vì trước khi thiếu hiệp tới có một bọn người khá đông đã đến nghỉ chân ở đây. Tiểu nhân nghe chúng bàn tán với nhau nên biết vậy.

- Tại sao lão biết tên bạch diện thư sinh kia cũng là đồng bọn với chúng?

- Tiểu nhân cũng chỉ đoán vậy thôi, vì thấy gã kia cũng đi theo lối đó.

- Thôi được, bây giờ tại hạ mệt mỏi quá, lão đi kiếm giùm cho tại hạ con ngựa.

- Ngựa thì tiểu nhân không có, phải đi sâu vào trong xóm … hơn nữa, phải có tiền mới được.

- Tiền thì lão cứ lấy số bạc mà gã thư sinh đã cho mà mua. Khi nào có dịp tại hạ sẽ trả lại.

Gã chủ quán miễn cưỡng vâng lời. Lão vào nhà lấy tiền rồi đi vào con đường nhỏ phía sau. Một lát sau, lão dắt vào một con ngựa to lớn, thật đẹp. Lão bảo:

- Đây là giống ngựa quý gọi là giống ngựa Thần Phong vì nó chạy rất nhanh, giống ngựa này chỉ ở vùng này mới có. Lão mua tặng thiếu hiệp đấy.

Dương Tôn Bảo ngắm nghía con vật. Quả là giống ngựa quý:

bụng thon, chân dài, hai mắt sáng như sao. Gã mừng rỡ vô cùng nhảy phắt lên ngựa rồi nói:

- Cám ơn lão, sẽ có ngày tại hạ đền ơn.

Dương Tôn Bảo quất roi con ngựa phóng như bay. Quả đúng là giống ngựa quý, bên tai gió thổi vù vù chứng tỏ nó phi mà tốc độ nhanh khôn tả. Đường xa vời vợi, Dương Tôn Bảo chạy suốt đêm tới sáng hôm sau thì quả đúng như lời chủ quán nói, gã thấy một con đường nhỏ phía bên trái. Dương Tôn Bảo quan sát kỹ thì đúng là có vết chân người đã đi qua không lâu. Gã mừng thầm trong bụng cho ngựa đi theo lối ấy. Mãi đến xế chiều, gã định dừng lại nghỉ ngơi thì bỗng thấy xa xa có bụi bốc lên và hình như có tiếng người cười nói. Dương Tôn Bảo nhảy xuống tháo cương ngựa rồi vỗ về nó.

- Thôi ngươi đã hết lòng giúp ta, bây giờ ta cho ngươi được tự do, muốn đi đâu thì đi.

Con ngựa dương như có vẻ quyến luyến Dương Tôn Bảo, nó thở phì phì qua lỗ mũi rồi cứ dậm chân tại chỗ không chịu rời. Dương Tôn Bảo vỗ vỗ vào đầu nó rồi nói tiếp:

- Mi hãy đi đi, ta không thể cưỡi mi được nữa. Phía trước có người rồi, chúng ta có thể bị lộ tông tích mất.

Con ngựa dường như hiểu ý Dương Tôn Bảo. Nó hý lên một tiếng như chào từ biệt rồi cất mình phóng nhanh mất dạng.

Dương Tôn Bảo trổ thuật phi hành, chàng chạy được một lúc lâu thì đuổi kịp toán người phía trước. Đó là một đám người đông khoảng mười tên hán tử. Tên nào cũng mặt đồ chẽn màu xanh đầu đội mũ như kiểu quân lính triều đình trong thật kỳ dị. Nhưng nhìn cước bộ của chúng, Dương Tôn Bảo biết võ

công của bọn chúng vào hạng trung bình. Dương Tôn Bảo bám theo. Một lát, gã nghe thấy một tên nói:

- Chuyến này đi không thành công, thế nào cũng bị cũng quở trách.

“Biết làm sao được…” Một gã nói:

“Bọn mình đã gắng hết sức rồi còn gì. Hơn nữa, có thể có kẻ nào đã bắt mất rồi thì sao.” – Mi chẳng biết cái gì cả. Tính tình của Giáo chủ thì mi còn lạ gì nữa, không khéo tất cả chúng ta bị uống …

Gã bỗng ngừng bặt sợ hãi nhìn xung quanh như có ai nghe thấy. Một lúc sau, một gã mặt đen, trông láu lĩnh nói.

- Ta nghĩ ra một kế này, bọn bây thấy thế nào. Bây giờ tất cả chúng ta đều đồng thanh khai với Giáo chủ rằng chúng ta bắt gặp một gã lạ mặt chặn đường tấn công. Bọn ta chống cự không nổi nên phải bỏ chạy về.

- Thế nếu lần sau Giáo chủ lại sai đi mà vẫn không tìm được hai con ếch chết tiệt đó thì sao?

Dương Tôn Bảo nghe nói đến ếch thấy động lòng. Không hiểu Giáo chủ của bọn này sai bọn chúng đi bắt ếch để làm gì kia chứ? Gã có nói:

“bắt hai con”, hẳn là hai con ếch mình đã ăn mấy bữa trước rồi. Chắc phải có việc gì quan trọng đây?

Nghĩ đến đây, Dương Tôn Bảo lại nghe thấy một tên nói.

- Dễ quá mà, thì chúng ta cứ đổ cho gã thiếu niên ấy đã bắt rồi. Thế là lần sau khỏi phải đi …

Bọn chúng lại im bặt. Tên vừa nói nét mặt sợ hãi nhìn trước ngó sau. Gã biết đã lỡ lời.

Nếu kẻ nào nghe được thì chỉ có nước toi mạng.

Bọn chúng đi một quãng nữa, rồi một tên nói:

- Sắp tới nhà rồi, nghỉ một lát đi bọn bây ơi!

Bọn chúng dừng lại nằm ngổn ngang bên vệ đường. Dương Tôn Bảo trong lòng thắc mắc vô cùng. Không hiểu bọn này thuộc bang hội nào, Giáo chủ là ai mà coi bộ bọn chúng khiếp hãi đến thế? Mà lại còn con ếch nữa, chúng đi bắt về để làm gì? Không hiểu gã bạch diện thư sinh có cùng một bọn với lũ này không?

Nghĩ như vậy, Dương Tôn Bảo quyết định sẽ bắt một tên để khai thác. Dịp may đã đến.

Một tên trong bọn bỗng đứng dậy nói với đồng bọn.

- Tui bây ở đây chờ tao một lát nhé, đừng có đi trước đấy.

Gã nói xong đi về phía sau vào trong rừng. Dương Tôn Bảo trong lòng hồi hộp. Gã len lén đi theo tên đó. Không hiểu tên này vào rừng làm gì thế nhỉ? Dương Tôn Bảo nghĩ bụng …

Gã thấy tên đại hán đi rất sâu vào rừng, rồi gã tìm một tảng đá lớn ngồi lên rồi tụt quần ra.

Dương Tôn Bảo bật cười trong bụng. Thì ra gã đi vệ sinh. Tên đại hán thở ì ạch có vẻ khó nhọc lắm.

Một lát sau, gã đứng dây kéo quần lên lúi húi buộc lại dây lưng. Gã vừa ngẩng đầu lên thì đã thấy một thiếu niên xuất hiện ngay trước mặt và ngay lập tức cổ họng gã đã bị hai ngón tay cứng như kìm sắt kềm chế. Gã sợ hãi ú ớ định kêu lên thì đã thấy cổ họng đau buốt.

Dương Tôn Bảo gằn giọng nói khẽ:

- Ngươi hãy im ngay, không ta hạ thủ bây giờ.

Dương Tôn Bảo kéo gã đại hán đứng sau một gốc cây rồi trầm giọng hỏi:

- Ngươi thuộc môn phái nào?

- Tại hạ, tại hạ không ở môn phái nào cả.

- Thế ngươi thuộc bang hội nào, nói mau?

- Tại hạ … là môn đồ của Huyết Hồn Bang.

- Huyết Hồn Bang? Cái tên gì mà ghê vậy, lần đầu tiên ta mới nghe nói đấy. Giáo chủ của ngươi là ai?

“Là là …” Gã hoảng sợ đến chết khiếp khi phải nhắc đến tên của Giáo chủ.

“Nói mau lên.” Ngón tay của Dương Tôn Bảo lại xiết chặt thêm một chút.

“Là … là …” Gã đau đớn lắp bắp:

“Lý Quế Anh.” – Lý Quế Anh à?

Dương Tôn Bảo hãy còn tí tuổi, lại chưa từng trãi giang hồ nên đâu có biết. Lý Quế Anh là một nữ ác nhân chuyên dùng chất độc, võ công vào loại cao siêu mà thủ đoạn lại vô cùng tàn ác. Chính vì thế, lũ thuộc hạ mới khiếp sợ đến như vậy.

- Thế tên mặt trắng bệch có phải cùng bang hội với ngươi không?

Tên đại hán vô cùng kinh ngạt không hiểu sao Dương Tôn Bảo lại biết đến gã.

“Phải, phải!” Gã nói:

“Y tên Mã Đạt Sinh, Phân đà trưởng.” Dương Tôn Bảo mừng quýnh lên. Gã chẳng hiểu Phân đà trưởng là cái chức vụ gì, nhưng như vậy là đã đúng hướng. Vậy là Lan cô nương đã bị bắt về đây.

Đúng lúc ấy bỗng có tiếng gọi:

- Cái thằng Trương Tam làm cái quái gì trong đấy không biết? Có ra mau, không bọn ta đi ngay bây giờ.

Không có tiếng trả lời, một gã lớn tiếng nói:

- Này Vương ca, ngươi vào xem cái thằng chết tiệt ấy nó làm cái gì mà lâu thế.

Gã tên Vương đứng dậy đi vào phía trong. Trời tối nên vừa đi gã vừa gọi “Trương Tam, Trương Tam, mi đâu rồi ra đây mau lên, đừng giở trò nữa.” Không thấy Trương Tam trả lời, gã vừa lầu bầu trong miệng vừa dò dẫm dáo dác nhìn quanh. Tới chỗ hòn đá ban nãy, gã cúi xuống nhìn rồi lấy tay bịt mũi miệng lẩm bẩm:

- Khiếp, cái thằng quỷ này ăn cái gì không biết nữa, mà gã đi đâu mất rồi?

Dương T...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3621 ngày trước)
» Đại Mạc Đao ( Đăng 3622 ngày trước)
» Hồi Tâm Chưởng ( Đăng 3622 ngày trước)
» Võ Lâm U Linh Ký ( Đăng 3622 ngày trước)
» Gươm Đàn Nửa Gánh ( Đăng 3622 ngày trước)
Trang:12»
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý