pacman, rainbows, and roller s
WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 49041

Đã Có Tôi Bên Em


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Đã Có Tôi Bên Em


ave; đang không muốn sống có phải không? Hung hăng đánh lên tay lái một cái, ánh mắt Tử Phong tràn đầy tức giận.

Không suy nghĩ nhiều Tử Phong nhấn ga lao xe đi theo địa chỉ. Tâm trạng Tử Phong thật sự không tốt, anh không còn giữ được bình tĩnh nữa. Tại sao liên tiếp những lần anh muốn công bố sự thật lập tức xảy ra chuyện. Vì quá lo lắng mà Tử Phong quên mất phải gọi cho người cận vệ.

Địa chỉ anh đến đơn giản chỉ là một quán cà phê sang trọng nhưng cũng không quá cầu kì. Tóm lại nơi đây là một nơi thuận tiện cho những lúc bàn chuyện quan trọng, nơi đây mỗi chỗ đều có vách ngăn.

Tử Phong bước đến nơi chỉ thấy Hạo Minh một bộ dạng nhàn nhã ngồi pha trà. Cậu ta cũng thư thả quá đi, Tử Phong kìm nén tức giận cùng lo lắng trong lòng, gương mặt âm trầm quan sát Hạo Minh.

– Đến rồi sao, ngồi đi!_Hạo Minh cười cười ánh mắt không có lo lắng.

– Cậu cũng rất nhàn nhã, hiện tại cũng có tâm trạng uống trà?_Tử Phong tao nhã ngồi xuống, đôi môi khẽ nhếch cười lạnh.

– Tôi cảm thấy tâm trạng rất tốt, tâm trạng cậu không tốt sao? Có muốn một chút trà để lấy lại tinh thần không?

Nói thử xem biết người con gái của mình trong tay người khác tâm trạng có thể tốt sao? Cậu ta là đang thách thức lòng kiên nhẫn của anh sao?

– Cảm ơn tôi không có hứng thú. Vậy cậu nói xem tâm trạng của tôi có tốt hay không?_Tử Phong không có biểu hiện bất an.

– Nhìn sắc mặt cậu đúng là cực kì tốt, xem ra Tâm Di đối với cậu cũng không có phần trăm ảnh hưởng nào._Hạo Minh liếc mắt cười xem thường.

Tử Phong nhíu mày, đáy mắt thoáng thấy nét bất an. Nói anh không lo lắng sao? Anh không chỉ lo lắng hận không thể cho người con trai trước mặt một bài học. Cậu ta rốt cuộc là có mục đích gì cứ một mực lấy Tâm Di ra uy hiếp anh?

– Nói đi Tâm Di ở đâu đừng đi quá giới hạn của tôi._Tử Phong lạnh nhạt đôi mắt hằn tia giận dữ.

– Xem kìa tôi nhìn sắc mặt cậu đúng là trái hoàn toàn với lúc nãy. Chà, như vậy phải trả Tâm Di lại cho cậu rồi._Hạo Minh tỏ vẻ thông cảm giả tạo.

Hừ! Ngụy quân tử!

Trong lòng Tử Phong hừ lạnh khinh bỉ, cậu ta là đang tỏ thái độ gì nói anh bất lực sao? Tử Phong nắm chặt tay cố nuốt ngọn lửa đang sôi trào xuống, nếu không phải vì sự an toàn của Tâm Di hiện tại anh cũng không dư hơi ngồi nói nhảm với cậu ta.

– Không cần cậu trả tôi có thể tự giành lấy huống hồ Tâm Di vốn là của tôi, cậu muốn giữ cô ấy nhưng cũng không giữ được lòng cô ấy. Tôi nói như vậy có đúng hay không?

Đôi môi anh nở nụ cười lạnh bạc thái độ trêu tức. Anh còn không biết cậu ta biết Thiên Tư đã trở về sao? Anh căn bản không lo sợ cậu ta tổn hại Tâm Di chỉ là muốn đem cô ra làm đau anh mà thôi.

Mặt Hạo Minh từ tươi cười chuyển sang sắc mặt trắng xanh, đôi mắt hằn tia ghen tị. Tử Phong là đang làm gì ra oai với cậu ta sao? Tức giận, phải cậu ta cực kì tức giận hận không thể đưa Tâm Di trở về bên người cậu ta. Tử Phong nói cũng không có sai lệch, cậu ta giữ Tâm Di cũng không giữ được tâm của cô. Tình yêu của cô mãi mãi cũng chỉ dành cho một mình Tử Phong mà thôi.

Không biết qua bao lâu, Hạo Minh điều chỉnh thần sắc thở dài một cách bất đắc dĩ.

– Nhưng biết làm sao đây khi tôi biết Tâm Di chính là Thiên Tư lại không muốn trả.

– Cậu muốn như thế nào?_Tử Phong mặt đỏ bừng vô cùng phẫn hận.

– Muốn Tâm Di nhớ lại._Hạo Minh nhún vai thản nhiên.

– Cậu không được làm vậy._Tử Phong hoảng hốt, lòng nóng như lửa đốt.

– Cậu ngăn không kịp rồi, thật ra tôi chỉ nói đùa với cậu thôi, Tâm Di cũng không có ở chỗ của tôi. Cô ấy chắc đang ở cùng với Hạnh Nghi.

Cậu ta cũng chỉ là làm chậm thời gian để Tử Phong đến bên cạnh Tâm Di mà thôi, Tâm Di hiện tại đang ở bên cạnh Hạnh Nghi thì đúng hơn. Cậu ta muốn Tâm Di nhớ lại khi đó chắc hẳn cô sẽ có cảm tình với cậu ta, cậu ta chưa bao giờ từ bỏ hi vọng đối với cô gái này.

– Cậu…_Tử Phong đứng dậy không kìm được tức giận nắm lấy cổ áo Hạo Minh..

Ánh mắt anh hiện giờ chính là muốn giết người, muốn giết người con trai trước mặt. Tử Phong nhìn chằm chằm gương mặt giả vờ vô tội kia mà muốn nghiền nát gương mặt này.

– Sao? Tức giận? Tôi chính là muốn giành lại Thiên Tư từ tay cậu._Hạo Minh nhếch môi cười đắc ý.

\" Bốp\"

Một cú đấm giáng lên gương mặt Hạo Minh, anh đúng là sắp không chịu nổi cái tính đắc ý kia. Nếu Tâm Di đã không ở trong tay cậu ta anh cũng không cần phải nhân nhượng nữa.

– Tôi cấm cậu đến gần cô ấy. Ngu ngốc, cậu có biết nó sẽ tổn hại đến Tâm Di như thế nào không?_Tử Phong trừng mắt cảnh cáo, đôi mắt tỏa ra hàn quang lạnh lẽo.

Hạo Minh nhất thời lảo đáo nhưng vẫn không quên nở nụ cười nửa miệng. Cậu ta cũng không có tức giận, đưa tay sờ lên mặt có chút đau, ung dung chỉnh lại cổ áo. Nhắm chừng Hạnh Nghi cũng đã nói xong chuyện cần nói, Hạo Minh cũng không có ý tiếp tục giữ Tử Phong ở lại. Nhưng thật ra cậu ta nhận ra lời nói của Tử Phong như đang nhắc cậu ta rằng Tâm Di nhớ lại cũng không phải chuyện tốt.

– Không hổ danh là Tử Phong, hiếm khi thấy cậu tức giận như vậy, buổi gặp mặt hôm nay rất đáng.

Tử Phong muốn nói cái gì đó, điện thoại chợt reo. Anh đưa tay ấn nút nghe sắc mặt liền biến sắc, lại là cô gái kia. Anh đúng là chưa có ra tay nặng nên cô ta không biết sợ có phải không. Anh thế nào lại quên gọi điện thoại cho cận vệ.

Tử Phong cất điện thoại, liếc mắt nhìn Hạo Minh một cái liền sải chân rời đi:

– Nếu Tâm Di có mệnh hệ nào nhất định cậu sẽ hối hận về sau.

– Tôi nghĩ không cần phải hối hận, hiện tại có lẽ Tâm Di đã nhớ lại rồi._Hạo Minh nói theo phía sau.

Bước chân Tử Phong có chút khựng lại rồi sải bước nhanh hơn, anh không thể lường trước trong tình cảnh hiện tại cô nhớ lại sẽ có biểu hiện gì. Anh không sợ cô nhớ lại chỉ sợ cô kích động thần trí rối loạn. Tim Tử Phong đột nhiên co thắt đau đớn,cô chịu nổi đả kích này sao?

Cửa xe thô bạo bị đóng mạnh một cái, xe lập tức như tên bay lao vút đi trong tích tắc. Nếu hiện tại có phép biến hóa không chừng sẽ tốt hơn.

Hạo Minh nhìn bóng Tử Phong khuất dần liền ngã người ra ghế gương mặt đầy bi thương, cậu ta lại nhớ đến lời nói của Tử Phong cô gái đó không thuộc về cậu ta. Mặc dù vậy cậu ta cũng sẽ không buông tay.

Tử Phong lao xe đi về phía trường học theo lời người cận vệ,Hạnh Nghi định làm cái gì lại tiếp cận Tâm Di? Anh một bụng tức giận, khuôn mặt đầy sát khí chỉ muốn đem một nam một nữ kia kết thúc sinh mạng.

Vừa tiến vào sân trường, Tử Phong đi nhanh đến nơi có Tâm Di trong lòng anh hiện giờ chính là những cơn sóng cuộn trào dữ dội.

————————————-
Dưới tán cây mát mẻ, gió nhẹ thổi làm rối tung đi làn tóc của hai cô gái ngồi cạnh nhau. Tâm Di một bộ dạng bần thần không muốn tin sự thật kia.

– Hạnh Nghi bạn đừng bịa chuyện có được không?_Tâm Di run rẩy hỏi dồn mặc dù đầu óc cô đã sớm trống rỗng hàng loạt hình ảnh như cuộn phim quay chậm hiện về.

– Em không bịa chuyện, em là nói thật chị đã mất kí ức nhất định phải nhớ lại._Hạnh Nghi một bộ dạng áp đặt.

Tâm Di hiện tại vừa nghe Hạnh Nghi nói xong mà đầu óc mụ mị trở nên choáng váng không thôi, cô không tin ngàn lần không muốn tin.

– Nói dối, nói dối tôi không tin!_Tâm Di lắc đầu nguầy nguậy không muốn tin.

– Chị phải tin, chúng ta là chị em sinh đôi. Chị phải nhớ lại để trả thù cho ba mẹ._Hạnh Nghi được nước càng nói càng khích.

– Không phải, không phải. Trả thù cái gì tôi không muốn nghe._Tâm Di cố bịt tai lại không muốn nghe những chuyện mà cô cho là hoang đường kia.

– Chị phải tin, em chính là em gái của chị sẽ không lừa gạt chị._Hạnh Nghi kích động kéo tay Tâm Di xuống một mực bắt ép Tâm Di nhớ lại.

Cô không muốn Tâm Di mất đi đoạn kí ức kia, dựa vào cái gì mối hận thù kia chỉ có một mình cô gánh chịu mà Tâm Di lại an nhàn hạnh phúc.

– Đừng…đừng nói nữa, tôi xin cô đừng nói nữa._Tâm Di hoảng sợ đôi mắt ngập nước, cả thân người run rẩy không thôi.

– Chị nhất định phải nhớ, chúng ta có chung kẻ thù chính là nhà họ Du._Hạnh Nghi không chỉ dừng nói mà càng nói càng như mũi tên đâm vào tim Tâm Di.

Tâm Di một mực không tin, đầu cô bắt đầu đau nhức vô cùng. Trời đất trong cô đang đảo lộn, cô phải làm sao đây?

Tử Phong!

Anh là đang ở đâu? Hãy nói với cô đây không phải sự thật đi!

– Không phải, không phải cô đừng nói nữa._Tâm Di cố chống cự không muốn nghe.

Những giọt nước mắt bắt đầu thay nhau rơi xuống, Tâm Di một bộ dạng khổ sở sắc mặt trắng bệch sợ hãi cực hạn.

Hạnh Nghi cứ như vậy nói rồi lại nói, cô muốn Tâm Di không được ngủ quên trong hạnh phúc, cô nhất định phải đối mặt.

Tử Phong đi từ xa nhìn thấy hai người con gái ngồi cạnh nhau, tâm trạng anh hiện tại cực kì phức tạp. Anh tại sao có một dự cảm không lành, Tử Phong đi một mạch đến bển hai người con gái đồng thời nhìn thấy một bộ dạng nhếch nhát của Tâm Di. Đáy mắt Tử Phong hiện tia đau đớn lại chuyển sang tức giận gieo l&eci...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3624 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 11/9/2014 ( Đăng 3627 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 25/9/2014 ( Đăng 3627 ngày trước)
» Sát thủ hoa hồng đen ( Đăng 3628 ngày trước)
» Vợ Bé Bỏng Của Tôi ( Đăng 3628 ngày trước)
Trang:1234...678»
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý