Teya Salat
WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 49034

Đã Có Tôi Bên Em


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Đã Có Tôi Bên Em


circ;u không có gì thay đổi. Nhưng hà cớ gì ông trời nhất quyết để cô lâm vào tình cảnh này để khiến cô một nụ cười trên môi cũng không có, một gương mặt u uất tang thương vì mất đi người thân.

– Tử Phong! Em không phải thiên thần em không cứu được ba mẹ…huhu._Tâm Di nước mắt lả chả không sao kiềm chế được.

– Không phải lỗi của em, là anh…là anh không giữ lời hứa ở lại cạnh em._Tử Phong nghẹn ngào, từng lời nói của cô vì sao lại làm lòng anh tê dại đến vậy.

– Ba…mẹ có thể không mang con theo._Tâm Di một chốc vô hồn âm thanh lãng đãng không tỉnh táo.

– Đừng…Tâm Di mau tỉnh lại, đừng rời xa anh. Em như vậy có biết anh đau lắm không?

Cứ như vậy khắp phòng bệnh một không khí ảm đạm đến lạnh lẽo cùng đau thương. Một cô gái run rẩy không ngừng nói những lời làm lòng người tái tê nằm trong vòng tay chàng trai. Một chàng trai một thân tuấn lãng thanh âm chua xót cố trấn tĩnh người mình yêu.

Một thoáng nhìn qua khiến người ta có cảm giác vô cùng não lòng, mùi yêu thương hòa lẫn đau thương là vui hay buồn đây?

Họ yêu nhau không sai, họ bên nhau không sai thế nhưng xung quanh họ chỉ có nước mắt không có nụ cười khi nhìn vào họ nên vui sao? Mười phần người ta gọi đó là bi đi.

Để bên nhau cũng thật khó nhưng bên nhau mà không có nụ cười cũng là một loại cực hình. Để nhìn thấy một nụ cười của người mình yêu họ phải trả giá rất nhiều thế nhưng vẫn còn nhiều chướng ngại.

Là oán hận của đời trước vì sao bắt họ gánh chịu? Tê tái như vậy, đau thương như vậy cuộc đời thật là khắc nghiệt.

Không ai có lỗi cả, cũng chỉ vì tình yêu mà họ ra nông nổi như vậy sao?

Bên ngoài căn phòng có hai bóng người nhìn một màn này cũng cảm xúc hỗn độn không thể tìm được đường thoát ra. Họ hànhđộng theo ý nghĩ cũng chưa từng nghĩ rằng sẽ mang lại kết quả như vậy. Họ không nghĩ rằng vì đánh thức kí ức mà khiến người con gái đó đau đớn đến như vậy.

Quả nhiên trên đời này cũng chỉ có Tử Phong trong tâm tư cô gái này, dù tâm tư hoảng loạn vẫn nhớ đến anh. Cũng chỉ có anh mới đủ sức che chở cho cô gái ấy đang đứng trong bể khổ.

Hai bóng dáng ấy không lâu liền rời đi trong sự ảm đạm cùng đau xót nhưng không rõ rằng họ có còn tiếp tục khơi gợi lại kí ức kia không?

Tất cả mọi người từ nhà họ Du đến họ Lăng, họ Dương đều cảm thấy vô cùng thương cảm cho hai người trong phòng bệnh kia. Họ không có cách nào khiến cho Tâm Di vơi đi đau đớn, họ cũng không thể đến gần cô bởi vì họ biết ngoài Tử Phong ra cũng không còn ai có thể che chở cho cô, đem đến cho cô sự an toàn.

Tử Phong một mực ở bên cạnh cô, một ánh mắt lãnh đạm thương tâm thật sự khiến người ta không kìm được mà rơi nước mắt. Tuy nhiên không ai dám bước vào phòng dù là nửa bước.

Thiên Ân khẽ thở dài đây thật ra là chuyện gì, anh vừa mới có tin vui một tin buồn lại đến khiến anh cũng không dám hé môi chuyện mình sắp nói. Ông trời cũng khéo đùa đi nhưng anh cũng không có cách khiến hai người trên giường bệnh kia bớt đau khổ. Một đôi tưởng như từ khi vừa sinh ra đã dành cho nhau thế nhưng khó có thể có được bình yên, coi đó như là trắc trở trong tình yêu dành cho họ nhưng nó cũng quá khắc nghiệt rồi.

Không biết qua bao lâu phòng bệnh lại một mảnh thanh tĩnh, Tâm Di mê man khóc suốt rồi mệt cũng lại thiếp đi trong vòng tay Tử Phong. Những giọt lệ tinh khiết vẫn còn đọng lại nơi khóe mắt kia. Một nỗi đau đọng lại nơi trái tim kia.

————————————
Ánh nắng xuyên qua cửa kính lên hai con người đang ôm nhau trên chiếc giường ngủ say.
Ánh sáng lan tỏa khắp nơi, một chân trời đỏ ửng hé mở ở phía đông. Vầng dương đỏ tươi như mỉm cười ban phát ánh sáng.

Người con trai có gương mặt hoàn mĩ thoáng nhíu mày có chút không hài lòng với sự quấy rối này. Chỉ là người con gái kia vẫn như một con mèo nhỏ nép trong lòng người con trai kia mà say ngủ.

Một bức tranh của một đôi tình nhân hạnh phúc bảo ai dám cả gan phá rối đây. Khó nhận biết rằng đó chỉ là bề ngoài mà thôi, bên trong đó vẫn là bi thương cùng hoảng loạn.

Tử Phong mở mắt trời đã sáng rồi, anh nhíu mày nhìn người con gái đang trong vòng tay mình mà thở dài một cái. Gương mặt Tâm Di có chút biến chuyển, nhưng tinh thần vẫn không chuyển biến hơn bao nhiêu. Cô vẫn thường giật mình nửa đêm, vẫn thường chìm trong sợ hãi.

Ba ngày nay Tâm Di vẫn đau đớn như vậy không có khởi sắc, Tử Phong chỉ có thể cắn chặt răng nén đau đồng ý cho Hà Lam dùng thuốc giúp cô an ổn ngủ. Nếu cô vẫn không thoát khỏi tình trạng này, anh lại nảy sinh một loại tâm niệm tà ác.

Tử Phong mệt mỏi xoa trán muốn trấn tĩnh bản thân nhưng càng nghĩ anh càng không an tĩnh được. Anh liếc nhìn người con gái vẫn nằm trên giường lại hiện tia đau lòng nhưng cũng không có cách làm vơi đi nỗi đau kia.

Tử Phong một thân dày đặc nỗi lo đi vào phòng tắm, có lẽ anh đúng là tinh thần không được ổn. Đúng là anh thường trực ở bên cạnh Tâm Di nhưng cũng không có phút giây bình yên.

So với tiếng tiếng nước réo rắc trong phòng tắm, bên ngoài có chút yên tĩnh hơn. Trên giường có một thân người đang khẽ động đậy thân. Chớp chớp mi mắt tiếp nhận ánh sáng Tâm Di đưa tay dụi dụi mắt như bản năng vốn có của một đứa trẻ. Tâm Di nghiêng người nhìn quanh căn phòng tao nhã nhưng lạnh lẽo một lượt. Cô liền ngồi dậy khởi động cổ vài cái đầy mệt mỏi, đưa tay gải gải đầu. Tâm Di có chút bừng tỉnh, căn phòng này không phải của cô nhưng cô nhận ra đây là phòng của Tử Phong.

Tâm Di đi xuống giường, một bước lại một bước rất nhẹ nhàng lại chau mày than vãn một tiếng.

– Ai da sao toàn thân lại mệt mỏi như vậy?

Người ở trong phòng tắm căn bản đã tắm rửa xong, đang chuẩn bị đi ra ngoài. Đầu tóc Tử Phong ướt sủng, một thân màu trắng áo thun quần lửng, trên cổ còn choàng thêm chiếc khăn lông trắng chuẩn bị lao khô tóc. Dù chỉ là đồ ở nhà cực kì đơn giản nhưng vẫn đẹp trai như thường nhưng ánh mắt buồn lo cùng lãnh đạm. Phải hôm nay anh quyết định không đi làm, một việc chuyên tâm ở bên cạnh Tâm Di.

" Cạch"

Tử Phong mở cửa đi ra mới đi được vài bước liền mở mắt nhìn người con gái trước mặt. Anh là đang nằm mơ có phải không? Tâm Di đột nhiên tỉnh lại tự mình đi xuống giường không khỏi làm Tử Phong vui mừng như điên, càng bước càng nhanh.

Trong khi Tử Phong tràn ngập tia

vui mừng thì Tâm Di như bị sét đánh trúng đứng ngay tại không nhúc nhích. Tâm Di mở mắt trừng trừng nhìn người đang đi tới trước mặt mình một cách ngây ngốc. Tâm Di nhăn mặt nhíu mày nghiêng nghiêng đầu nhìn Tử Phong một lúc một gần mình. Người con trai này là ai trông thật đẹp trai mà cũng thật quen mắt.

– Tâm Di! Em…_Tử Phong kích động còn định ôm Tâm Di vào lòng.

– Anh Tử Phong!_Tâm Di né tránh vòng tay của Tử Phong lại đi lướt qua anh gọi tên anh.

Buồn bực!

Khuôn mặt tươi cười của Tử Phong bị đông cứng, tay cũng cứng đờ trên không trung. Cô là đang làm cái gì anh ở trước mắt còn đi đâu tìm anh? Hơn nữa ánh mắt kia không giống thường ngày giống như một cô gái ngốc.

Ngốc?

Tử Phong giật mình một cái, lại nhớ đến lời Hà Lam. Nếu Tâm Di tỉnh lại sẽ xảy ra hai trường hợp, thứ nhất có thể kháng cự quá khứ mà trở lại bình thường bằng không có thể trở thành một đứa trẻ sống trong quá khứ. Hoặc dã trường hợp tệ nhất chính là cứ như vậy hoảng loạn mãi.

Tử Phong nhíu mày Tâm Di lúc này không phải là đứa trẻ đi nên mới dùng ánh mắt ngây thơ kia nhìn anh như vậy không một tia gợn sóng.

Tâm Di đi một vòng lại không ngừng gọi tên anh:

– Anh Tử Phong anh là đang ở đâu? Em nhất định tìm được anh đừng mong sẽ trốn được em._giọng nói trong trẻo kia lại một lần nữa vang lên.

Tử Phong nuốt khan một cái không muốn tin cô mất kí ức của hiện tại. Chuyện này cũng hài quá rồi, cô lúc trước là mất kí ức lúc nhỏ hiện tại lại mất kí ức lúc trưởng thành sao?

Anh nhớ có một lần cũng trốn cô rời khỏi phòng để cô tìm kiếm không phải cô lại quay về ngày đó chứ?

– Tâm Di!_Tử Phong bất đắc dĩ gọi một tiếng.

Tâm Di ngây ngốc đi tới đi lui một hồi ngay cả phòng tắm cũng nhìn qua nhưng không có thấy Tử Phong. Tử Phong của cô đi đâu rồi, Tâm Di gải gải đầu khó hiểu.

Tâm Di nghe Tử Phong gọi lại giật mình đi đến trước mặt anh nhìn từ trên xuống dưới. Lại ngó quanh khó hiểu người này là ai nha? Lại còn Tâm Di là ai vậy?

– Anh là ai vậy? Anh có thấy anh Tử Phong hay không?_Tâm Di nheo nheo mắt nhìn Tử Phong.

Nhưng cô không khỏi nghi hoặc người thật sự rất quen lại ở trong phòng Tử Phong làm cái gì? Ăn trộm sao? Tâm Di một thoáng giật mình hơi lùi mấy bước.

– Anh…anh không phải trộm chứ?

Tử Phong thật là hít thở không thông cô đúng là quên mất hiện tại rồi. Nhưng anh không có cách giảm bớt đau đớn cho cô, cô như vậy cũng không phải xấu.

– Anh chính...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3624 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 11/9/2014 ( Đăng 3627 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 25/9/2014 ( Đăng 3627 ngày trước)
» Sát thủ hoa hồng đen ( Đăng 3628 ngày trước)
» Vợ Bé Bỏng Của Tôi ( Đăng 3628 ngày trước)
Trang:1234...678»
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý