WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 49004

Đã Có Tôi Bên Em


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Đã Có Tôi Bên Em


gái nào được anh đối tốt như thế sao?

– Em đừng đùa, chị và anh ấy thật sự không có gì.

Gương mặt Tâm Di vẫn nhăn nhó phủ nhận, cô rất muốn đó là sự thật nhưng bây giờ cô thật sự không có vọng tưởng cao xa đó.

– Chị có biết em rất mong có chị dâu không, em chờ sắp mòn mắt mà chẳng thấy anh Tử Phong quen bạn gái. Thậm chí mẹ em cũng mong như thế nhưng mỗi lần nhắc đến anh ấy lại cáu kỉnh, mẹ em rất buồn sắp phát bệnh đến nơi rồi.

Tử An giả vờ buồn phiền, gương mặt thiểu não, nói gì thì việc diễn xuất của Tử An thuộc hạng tài tình.

– Vậy hôn thê của anh ấy đâu?

Tâm Di không kìm được sự hiếu kì mà hỏi lại bộ dạng ngờ vực đôi mắt nheo nheo.
Tử An thoáng ngạc nhiên vì câu hỏi kia, chuyện này rất ít người biết thế mà cô gái này cũng biết xem ra vị trí trong lòng Tử Phong không hề nhỏ rồi nhưng sao vẫn một mực phủ nhận mối quan hệ giữa hai người. Trong điện thoại Khả Chiêu bảo cô gái này chính là người Tử Phong để ý bảo Tử An phải chăm sóc thật tốt.

– Ai nói cho chị biết anh ấy có hôn thê?

– Là trợ lí của anh ấy, tên là Key.

Tử An thở hắt ra hận không thể dán miệng 3K, khó khăn lắm mới có một người để Tử Phong để ý vậy mà tên này lại nói năng lung tung. Nhưng nghĩ lại thì đây chẳng phải là chuyện sai trái gì, nói ra cũng tốt đỡ phải che dấu dù sao Thiên Tư cũng chẳng còn.

– Lại là anh Key, thật lắm chuyện!

– Vậy ý em nói chuyện đó là thật đúng không?

Lời nói Tử An thốt ra chẳng khác gì xác nhận sự thật, Tâm Di rất muốn biết một chút gì đó về cô gái kia nhưng tuyệt nhiên khi đứng trước Tử Phong cô lại không có can đảm hỏi, nếu Tử An đã nói vậy thì cô cũng muốn tìm hiểu cho cặn kẽ. Cứ cho là cô nhiều chuyện cũng được, bới móc chuyện riêng tư của người khác cũng được dù sao tính hiếu kì đã vốn là bản tính của cô rồi huống hồ chuyện cô sắp tìm hiểu có liên quan đến người cô để tâm xem qua cũng chẳng có gì sai.

– Chuyện này nói ra thì dài dòng lắm, chuyện là…

– Tử An…

Chất giọng trong trẻo chưa nói hết lời đã văng vẳng chất giọng lạnh lùng mang theo hàm ý cảnh cáo.

– A, anh hai anh đến sớm vậy?

Bị chất giọng lạnh lùng dọa cho rung sợ nhưng Tử An nhanh chóng lấy lại bình tĩnh nở nụ cười chạy đến ôm lấy cánh tay Tử Phong.

Tử Phong tuy phát ra giọng cảnh cáo nhưng đôi mắt thì dịu dàng hơn rất nhiều.

– Em đừng làm ồn chị Tâm Di cần nghỉ ngơi.

– Em đâu có chỉ là nói chuyện thôi mà, đúng không chị dâu?

Tử Phong gieo tia nhìn nghiêm nghị nhìn Tử An ý bảo "đừng ăn nói lung tung". Tử An biết điều mà im bặt chẳng dám hó hé, cho dù vậy đôi mắt vẫn khẽ liếc nhìn khuôn mặt đang ửng đỏ của Tâm Di mà cười.

Tâm Di đang chờ đợi nghe Tử An kể, thế mà Tử Phong xuất hiện trước mặt dáng người anh tuấn mái tóc lòa xòa cùng đôi mắt lạnh trong bộ âu phục sang trọng khiến cô nhìn mãi không chớp mắt, dáng vẻ ngây ngốc chợt nghe được câu hỏi của Tử An thìTâm Di mới bừng tỉnh có chút bối rối.

– Hả? À, Tử An rất dễ thương không làm ồn anh đừng trách em ấy.

Cô cười một cái, đôi môi hơi ửng hồng trên gương mặt cũng đỏ dần lên vì câu nói của Tử An, gọi cô là chị dâu khi không có Tử Phong thì còn miễn cưỡng xem như lời nói đùa đằng này có Tử Phong ở đây cô không biết lấy gì để che mặt đây.

– Em khỏe hơn chưa? Anh chỉ sợ nó ồn ào lại ảnh hưởng đến em.

Tử Phong đi đến kéo ghế ngồi cạnh giường Tâm Di, ánh mắt nhìn vào sắc mặt hơi nhợt nhạt của cô. Anh không rõ tại sao công việc ở tập đoàn không hề ít thế mà vừa nghe Khả Chiêu nói Tiểu Kì có vệc gấp phải đi ngay không thể chăm sóc Tâm Di anh lại không an tâm mà vội vàng thu xếp công việc để đến đây. Vừa đi đến trước cửa anh đã nghe tiếng Tử An lại sợ ảnh hưởng đến Tâm Di.

– Em không sao, chỉ còn chân thì chưa đi lại được.

Giọng điệu Tâm Di vô cùng nhẹ nhàng như không muốn người đối diện phải lo lắng.

– Anh có nghe bác sĩ nói ít nhất cũng ba ngày mới được xuống giường, em cố gắng tịnh dưỡng đừng để động đến vết thương.

– Em biết rồi, nhưng em không muốn ở lại bệnh viện.

Mặt Tâm Di xụ xuống trông buồn thảm gương mặt hiện lên sự thanh thoát khí chất cao quí đến lạ.

Tử Phong vẫn nhìn cô, trông dáng vẻ kia vô cùng hồn nhiên thế nhưng anh chẳng biết được cái quá khứ sau lưng cô là gì mà bỗng đổ ầm đến choáng lấy cô gái mỏng manh trong đau đớn đến kiệt quệ. Tử Phong không nói gì hơi nhíu mày chất giọng băng lãnh vẫn trầm thấp vang vọng khắp căn phòng.

– Em ngồi đó chờ anh.

Tâm Di ngước cặp mắt long lanh lên nhìn Tử Phong chuẩn bị nhấc chân rời đi.

– Anh…anh Tử Phong!

– Chuyện gì?

Tử Phong nhìn Tâm Di phảng phất tia dịu dàng nhìn thẳng vào mắt cô không chút kiên dè.

– Anh đi…đi đâu vậy?

– Làm thủ tục xuất viện.

Tâm Di mở to mắt nhìn Tử Phong chẳng phải anh bảo cô phải nghỉ ngơi tịnh dưỡng hay sao, sao bây giờ lại làm giấy xuất viện huống hồ bác sĩ vẫn chưa cho phép kia mà.

– Xuất viện?

– A, anh hai anh thương chị dâu nhỉ?

Tử An dù bị buộc câm miệng thì vẫn không thể không cảm thán, mới nghe Khả Chiêu nói Tử Phong để ý một cô gái đã là khó tin, bây giờ còn dùng ngữ điệu dịu dàng và thái độ thế này thì đúng là lần đầu tiên thấy. Tử An quay sang Tâm Di cười cười:

– Chị dâu anh hai sợ chị khó chịu khi ở trong bệnh viện nên làm thủ tục xuất viện kìa.

Tử Phong lườm Tử An một cái, đưa ánh mắt nhìn Tâm Di rồi cất bước rời khỏi phòng bệnh.
Tâm Di thì đang cố định hình hành động của Tử Phong, tai thì cố tiếp thu hết ý tứ trong câu nói của Tử An. Trong đáy mắt long lanh dường như hiện lên tia ấm áp khi được Tử Phong quan tâm đến cảm xúc của cô. Chỉ trong nháy mắt đôi đồng tử đen láy lại u ám nổi buồn vây kín biểu hiện kia của anh là thật lòng hay trêu đùa?

Tâm Di nhìn Tử An nở nụ cười miễn cưỡng, cô chật vật cựa mình một chút chỉnh tư thế cho thoải mái thì lập tức chạm vào vết thương, gương mặt nhăn nhó. Tử An thì tắt nụ cười vội vàng đỡ cô:

– Chị dâu, chị không sao chứ có gì cần em giúp thì cứ nói chị đừng ngại.

– Chị không sao, em đừng gọi chị là chị dâu nữa, gọi chị là Tâm Di được rồi.

– Ầy chị dâu chị ngại gì chứ anh em cũng đâu có nói gì, em thấy chị chính xác là chị dâu rồi thì cứ tập gọi cho quen.

Đầu óc cô đến giờ vẫn còn mụ mị, cô không thể nuốt trôi tất cả những câu nói kia bí ẩn sự thật về vị hôn thê của Tử Phong vẫn làm cô phải suy nghĩ. Cả hai cũng chẳng nói gì nhiều nữa Tử An thì ngồi cạnh đó kể lể về Tử Phong hoặc những trò phá phách của Tử An dành cho Tử Phong, đôi khi làm Tâm Di phải phì cười.

Khoảng thời gian khá lâu, Tử Phong quay lại theo sau là Join và chị y tá. Cả ba cùng bước vào phòng, dời sự chú ý của hai cô gái đang nói cười líu ríu.

Tử Phong ngồi ở một cái ghế trong phòng lưng tựa vào tường, ánh mắt phức tạp nhìn Join.

– Ông xem lại bệnh của cô ấy lần nữa nếu không có gì thì cho cô ấy xuất viện.

Join không nói gì lặng lặng đi lại khám cho Tâm Di, đôi mày chau lại rồi dãn ra.

-Tình trạng sức khỏe của Dương tiểu thư khá ổn không vấn đề gì có thể xuất viện nhưng phải chú ý đến vết thương ở chân tránh cử động mạnh.

Tử Phong nhẹ gật đầu, đứng dậy đi lại cạnh Tâm Di cánh tay nhẹ nhàng bế thốc Tâm Di vào lòng, hành động ôn nhu dịu dàng nhưng mười phần bá đạo.

– Vậy thì chúng ta về thôi!

Tử Di trố mắt nhìn hành động kia không khỏi kinh ngạc, đang mãi chăm chú nghe lời nói của Join cô không để ý rằng Tử Phong đã bước đến từ lúc nào, một vòng tay ấm áp bao phủ thân thể mỏng manh. Cả ba người còn lại cũng kinh ngạc không kém nhưng đôi môi ẩn hiện nét cười.

Anh làm sao có thể trước mặt nhiều người mà hành động thế kia chứ, cô thực có chút xấu hổ cười ngượng ngùng kéo vạt áo anh.

– Anh…anh Tử Phong!

Ánh mắt dịu dàng chất chứa cảm xúc phức tạp nhìn Tâm Di, giọng nói thì vẫn vậy băng lãnh cùng cực như bức bách người đối diện.

– Sao?

– Em…em có thể tự đi được không?

Phảng phất đâu đó trong đáy mắt long lanh của Tâm Di có tia yếu ớt không dám phảng bác lại hành động của anh nhưng vẫn không thể che đi sự xấu hổ, cô như muốn lập tức thoát khỏi vòng tay kia.

Vừa nghe xong câu hỏi của Tâm Di, Tử Phong nhíu mày đôi đồng tử hiện lên nét cười thâm ý, chân đã như thế vẫn còn muốn đi một mình anh có lòng tốt lại bị cô từ chối trong lòng lại dấy lên luồng khí khó chịu hàn khí bao phủ:

– Em muốn ở lại?

Dĩ nhiên là cô không muốn ở lại nếu như thế cô đâu cần nói là không muốn ở lại bệnh viện, nhưng những gì cô định nói ra đều bị câu nói của anh đẩy trở ngược lại trong khoang họng.

– Dĩ …dĩ nhiên là không.

– Vậy thì đừng bướng.

L...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3623 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 11/9/2014 ( Đăng 3626 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 25/9/2014 ( Đăng 3626 ngày trước)
» Sát thủ hoa hồng đen ( Đăng 3627 ngày trước)
» Vợ Bé Bỏng Của Tôi ( Đăng 3627 ngày trước)
Trang:1234...678»
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý