WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 49008

Đã Có Tôi Bên Em


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Đã Có Tôi Bên Em


ại là câu nói này chất giọng cảnh cáo rành rành cô không thể nào không nghe, không hiểu sao khi đứng trước anh bao nhiêu tinh nghịch cùng ương bướng đều bị vẻ bá đạo kia áp đảo tinh thần.

Tử Phong bế Tâm Di rời khỏi phòng, Tử An cười đi theo phía sau vẫy tay tạm biệt Join và cô y tá.

Join nở nụ cười lắc lắc đầu, vị chủ tịch trẻ xem ra có phần lãnh đạm nhưng hành động kia rõ ràng là yêu thương.

Tử Phong bế Tâm Di đặt lên xe cạnh anh ở hàng ghế trước, nhẹ nhàng đóng cửa xe rồi cũng lên xe. Đợi Tử An yên vị ở ghế sau thì Tử Phong cũng lái xe rời khỏi bệnh viện.

Trên đường đi, Tử Phong không hề nói gì chỉ đôi lúc nhìn sang cô gái ngồi cạnh đôi môi mỏng lại nhêch lên một nụ cười dịu dàng mà tuấn mĩ. Tâm Di cũng hướng mắt nhìn ra ngoài bởi lẽ cô không dám đối mặt với chàng trai ngồi cạnh, trong anh có vẻ gì đó lãnh khốc nhưng cũng đầy mị hoặc. Ngồi cạnh anh tim cô đập liên hồi, hai tay nắm chặt có gì đó không bình ổn.

Tử An thì lâu lâu lại tíu tít nói chuyện với Tâm Di, Tâm Di chỉ khẽ cười gật đầu cho qua chuyện trong tình trạng hiện giờ cô cũng không còn tâm trạng để nói chuyện.

Đôi mắt lơ đãng nhìn con đường, cô cũng chẳng quan tâm Tử Phong đưa cô đi đâu trên thực tế cô không hề nhớ đường về lại biệt thự của Khả Chiêu.

Ánh nắng chói chang bao phủ cả con đường, đường ngập nắng lộng gió tiếng ồn ào của dòng người dòng xe thế nhưng Tâm Di cũng chẳng để tâm. Bất giác như không muốn mình bị mất phương hướng cô bạo dạng quay sang Tử Phong khẽ hỏi:

– Anh…anh Tử Phong!

Đôi mắt cà phê chứa tia lãnh đạm đang chăm chú lái xe nhìn sang Tâm Di nhíu mày ngữ điệu thốt ra thì lại dịu dàng:

– Hửm? Em có gì muốn nói?

Tâm Di nở nụ cười, giọng nói nhẹ tựa lông hồng:

– Anh..anh đưa em về nhà anh Khả Chiêu phải không?

– Không phải.

Sâu trong nhãn thần hiện lên tia ẩn ý nét cười dịu dàng kèm theo ngữ điệu trêu đùa.

– Sao…sao không phải? Vậy anh đưa em đi đâu?

Tâm Di có hơi hoảng hốt một chút, cô ở đây đâu quen biết ai ngoài nhà Khả Chiêu ra cô có thể đi đâu, trong khi bộ dạng cô thế này thì gặp ai được chứ.

– A, chị dâu anh hai muốn đưa chị về nhà đó.

Tử An nãy giờ nghe lén không kìm được cảm xúc mà cướp luôn câu trả lời của Tử Phong.

– Về nhà? Nhà nào?

– Nhà anh.

Khóe môi cong lên, Tử Phong nhàn nhạt trả lời anh biết đưa cô về nhà lúc này chắc chắn là hơi đường đột nhưng bỏ cô ở biệt thự của Khả Chiêu một mình thì càng không an tâm, nên anh quyết định đưa cô về nhà mình dù sao ở nhà còn có Tử An. Ít ra anh cũng ở bên cạnh nên cũng đỡ lo lắng hơn đợi khi Khả Chiêu và Tiểu Kì về thì giao lại cho họ cũng không muộn.

– Sao lại đưa em về đó?

Hàng loạt câu nói của hai anh em nhà họ Du làm Tâm Di khó mường tượng được.

– Bắt cóc em.

Tử Phong vẫn tư thế lái xe, ánh mắt khẽ nhìn cô gái ngồi cạnh đôi môi khẽ cười, anh thích nhìn thấy sự hồn nhiên ở cô cặp mắt mở to long lanh, có chút gì đó hồi hộp cùng ngạc nhiên, đưa tay nhẹ vuốt tóc cô như chắc rằng cô hiện tại có muốn chạy cũng không được.

Tử An khúc khích cười, hiếm thấy Tử Phong biết nói đùa như vậy xem ra cô gái kia thật sự đã làm băng tan chảy.
CHƯƠNG 16: GIẢI TỎA NGHI HOẶC

Lặng im không nói không có nghĩa là không suy nghĩ, buông lời từ chối nhưng lại thầm xác nhận.

Dù là mâu thuẫn nhưng vẫn cố gắng che đậy cảm xúc tận đáy lòng, vẫn giữ trên môi nụ cười để thấy rằng mọi thứ vẫn ổn.

Tâm Di chưa kịp định thần sau câu nói kia thì đã thấy Tử Phong đảo tay lái chạy thẳng vào một biệt thự to xụ. Cánh cổng màu xám không quá kiểu cách nhưng cũng không kém phần trang nhã, đường vào biệt thự cũng rất rộng không thua kém gì biệt thự Khả Chiêu, con đường lát gạch có đường cong ôm lấy hồ sen sắc hồng, từng búp hoa đung đưa trong gió, mặt hồ gợn sóng li ti.

Quang cảnh xung quanh cũng thật thoáng đãng, xung quanh hồ là những rặng dương liễu xanh mướt mềm mại rủ xuống mặt hồ trong veo.

Lúc này cửa kính xe đã hạ xuống, Tâm Di có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng của hoa sứ trắng nhẹ dịu mà tinh khiết bên đường. Hoa sứ rơi rụng quanh gốc làm con đường ngập sắc trắng thanh tao.

Tử Phong lái xe vào bãi, Tử An cũng nhanh chóng bước xuống xe, anh nhìn Tâm Di khẽ cười cô mãi chăm chú ngắm cảnh mà quên mất anh thì phải, nhẹ nghiêng người nhã nhặn đưa tay tháo dây an toàn.

Khi bị hơi thở nóng ấm đầy nam tính phả vào mặt Tâm Di mới sực tỉnh, cô chớp chớp mắt cả người cứng đờ dường như không được thoải mái mà nhìn trân trân vào gương mặt tuấn lãng đang kề sát mặt có chút gì đó giật mình, không phải giấc mơ của cô đêm qua thành sự thật đó chứ nhưng trong tình cảnh này không thích hợp thì phải.

– Anh…

– Chỉ tháo dây an toàn không cần kinh sợ đến vậy.

Tử Phong nhẹ nhàng đến từng động tác, khóe môi khẽ cười ghé sát tai cô thì thầm:

– Em nghĩ gì vậy Tâm Di?

Bị bắt trúng suy nghĩ nên cô chỉ cười trừ, thật ra đúng là cô có suy nghĩ khác đi hành động của anh:

– Không có gì.

– Thật không?

– Thật mà.

Tử Phong ho khan một tiếng gật gật đầu tạm tin, đưa tay xoa đầu cô điềm đạm mà trêu người:

– Đừng suy nghĩ đen tối.

Tâm Di bị câu nói kia làm cho đỏ mặt,sao anh có thể biết cô đang suy nghĩ gì mà nói cô đen tối chứ nhưng cô thì không có lí lẽ để phản bác.

Tử Phong bước ra khỏi xe đi vòng qua mở cửa xe chỗ Tâm Di, lại vòng tay bế cô vào lòng, nhẹ đẩy cửa xe rồi nhấc chân dời đi. Tâm Di chỉ quay mặt đi chỗ khác chẳng dám nhìn anh sợ lại bị bắt trúng suy nghĩ hơn nữa ánh mắt anh đầy mị lực đúng là khi cô nhìn vào sẽ chẳng kìm chế được cảm giác.
Tử An vẫn đi theo sau chẳng nói chẳng rằng hát vài câu vu vơ, nhảy chân sáo đi vào biệt thự. Tử Phong vẫn vậy khí khái cao ngất nhưng trên tay lại bế một cô gái làm cho bất cứ ai trong biệt thự nhà họ Du đều trở nên ngơ ngác, dĩ nhiên họ chưa từng thấy chủ tịch trẻ Du Tử Phong đối đãi với một người con gái ân cần đến vậy.

– Thiếu gia người có cần chúng tôi giúp gì không ạ? Tiểu thư đây…

Người làm từ trong nhà đi ra thấy Tâm Di trong bộ đồ bệnh nhân hơn nữa chân còn có vải băng trắng nằm trong vòng tay Tử Phong có chút kinh ngạc giật giật mi mắt xác nhận sự thật, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh khẽ cười chu đáo hỏi thăm.

– Không cần mau chuẩn bị cho cô ấy một bộ đồ.

– Dạ thiếu gia!

Chị giúp việc khẽ nhìn Tâm Di cười, Tâm Di gật đầu chào nở một nụ cười thân thiện nhưng thật ra cô vô cùng xấu hổ, cô đâu phải là không hiểu nụ cười kia có ý gì nhưng cũng đành chịu.

– Sẵn tiện làm cho chúng tôi ba ly cam ép._Tử An đi phía trước thẳng lên lầu như muốn dẹp đường vậy.

– Vâng thưa tiểu thư chúng tôi làm ngay.

Tử An đi được vài bước như nhớ ra điều gì, xoay lại Tử Phong hỏi:

– Anh hai nhà chúng ta hết phòng rồi anh định cho chị dâu ở đâu đây?

Khóe môi Tử An giật giật cười bí hiểm.

Tử Phong chùng bước mày hơi nhíu nghĩ ngợi một chút, thật ra vốn không hề hết phòng vẫn còn đến hai phòng, một phòng cạnh phòng Tử Phong và một phòng cạnh phòng Tử An. Phòng Tử Phong và Tử An bị ngăn cách bởi cầu thang. Thoáng thấy nét cười trên môi Tử An cũng đủ biết nó định dọa người thôi.

– Phòng anh.

Đôi mắt tinh anh thoáng nét cười đi qua người Tử An thẳng lên phòng đã định sẵn, Tử An há hốc mồm không ngờ Tử Phong lại có suy nghĩ này đúng là không lường trước được. Tâm Di cũng mở mắt ngạc nhiên, kinh hãi nhìn Tử Phong.

Đầu óc cô lúc này thật không được trong sáng cho lắm, lúc nãy chỉ mới một hành động nho nhỏ như kiến cỏ cô đã suy nghĩ lung tung lần này thì càng khó nghĩ hơn, nhưng ngay sau đó cô lại thấy nét cười trong đáy mắt như có như không của Tử Phong:

– Tâm Di em lại suy nghĩ đen tối.

– Không…không có.

Tử Phong cũng chẳng nói nữa, anh nói như vậy cô không có suy nghĩ gì thì đúng là quá trong sáng rồi nhưng nét mặt và ánh mắt cô lại tố cáo rằng cô đang nói dối. Anh chỉ nhìn cô môi hơi nhếch lên:

– Anh tạm tin vậy.

Tử An vẫn đi theo phía sau lắc đầu cười cười.
– Tử An mở cửa.

Tử An chạy ngay lại mở cửa, lúc này mới nhận ra đây là phòng cạnh phòng Tử Phong. Tử An nhìn Tử Phong cười ẩn ý nhưng cũng nhanh chóng đi vào trong chỉnh chu lại chăn nệm một chút.

Tử Phong đặt Tâm Di ngồi lên giường nhẹ nhàng để hai chân cô từ từ duỗi thẳng tránh trạm đến chỗ chân bị sai khớp.

– Em có gì thì gọi người giúp đừng tự tiện đi lại.

Tử Phong lấy gối kê sau lưng Tâm Di ngữ điệu chứa sự dịu dàng lẫn cảnh cáo. Tâm Di chẳng nói gì nhẹ cắn cắn môi gật gật đầu.

– Chị dâu, chị có chuyện gì thì cứ nói em làm cho._ Tử An đến ngồi cạnh Tâm Di điềm đạm mà đầy nhiệt tình.

– Chị không sao, em có việc...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3623 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 11/9/2014 ( Đăng 3626 ngày trước)
» Tổng Hợp Post Me Ola 25/9/2014 ( Đăng 3626 ngày trước)
» Sát thủ hoa hồng đen ( Đăng 3627 ngày trước)
» Vợ Bé Bỏng Của Tôi ( Đăng 3627 ngày trước)
Trang:1234...678»
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý