|
| Đã Có Tôi Bên Em» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
– Có lẽ thế- Quay mặt bước đi Tử Phong xác nhận trong sự nghi vấn " chẳng lẽ anh thật sự đang vui, vì cái gì vì cô gái kia sao?".
-Chậc..chậc…chắc hai cô gái kia có bạn trai rồi nhỉ? Tiếc thật!- Biết con mồi đã cắn câu, 3K thụt lùi ra phía sau giả vờ lảm nhảm với hai con người còn lại khi Tử Phong bước trước vài bước để đánh òn tâm lí nhằm khai thác một số thông tin, rất ít cơ hội được trêu chủ tịch hôm nay phải làm cho ra trò.
– Sao anh nghĩ thế, 3K?- Nhưng câu nói này chẳng nhận được sự quan tâm của Tử Phong mà lại là sự quan tâm của Thiên Ân. Thật ra cũng không hẳn là Tử Phong không quan tâm, đôi mày anh chau lại như cố lắng nghe nhưng vì anh đi trước nên chẳng ai thấy.
– Thì hai cô gái xinh đẹp thế kia mà chưa có bạn trai ai mà tin theo kinh nghiệm tình trường của tôi thì những cô gái ởddooj tuổi này hầuhết hầu hết đã có boyfriend, nếu không có trừ phi…
– Trừ phi gì?- Lại là một câu hỏi từ Thiên Ân.
-…hai cô gái đó có tình ý với nhau hay còn gọi là less- Ra chiều nghĩ ngợi ròi 3K thốt lên một câu mà không ai có thể chấp nhận được.
– HẢ???-hai người còn lại hốt hoảng đồng thanh, tiếng hét làm mọi người xung quanh phải ngoái nhìn, kể cả Tử Phong cũng dừng bước miêng nở nụ cười nhẹ, thật sự anh đang rất buồn cười vì lí do lố bịch kia nhưng không thể cười trong trường hợp này được, buộc miệng anh thốt lên một câu nghi vấn:
– Thế tôi và Thiên Ân vẫn chưa có bạn gái thì gọi là gì?
– Là gey- trả lời không cần suy nghĩ 3K đánh giá hai vị chủ tịch một cách cực kì thẳng thắn như đã được giam giữ bây giờ mới được giải thoát, lảnh lót bay vào không trung đập thẳng vào màng nhỉ của ba người còn lại không gian lắng động trong phút chốc.
– Ồ…, thế à!- ngạc nhiên, ngạc nhiên tột độ hóa ra trong mắt trợ lí chủ tịch Du Tử Phong có vấn đề về giới tính cơ đấy.
Thật ra Tử Phong biết từ nãy đến giờ tên trợ lí đang cố lãng sang chuyện khác để tránh việc anh truy cứu hắn theo dõi anh nên anh cũng làm lơ mặc cho anh ta lãi nhãi anh biết rất rõ tính con người này. Cái tên 3K là do Tử Phong đặt cho anh ta chẳng phải biệt hiệu cao quý hay bí hiểm gì mà chẳng qa vì tên anh ta đều bắt đầu bằng ba chữ "K"-Kim Khải Khang. Tên đẹp phết thế mà anh không thích gọi chỉ thích gọi Three Key(3K), những tên dưới trướng 3K thì gọi bằng cái tên thân mật là "anh Key", người cùng cấp bậc thân thiết thì thường trêu anh ta là"ba ngàn đồng" điều này làm anh ta tức lộn ruột nhưng cũng đành chịu, những lúc như thế Tử Phong chỉ biết cười bởi điệu bộ của anh ta.
Chính Tử Phong cũng không ngờ cái tên anh đặt lại được cải tiến nhiều đến thế. 3K lớn hơn Tử Phong ba tuổi vừa là trợ lí dắc lực trong công việc của tập đoàn, vừa là cận vệ thân cận, tuy vậy Tử Phong luôn xem anh ta như anh trai.
– Anh giỏi lắm 3K!- không như Tử Phong thể hiện thái độ ngạc nhiên Thiên Ân vô cùng tức giận mặt đỏ ửng như mốn ăn tươi nuốt sống 3K.
Tử Phong mở cửa xe bước vào, ra hiệu cho Thiên Ân vào theo đọt nhiên Thiên Ân lại nãy ra ý định kì quái lôi cả tên còn lại vào vị trí tài xế kéo Tử Phong xuống hàng ghế dưới nhanh chóng đóng cửa xe không cho 3K kịp suy nghĩ chuyện gì đang xảy ra đã vội giục tên kia lái xe đi nhanh như xé gió.
– Thế anh đi bộ về nhé 3K- Thiên Ân hạ cửa kính nói một câu ngọt như mía lùi nhưng đối với 3K thì chua không thể tả.
– Nhưng thưa chủ tịch, tôi vẫn còn giữ chìa khóa xe kia làm sao anh Key về được?- vừa lái xe tên cận vệ kia cũng vừa sực nhớ.
– Chính vì như thế tôi mới bảo anh đi cùng chúng tôi để hắn ta đi bộ để cảnh cáo.- nhẹ nhàng giải thích cho tên cận vệ đang chẳng hiểu gì Thiên Ân ra vẻ hài lòng với kế hoạch trả thù mĩ mãn.
Chiếc xe lao đi vun vút nhưng không về khách sạn và hoàn toàn ngược hướng với hai cô gái lúc nãy có điềm chăng cơ hội họ gặp lại quá mong manh?
Mặt đường tràn ngập ánh nắng, có sự dịu nhẹ của nắng sớm có sự oi ă của mùa hè, ánh nắng len lỏi qua tán cây tạo sự huyền ảo ven đường đó có chăng chỉ là vẻ đẹp của thiên nhiên. Là ánh nắng sưởi ấm bốn con tim hay chính họ đang hương về nhau nên đem đến sự ấm áp cho nhau, len lỏi đâu đó một góc tim niềm hạnh phúc, cái gọi là tình yêu.
CHƯƠNG 6: NHỚ
Rất muốn chạm tay vào nhưng không thể, muốn xua đi những hình ảnh kia khỏi tâm trí nhưng bất lực. Gió đến và cuốn đi tất cả những gì nó thổi qua.
Thiên Tư và Tiểu Kì ngay sau khi chào tạm biệt hai chàng trai trong sự tiếc nuối cũng đến một trung tâm mua sắm gần đó để mua một số đồ dùng cần thiết. Nhưng đó chỉ là ý nghĩ của Thiên Tư còn Tiểu Kì thì đến đây để thực hiện chiến lược tiêu xài hoang phí để giải thoát cho đống tiền trong tài khoảng chưa có cơ hội xông pha thị trường. Nói là mua sắm, nhưng Thiên Tư với mớ suy nghĩ hỗn độn về người con trai kia mà cứ lơ ngơ láo ngáo đôi lúc còn mua nhằm đồ, được Tiểu Kì thăm dò ý kiến thì gục gặt ậm ừ cho qua chuyện chứ chẳng thiết tha gì. Và chuyện gì đến cũng sẽ đến "tức nước vỡ bờ", Tiểu Kì đã hết chịu đựng nổi buồn bực trong lòng định mắng cho Thiên Tư một trận nhưng từ khi rời khỏi nhà hàng cô đã như thế này thì chỉ có một nguyên do, nên Tiểu Kì đành ngậm ngùi dối lòng:
– Hôm nay chẳng có gì đáng mua cả về thôi Tâm Di!
– Hả,à ờ về thôi!
Thái độ này là sao đây đúng là mất hồn, lơ lửng không trung, cả hai xách mớ đồ quờ quạng được vài thứ leo lên xe ra về, nói là "quờ quạng" vì đâu có tâm trạng đâu mà mua nên gom đại. Tiểu Kì đưa Thiên Tư đến tận nhà, thế mà tâm hồn nàng ta vẫn lơ lửng cành cây chẳng rõ suy nghĩ gì mà mất tập trung đến thế.
– Tâm Di! Tới nhà rồi.
– Tới nhà rồi sao? Vậy tôi xuống đây, bye bà!
Thiên Tư bước xuống xe, Tiểu Kì quay đầu xe về nhưng còn cố hạ cửa kính nói vọng ra, với mớ đồ trên tay Thiên Tư định mở cổng bước vào nhà nhưng lại nghe Tiểu Kì nói một câu làm cô tỉnh hẳn, mắt mở to hết cỡ:
– Tâm Di, bà nhớ anh Tử Phong rồi,haizz… Khẽ thở dài lắc đầu ngao ngán Tiểu Kì nói xong thì lái xe đi thẳng bỏ lại Thiên Tư đơ như cây cơ với câu hỏi tự vấn:
-Nhớ?
————————–
Con của gió chu du khắp nơi, đến mọi ngõ ngách và cuốn phăng đi tất cả.
Tử Phong là thế, anh luôn lạnh lùng nhưng luôn cẩn trọng trong mọi việc anh chưa bao giờ lùi bước trước bất cứ ai, chưa bao giờ tỏ ra sợ sệt trước bất cứ điều gì nhưng hiện giờ thì sao tận sâu thẳm trong tim anh đang sợ, rất sợ. Sợ người con gái anh yêu sẽ biến mất mãi mãi, sẽ rời xa anh mãi mãi nhưng đó là vì anh còn yêu cô hay là vì lời hứa anh đã hứa với cô rằng sẽ mãi mãi bảo vệ cô.
Nhưng anh còn sợ một điều, sợ rằng chính anh đang thay lòng tim anh đang hướng về người con gái khác, người con gái mang tên Tâm Di. Người con gái đầu tiên kể từ khi không còn Thiên Tư bên cạnh làm tim anh lỗi nhịp.
Hôm nay đã là ngày thứ ba kể từ ngày anh rời Bình Dương để trở về Sài Gòn sau chuyến khảo sát khu đất tại Bình Dương, và cũng là ngày thứ ba kể từ ngày anh gặp Tâm Di. Không hiểu sao hình ảnh cô cứ vật vờ trong đầu anh, mùi hương của mái tóc cô vẫn còn vương vấn lúc cô ngã vào ngực anh muốn xua đi cũng không xua được, anh rất muốn phủ nhận là anh không nhớ cô, nhưng làm sao phủ nhận được khi tim anh đập nhanh mỗi khi nghĩ đến cô, không thể tập trung làm việc được.
Nếu như bình thường anh chỉ lướt qua tập hồ sơ dự án đầu tư vài phút đã có thể ký hoặc vứt nó sang một xó nào đó nếu không vừa ý, đằng này anh phải bỏ cả nữa tiếng để nghiên cứu có điên không chứ.
Bây giờ, thì Tử Phong đã biết thế nào là cảm giác nhớ một người nhớ da diết, hiện giờ anh chỉ muốn bỏ lại tất cả công việc để đến Bình Dương tìm cô.
Nhưng anh lại sợ đó chỉ là ngộ nhận, là cảm giác thoáng qua, một lí do khiến anh chần chừ đó là như lời 3K nói ngày hôm đó"cô đã có bạn trai" hay nói khác đi anh đang sợ cô không hề nhớ đến anh. Vì không có hứng để tập trung công việc, Tử Phong ngồi trong phòng làm việc của tập đoàn địa ốc P&A miên man suy nghĩ, anh xoay ghế quay lưng về phia cửa,đôi mắt sắc lạnh màu cà phê hướng về phía cửa sổ với ánh nhìn xa xăm, hơn nữa anh đang chờ…
– Cộc,cộc cộc…
– Cửa không khóa mời vào -Tiếng gõ cửa đã kéo Tử Phong ra khỏi khối suy nghĩ hỗn độn đang vây lấy anh.
-Thưa chủ tịch! Việc chủ tịch căn dặn tôi đã có kết quả một phần-giọng nói hơi khàn của người đàn ông mặc vest đen trên áo có gắn huy hiệu màu bạc sáng chói có khắc hai chữ "FA"đặc trưng, cùng tiếng gót giày va chạm sàn nhà vang vọng trong phòng l...


