|
| Đã Có Tôi Bên Em» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 13/06/16 17:27:07 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
Điện thoại đã ngắt, Tử Phong nắm chặt vô-lăng có một chút mệt mỏi dâng trào. Vài ngày nữa anh sẽ biết được một sự thật, nếu Thiên Tư thật sự đã không còn thì anh sẽ nắm lấy tay Tâm Di thật chặt, không để bất cứ tổn hại nào đến với cô.
Tâm Di lơ đãng nhìn bền ngoài , cô có nghe anh nói điện thoại nhưng lại không hiểu sự tình chỉ thấy Tử Phong mệt mỏi. Cô cảm thấy mình bất lực không thể làm anh thoải mái chỉ thấy cô ở bên cạnh anh đều thấy một sự vướng bận, đôi lúc cô nghĩ có lẽ cô và anh có duyên không phận. Anh cần một người con gái giỏi dang ở bên cạnh để giúp đỡ trong sự nghiệp không phải là một cô gái tầm thường như cô.
Vừa đến nhà Tử Phong, Tử An đã chạy ra ôm lấy tay Tâm Di kéo vào cô nhìn anh cười rồi cũng đi theo Tử An vào nhà. Tử Phong nở nụ cười nhẹ nhìn Tử An lắc đầu bất lực.
– Chị dâu, mấy ngày nay không gặp chị thật nhớ chị quá!
– Chị cũng rất nhớ em, em có thể gọi chị là Tâm Di được rồi đừng gọi chị dâu nữa chị rất ngại._ cô sợ Tử Phong nghe thấy liền ghé sát tai Tử An nói nhỏ.
– Chị sợ cái gì chứ em đã chọn chắc chắn anh hai không phản đối._cô vỗ ngực chắc chắn làm Tâm Di phì cười một cái.
Chưa tự đắc được thỏa mãn Tử An đã bị Tử Phong cốc đầu một cái đau điếng.
– Con bé này ăn nói lung tung._ anh lườm Tử An một cái.
– Anh hai…đau chết đi được.
Vừa bước vào nhà cô đã gặp ông bà Du nhìn cô mỉm cười dịu dàng.
– Con chào hai bác!
– Lại đây Tâm Di_bà Nhã Nhàn đập đập vào chỗ ngồi cạnh mình.
Cô cũng ngoan ngoãn gật đầu ngồi vào chỗ, họ nói chuyện rất lâu dường như tưởng rằng đã mấy năm không gặp. Cô ở lại ăn trưa cùng nhà họ Du, sau bữa trưa cô định ra về nhưng Tử An quyết giữ cô lại để tâm sự nên cô đành chiều ý không về, cô gọi điện báo cho Tiểu Kì biết rồi mới an tâm ở lại. Tử Phong buổi chiều nay có rất nhiều việc nên không ở nhà.
Cô cùng Tử An vào phòng trò chuyện rất lâu, nói đúng hơn là tư vấn cho Tử An thì đúng hơn.
– Chị dâu em có chuyện này muốn hỏi.
– Chuyện gì em nói đi!
– Nếu có một người giúp đỡ mình thì phải làm gì để trả ơn?
– Vậy đó là nam hay nữ?_cô ngờ vực nhìn Tử An nở một nụ cười ẩn ý nhìn Tử An vừa hỏi mà mặt đỏ dần cô cũng biết đó là nam hay nữ rồi chẳng qua muốn Tử An thừa nhận mà thôi.
– Là…là nam.
– Vậy thì phải tự tay làm một món quà để tặng thì mới chứng tỏ được thành ý._ Tâm Di cố nhịn cười nhưng cách này hình như là dùng cho người mình yêu chứ không phải là người mới quen.
– Tự làm á?_Tử An ngẩng đầu trợn tròn mắt nhìn Tâm Di, Tử An từ nhỏ đã là một tiểu thư hầu như không động tay vào thứ gì cùng lắm cô nấu được vài món bỏ bụng chứ mấy công việc nữ công gia chánh hầu như không biết vậy làm sao tự tay làm tặng người đó được.
– Em thích người đó sao?
– Em không biết em chỉ mới gặp người đó có một lần duy nhất.
– Vậy thì chắc là cảm nắng rồi, chị nghĩ em thích người đó chắc sẽ có cơ hội gặp lại.
Cả hai cùng trò chuyện như thế xoay quanh chuyện của Tử An, cô nhìn lại thời gian thì đã quá trễ rồi, cô xin phép về. Tâm Di được tài xế nhà họ Du đưa về tận nhà Khả Chiêu.
Khi cô về đã thấy Tiểu Kì ngồi trước phòng khách cùng Khả Chiêu, họ nhìn cô mỉm cười nhưng trong nụ cười không hề bình thường.
– Tâm Di em đi chơi vui chứ?_Khả Chiêu cười một cái với cô, hôm nay kế hoạch cậu ta rất hoàn hảo, lừa được Tử Phong đến đón Tâm Di, lừa Tiểu Kì đi gặp Thiên Ân, tính ra cậu ta trở thành một tên lừa gạt.
– Cũng không tệ.
– Sao lại là không tệ, tôi thấy gương mặt bà phảng phất hào hoang kìa.
Tâm Di chỉ cười cũng chẳng nói gì, cô rất vui vì được bên Tử Phong cả nữa ngày trời nói không vui là nói dối nhưng nói dễ chịu thì không hề dễ chịu vì bên người mình yêu mà không thổ lộ được thì vô cùng khổ sở, cô cố gắng lắm cũng chỉ có thể duy trì nụ cười trên môi.
Nhưng cô không thể quên sự quan tâm của anh dành cho cô, sự ấm áp đó làm tim cô ngày càng lún sâu trong sự khao khát yêu thương, khao khát được nằm trong vòng ôm trong sự che chở của anh.
Tâm Di xin phép hai người lên phòng, hai người còn lại ngơ ngác không hiểu sao cô đột nhiên biến sắc. So với Tiểu Kì thì tình cảm cô phức tạp hơn nhiều yêu không thể nói mà giữ kín cũng chẳng xong.
Một ngày của Tâm Di đã qua một cách nhanh chóng, cô không biết nên vui hay nên buồn. Cô gặp anh như một định mệnh và yêu anh không cách thói lui.
Tâm Di vì chuyện của mình mà buồn rầu vốn không hề để ý đến chuyện Tiểu Kì và Thiên Ân đã thành một đôi. Tiểu Kì vốn định chia sẻ với cô tin này nhưng thấy cô không được vui nên cũng thôi không nói, nói ra chẳng khác nào cười trên nổi đau của người khác.
Tiểu Kì đã khuyên Tâm Di nhiều lần là hãy nói cho Tử Phong biết tình cảm của cô nhưng cô không nghe bây giờ có phải là tự chuốckhổ vào thân rồi không.
—————————–
Thiên Ân vui mừng ra mặt, hôm nay anh đến gặp Tử Phong có cả Khả Chiêu và 3K cùng một số người trong FA để bàn một số việc quan trọng.
Nếu nói hôm nay Thiên Ân vui thì chưa đủ, sự hạnh phúc đã đạt đến một mức cao nhất mà từ trước đến nay chưa có cảm giác này.
– Thế nào thành công rồi đúng không?_3K mỉm cười gian manh, cách cậu ta và Khả Chiêu bày ra mặc dù hơi sến một chút nhưng đảm bảo trăm phần trăm thành công.
– Ok!
Thiên Ân chỉ gật đầu cười một cái vì bắt gặp cặp mắt sắc lạnh của Tử Phong đang bàn chuyện quan trọng anh sẽ không muốn vấn đề cá nhân xen vào.
Rồi mọi người cùng vào vấn đề chính, cả căn phong lại nghiêm túc đến khó tả mang sắc đen u ám.
– Người biết tung tích quản gia nhà họ Diệp hiện giờ ở đâu?
Tử Phong nhìn một lượt những người có mặt trong căn phòng, anh đang rất nóng lòng muốn biết. Biết để anh xác nhận sự thật, để anh tháo bỏ khuất mắt đến với người con gái kia.
– Ông ta có chuyến công tác xa rồi, một tuần sau mới về, chúng tôi có hỏi nhưng ông ta không tin tưởng chúng tôi, bảo khi nào gặp cậu rồi đích thân nói._3K nhanh nhảu trả lời đa phần những việc như thế này thường thuộc về phần phụ trách của anh ta.
– Lại đợi…_Thiên Ân thở dài một cái, anh rất ghét sự chờ đợi, anh càng rõ Tử Phong ghét điều đó đến mức nào.
– Đành vậy! Mọi người về đi.
Tử Phong ngã người ra ghế, ra hiệu cho mọi người ra ngoài anh muốn yên tĩnh một mình thì chẳng ai dám làm phiền. Sao anh càng lúc càng thấy bản thân yếu đuối, ngay cả một cô gái mà anh cũng không tìm được trong khi tim lại hướng về người con gái khác. Không lẽ khi Thiên Tư trở về thì anh buông câu "xin lỗi", chuyện đó không thể xảy ra nhưng anh không muốn Tâm Di thuộc về người khác Hạo Minh lại càng không, anh muốn bảo vệ Tâm Di vì lòng háo thắng hay vì chính anh đã bước vào vực thẳm tình yêu vốn không thể lùi lại.
"Tâm Di chờ anh có được không?" CHƯƠNG 22: SỰ THẬT VỀ EM
Bao đau thương tôi sẽ cùng em gánh lấy, sẽ để ấm áp như những ngày đầu chúng ta bên nhau.
Tình yêu tôi dành cho em luôn không thay đổi, cho dù có thay đổi chỉ là càng nhiều hơn mà thôi.
Ngày nhập học đầu tiên Tâm Di đã đến, sáng sớm cô và Tiểu Kì chuẩn bị thật tươm tất để đến trường, Tiểu Kì định lái xe đến trường nhưng Tâm Di cảm thấy không được tự nhiên nên cô nhất quyết bắt Tiểu Kì đi xe buýt cho tiện, vừa không gây sự chú ý lại an toàn.
Nhưng chưa kịp đi, Thiên Ân đã đến đón Tiểu Kì họ có bảo cô đi chung nhưng cô bảo muốn tản bộ vừa ngắm cảnh quan thành phố, vừa tốt cho sức khỏe nhưng lí do này thật sự không hợp lí chút nào. Thật ra cô muốn yên tĩnh một mình lại không muốn làm kì đà cản mũi mà thôi.
Cô biết họ là cặp tình nhân đang yêu đâu dại gì mà dính vào, cô mừng thay cho Tiểu Kì nhưng cũng có một chút buồn bã cho chính mình xem ra cô muốn Tử Phong yêu cô còn khó hơn lên trời. Anh không ghét bỏ cô như bao cô gái khác đã là phúc phần rồi, cô thật sự ngưỡng mộ cô gái được Tử Phong yêu đã nhiều năm như vậy mà anh vẫn không thể quên, chính điểm chung tình này của anh làm cô càng yêu anh muốn từ bỏ cũng không được.
Trên đường đi xe cộ đông đúc, tiếng rao inh ỏi, người người qua lại như kiến cỏ. Những ngày đầu thu, gió thu khẽ rít bên tai cô thổi tung xô bồ vào làn tóc đen mướt, dáng dấp mỏng manh của cô trên vỉa hè như một thiên thần giữa trời thu. Ánh mắt buồn xa xăm, những chiếc lá vàng nhẹ rơi theo gió làm lòng cô càng thêm cô động dâng lên những nổi nhớ nhung sâu kín.
Mấy hôm nay, Tử Phong bận rất nhiều việc cô không thể ...

