Snack's 1967
WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 717

Nếu Như Yêu


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 13/06/16 21:44:03
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Nếu Như Yêu


anh, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy anh. Mỗi sáng thức dậy đều có thể nói một câu chào buổi sáng, mỗi buổi tối có thể nói câu chúc ngủ ngon. Tình yêu đôi khi không cần đòi hỏi quá nhiều mới gọi là tình yêu. Chỉ đơn giản được bên cạnh, nhìn thấy nhau mỗi ngày đã là hạnh phúc.

Khi Kiều Chinh tươm tất đi ra khỏi nhà tắm, Cảnh Phong đã ngồi ngay ngắn bên bàn ăn trong bếp đọc một tờ báo. Trước mặt anh chỉ có hai đĩa bánh mì ốp la và hai tách trà sữa đang bốc khói.

Thấy cô đi vào, anh gấp tờ báo lại nhìn cô nói:

- Anh chỉ có thể làm cái này thôi.

- Như vậy là được rồi – Kiều Chinh không giấu nổi ánh mắt hạnh phúc đáp.

- Em cần tẩm bổ nhiều, nhìn em xem, gầy đến như thế – Cảnh Phong nắm lấy cánh tay gầy guộc của cô mà không khỏi nhíu mày.

- Em biết rồi – Kiều Chinh gật đầu.

- Đừng đến trại trẻ nữa, chạy đi chạy lại nhiều thế, làm sao em có đủ sức khỏe – Anh nói – Em lại đang trong giai đoạn thi cử nên tập trung cho việc học.

Cô không đáp chỉ cúi đầu buồn bã ngầm chấp thuận yêu cầu của anh. Thấy cô có vẻ buồn, anh bèn hắng giọng nói.

- Em thích đi dạy học à?

Cô nghe anh hỏi thì hai mắt mở to nhìn anh vui vẻ gật đầu:

- Em rất thích mấy đứa trẻ đó, chúng rất ngoan.

Cảnh Phong giả vờ ăn bánh mì rồi buông một câu.

- Thi xong rồi hãy đến dạy chúng.

Kiều Chinh nghe xong hớn hở gật đầu:

- Em có thể học nấu ăn từ các sơ. Sau đó mỗi ngày em đều có thể nấu ăn cho anh, chúng ta sẽ giống như là…

Câu tiếp theo là: “vợ chồng mới cưới” bị cô nuốt vào trong bụng. Cô ngại ngùng cắm cúi ăn, cố gắng lắm mới không bị nghẹn nên vẻ mặt có chút nhăn nhó khó coi.

- Uống nước đi – Anh đẩy cốc trà trước mặt cô, cố nhịn cười.

Kiều Chinh cắn môi trừng mắt nhìn anh, sau đó đưa li trà lên uống hai ngụm lớn. Khi nhìn lại chiếc cốc trên tay mình, cô chợt nhận ra nó giống cái cốc mà dạo trước đi hội chợ cô đã nhìn thấy và muốn có.

- Cái này… – Cô đưa mắt nhìn anh, phát hiện ra cái cốc trên tay anh là một cặp với cái cốc trên tay cô.

- Chẳng phải em bảo rất thích hay sao? – Cảnh Phong nhìn cô yêu thương, lời nói rất bình thường thế nhưng Kiều Chinh lại thấy xúc động.

Cô mân mê chiếc cốc như một báu vật.

Tại quán nước, Long Sơn trầm xuống khi biết tin cô chuyển đến ở cùng Cảnh Phong.

- Hai người đã… – Giọng Long Sơn ngập ngừng.

Kiều Chinh lập tức hiểu ý, cô vội vàng giải thích:

- Không có. Lúc đó em bị sốt mê man, Cảnh Phong đưa em về nhà anh ấy. Em ở tạm đó trong phòng em gái anh ấy thôi.

Hai chân mày đang chau lại của Long Sơn giãn ra nhẹ nhõm, anh ân hận nói:

- Xin lỗi. Vì anh đang điều tra một vụ án nên không thể đến thăm em, không biết em bị bệnh, khiến em phải khổ sở như thế. May mà em không sao.

- Đâu thể trách anh được. Anh giúp em như thế là quá nhiều rồi, em không dám đòi hỏi gì thêm nữa…

Hai người ngồi trò chuyện thêm một lúc, Kiều Chinh mới từ biệt Long Sơn ra về. Cô vừa bước ra khỏi cửa quán thì phía bên kia đường, một người đàn ông đeo kính đen vất điếu thuốc hút dở trên tay mình xuống lòng đường, dùng mũi giày day day. Sau đó, ông ta bước đến gần Long Sơn đang đứng nhìn theo bóng Kiều Chinh.

- Chính cô bé đó làm cậu xém chút bỏ rơi nhiệm vụ đấy à?

- Là cô ấy.

- Xem ra cũng thuần khiết lắm. Cậu nói xem, cô ấy có biết những điều ba cô ấy làm không?

- Cô ấy không biết đâu – Long Sơn lắc đầu thiểu não – Nếu cô ấy biết, chỉ e cô ấy sẽ không còn thuần khiết như thế được nữa.
Nếu Như Yêu – Chương 21

Sự thật cay đắng

Trong phòng họp kín, ông Nghiêm hất mặt ra hiệu cho Năm Lục. Gã lập tức lấy ra từ trong túi áo một xâu chìa khóa thảy lên mặt bàn trước mắt Cảnh Phong. Cảnh Phong điềm tĩnh nhận lấy.

- Chìa khóa này chỉ có ba chùm. Ông chủ, tôi và cậu là người giữ nó. Cậu có hiểu ý của ông chủ không? – Năm Lục cao giọng hỏi.

Cảnh Phong nắm lấy chùm chìa khóa trong tay thật chặt, chùm chìa khóa mát lạnh. Anh run nhẹ. Cuối cùng anh cũng đã có được sự tin tưởng của ông ta. Cái ngày anh đưa ông ta vào tù không còn xa nữa, anh sẽ bắt ông ta nếm trải nỗi đau mà ba anh từng trải, nỗi đau mà mười mấy năm qua anh không bao giờ nguôi nghĩ về. Anh mỉm cười nói:

- Tôi sẽ không để ông chủ thất vọng.

Năm Lục khẽ gật đầu:

- Tốt lắm.

- Con bé thế nào rồi? – Ông Nghiêm đột ngột chuyển chủ đề.

- Cô ấy…

- Tôi biết nó đang ở nhà cậu.

Cảnh Phong không thể nói gì hơn ngoài việc thừa nhận. Anh thấy trong ánh mắt ông Nghiêm sự dịu dàng hiếm thấy, một ánh mắt tràn ngập tình yêu thương con cái, giống như ánh mắt anh từng nhìn thấy ở ba mình. Tay anh siết chặt chùm chìa khóa hơn.

- Chăm sóc nó giúp tôi, đừng để nó xảy ra chuyện gì, hãy bảo vệ nó như chính tính mạng của cậu.

Cảnh Phong lảo đảo bước vào nhà. Hôm nay anh uống rất nhiều, trong đầu chỉ luẩn quẩn suy nghĩ: anh đang tiến đến gần mục đích cuối cùng của mình rồi.

Cô ngồi trên ghế sô pha thấy vậy vội chạy đến đỡ anh, cả người anh đổ ập lên người cô.

- Cảnh Phong – Cô khẽ rên lên đau đớn.

Gương mặt Cảnh Phong gần sát gương mặt cô, anh chau mày, mắt khẽ nhíu lại như muốn nhìn kĩ người nhìn bên dưới mình là ai. Anh nhìn rõ gương mặt cô rồi, lại thấy cái nhăn mặt vì đau của cô liền đưa tay vuốt ve, ngón tay chạm vào những sợi lông mi cong cong trên đôi mắt đẹp của cô rồi kéo xuống gò má mịn màng, chạy thẳng đến cánh môi mềm. Hơi thở anh phả lên người cô, khẽ gọi:

- Kiều Chinh.

Tình cảnh này của họ khiến trái tim Kiều Chinh đập mạnh, nghe anh gọi tên mình cô càng run rẩy hơn.

- Nếu như ba em bị người ta hại chết, em có trả thù cho ông ấy không?

- …

- Em có hận kẻ đó không?

- …

- Vì sao em lại là con gái của kẻ đó… Nếu như em không phải con gái ông ta thì tốt quá.

Kiều Chinh ngơ ngác trước những câu hỏi dồn dập của anh, cô không hiểu vì sao anh lại hỏi cô những câu này, trong lòng cô chợt có linh cảm không yên. Cảnh Phong xưa nay ít khi nào uống say như thế. Chắc chắn phải có chuyện gì đó.

- Anh Phong, anh sao vậy, đã xảy ra chuyện gì?

Cô cố gắng đẩy Cảnh Phong ra khỏi người mình, lo lắng hỏi. Nhưng anh đã nắm hai cánh tay cô đưa lên cao, sau đó nhìn cô bằng ánh mắt trầm đục u mê, môi anh cúi xuống hôn lên môi cô.

Một cảm giác đau đớn bóp nghẹn trái tim cô. Cô bật khóc không thành tiếng, nước mắt lăn dài. Không phải vì nụ hôn mà vì những gì vừa hiện ra trong đầu cô. Phải rồi! Cô là con gái của Hoàng Sĩ Nghiêm. Ba cô có lí nào đã hại chết ba anh không?

Nước mắt cô vô tình chạm vào da anh, nóng hổi, khiến Cảnh Phong dừng lại, anh ngẩn người nhìn cô, trong lòng dậy lên chua xót:

- Xin lỗi! Anh quá lỗ mãng rồi – Giọng anh đầy hối hận.

Cô lắc đầu, cổ họng nghèn nghẹn. Cảnh Phong đứng lên đi vào phòng.

Sáng hôm sau, mẹ cô gọi điện thoại nói cô về nhà gấp. Giọng nói đứt quãng của bà làm cô hoảng sợ. Cô vừa về nhà đã chứng kiến cảnh bà Kim Xuân ngồi ủ dột trên ghế sô pha, đầu tóc rối bù, vẻ quý phái thanh lịch trước giờ của bà biến mất hoàn toàn. Đồ đạc trong nhà tan tành ngổn ngang. Không biết đã xảy ra chuyện gì, cô lao nhanh đến bên mẹ mình, lay nhẹ vai bà:

- Mẹ! Đã xảy ra chuyện gì vậy? Không phải nhà mình bị cướp chứ?

Mẹ cô ngồi im bất động không trả lời. Kiều Chinh đang định lay người bà lần nữa thì nhìn thấy một góc hình bị xé nát rơi bên cạnh bà, trong hình là nửa gương mặt của một cô gái trẻ. Tuy chỉ là nửa gương mặt thôi, nhưng cô vẫn có thể nhận ra người trong hình là ai.

Cô chết lặng nhìn mẹ mình, gương mặt bà trắng bệch. Kiều Chinh nhắm mắt, sự thật đau đớn mà cô cố giấu giếm cuối cùng cũng bị bóc trần. Kiều Chinh quay người tìm kiếm những mảnh hình vụn nát còn lại, từng tấm từng tấm khiến cô không đủ can đảm để nhìn tiếp nữa. Cô buông rơi mấy bức hình đó xuống, ôm lấy mẹ nghẹn ngào nói:

- Mẹ.

Bà Kim Xuân bật khóc, đau đớn buông lời oán trách:

- Con biết không?! Mẹ sống với ba con bao nhiêu năm nay, chưa từng có ý phản bội ông ấy dù chỉ một lần. Trước đây, lúc mẹ còn trẻ, có biết bao nhiêu người phải quỳ dưới chân mẹ mong mẹ đoái hoài. Vậy mà mẹ lại phải lòng ông ấy. Giờ ông ấy phản bội mẹ như thế. Con nói mẹ phải làm sao?

- Bây giờ ba đang ở đâu?

- Mẹ và ông ấy đã cãi nhau một trận. Ông ấy bỏ đi rồi – Bà Kim Xuân đau đớn đáp, sau đó bà nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ – Có phải con biết hết mọi chuyện rồi không nên con mới bỏ đi như thế?

- Con… – Cô bối rối không biết nói thế nào. Cô giấu giếm chẳng qua là muốn tốt ẹ mình, nhưng dường như đó không phải là giải phát tốt nhất.

- Mẹ không ngờ lại là con nhỏ đó, vậy mà chúng ta lại có lòng tốt cho nó ở nhờ, cho nó công việc. Không ngờ lòng tốt của chúng ta được đáp lại thế này đây.

- Mẹ, con xin lỗi – Kiều Chinh bật khóc nức nở – Là lỗi ở con, nếu con không đưa Cẩm Tú về nhà mình thì có lẽ mọi chuyện sẽ không như thế này đâu.

Bà Kim Xuân nghe cô khóc liền đưa tay lau đi dòng nước mắt đau đớn của mình:

- Mẹ từng nói với con, nếu một người đàn ông không còn yêu mình, thì cách tốt nhất thể hiện tình yêu là buông tay. Thật ra, đó chỉ là những lời nói suông thôi, có ai khi yêu mà có đủ dũng khí để buông tay bao giờ. Chỉ là bị bắt buộc phải buông tay thì mới có thể buông tay. Mọi chuyện không thể trách con được, một khi người đàn ông thay lòng thì dù không có người phụ nữ này cũng sẽ có người phụ nữ khác – Bà Kim Xuân lắc đầu nhìn Kiều Chinh rồi lau nước mắt cho cô, sau đó ăn năn nói – Vì chuyện này mà con phải bỏ nhà ra đi như vậy, nhìn con gầy hơn trước, mẹ đau lòng quá. Có phải bên ngoài rất vất vả không? Mẹ gọi điện thoại lên ngân hàng, họ nói con không hề rút tiền, vậy làm sao mà con có thể sống suốt thời gian qua, con đã ăn gì, làm gì? Chỉ trách mẹ không chịu để ý mới khiến con ra nông nỗi này.

- Mẹ đừng như vậy mà – Kiều Chinh xót xa nói – Con sống rất tốt, con thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều. Trước đây có nhiều việc con không thể làm được, nhưng bây giờ, con đã có thể tự làm được hết mọi chuyện.

- Nhưng mà… – Lòng dạ bà Kim Xuân đau như cắt trước lời nói của đứa con gái duy nhất.

- Mấy tấm hình này từ đâu mà mẹ có – Cô chợt hỏi mẹ.

- Mẹ không biết, lúc về mẹ đã thấy có bưu kiện gửi ình, xé ra xem thì nhìn thấy chúng. Mẹ liền gọi ba con về để chất vấn. Ông ấy thừa nhận tất cả – Bà Kim Xuân nằm vật xuống sô pha – Mẹ không thể chấp nhận sự phản bội này được, mẹ càng không thể đánh ghen được. Mẹ đã quyết định li hôn ba con rồi.

Một lúc sau, Kiều Chinh im lặng nhìn mẹ mình lên lầu chuẩn bị hành lí bởi hơn ai hết cô hiểu rõ quyết định của bà. Ngay lúc đó, điện thoại của Kiều Chinh reo lên, trên màn hình hiện rõ hai chữ Cẩm Tú.

Một cơn giận bùng nổ trong lòng cô, không ngờ Cẩm Tú lại dám gọi điện cho cô. Không cần nghĩ quá nhiều cũng biết những tấm hình kia do Cẩm Tú gửi đến. Ba cô luôn là người thận trọng, ngay cả ăn cơm ông cũng chọn nơi kín đáo để vào, làm thế nào có thể bị chụp những tấm hình như thế này, trừ khi Cẩm Tú là người chụp ảnh. Cô ta rõ ràng là cố ý, rõ ràng là có mục đích.

- Là mình – Cẩm Tú ngập ngừng mở lời.

- Tôi biết là cô – Giọng Kiều Chinh lạnh băng – Cô đang làm trò quỷ gì vậy? Giờ cô định chơi trò gì tiếp theo đây?

Giọng Cẩm Tú không được thoải mái lắm, hằn học nói:

- Cô muốn biết tôi chơi trò gì thì đến gặp tôi rồi sẽ biết. Bar Hot Music. Ngay bây giờ.

Nói xo...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3621 ngày trước)
» Cờ Lê Số 14 ( Đăng 3624 ngày trước)
» Nếu Như Yêu ( Đăng 3625 ngày trước)
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý