|
| Nếu Như Yêu» Xếp hạng: » Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn » Đăng lúc: 13/06/16 21:44:03 » Đăng bởi: Trung Hi » Chia Sẻ: |
Ba mươi phút sau, Kiều Chinh đến quán bar như đã hẹn. Đó là một quán bar vô cùng vắng vẻ, vắng vẻ đến khác thường. Vừa bước vào, cô đã thấy Cẩm Tú ngồi bên quầy bar, dáng vẻ kiêu sa trong bộ váy màu tím than đắt tiền. Đó cũng chính là bộ váy mà cô yêu thích nhất.
- Xin chào, không ngờ Chinh đến nhanh như vậy – Cẩm Tú cầm một chiếc li cao chứa thứ rượu màu đỏ lảo đảo đứng dậy bước đến bên Kiều Chinh, miệng cười ngọt. Cô đưa li ra trước mặt Kiều Chinh nói:
- Uống một chút chứ?
Mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi cô. Cô lùi lại, hất tay Cẩm Tú ra. Thấy Kiều Chinh né tránh, Cẩm Tú bật cười to, sau đó uống cạn li rượu rồi thẳng tay ném nó sang một bên, ánh mắt kì lạ dán lên người Kiều Chinh. Ánh mắt chẳng chút đe dọa, nhưng lại khiến Kiều Chinh thấy lạnh sống lưng.
- Ngạc nhiên vì thấy tôi uống rượu không? Biết vì sao bây giờ tôi thích uống rượu không?
Kiều Chinh không trả lời, Cẩm Tú bật cười chỉ vào cô nói:
- Là vì cô. Là vì ba cô.
- Ý cô là sao? Cô có tư cách gì mà nói những lời này – Kiều Chinh cười khẩy.
- Không có tư cách ư? Để tôi nói cho cô biết vì sao tôi có đủ tư cách – Cẩm Tú chua xót nói.
Thế nhưng sau đó Cẩm Tú im bặt, cô đưa hai tay vỗ mạnh vào nhau, miệng nhếch lên một nụ cười thâm hiểm. Một cảm giác đau đớn đến từ sau gáy, Kiều Chinh lập tức ngất xỉu.
- Dậy, dậy mau… – Một bàn tay tát tát vào má Kiều Chinh mấy cái khiến cô tỉnh dậy.
Kiều Chinh mơ màng mở mắt ra, trước mặt cô là một gương mặt đen nhẻm xấu tệ, hàm răng xỉn màu gớm ghiếc. Thấy cô tỉnh, hắn nham nhở cười:
- Người đẹp, tỉnh rồi sao?!
Bàn tay vừa tát cô vẫn đưa về phía cô, Kiều Chinh hoảng sợ đưa tay gạt ra. Cẩm Tú đang ngồi đó, vẫn đu đưa li rượu trong tay, nhưng lần này sắc mặt đã tươi tỉnh hơn nhiều.
- Cô bắt tôi đến đây làm gì? – Kiều Chinh trừng mắt nhìn Cẩm Tú oán giận.
Cẩm Tú giương đôi mắt kẻ chì sắc sảo nhìn cô.
- Chẳng phải cô muốn biết tôi chơi trò gì hay sao? Tôi đang cho cô xem đây.
Nói xong, Cẩm Tú hất đầu ra lệnh ấy tên đàn em vai u thịt bắp đang đứng khoanh tay bên cạnh:
- Dẫn cô ta đi. Gương mặt đó kiếm được bộn tiền đấy. Chúng mày phải cẩn thận một chút mới được.
Nói xong Cẩm Tú lạnh lùng đứng dậy bước đi.
Kiều Chinh nhìn theo bóng Cẩm Tú không chớp mắt. Chỉ sau vài tháng mà Cẩm Tú đã thay đổi quá nhiều, thay đổi gần như là một con người khác. Điều gì làm một con người thay đổi một cách đáng sợ như thế?! Đột nhiên cô thấy sợ hãi vô cùng.
Đám đàn em của Cẩm Tú dẫn Kiều Chinh đi ngang một hành lang có ánh đèn mờ ảo, những tiếng bước chân trên nền đá vang dội khô khốc. Ngay sau đó là một tiếng rền vang nhỏ cùng với ánh đèn màu hỗn loạn. Càng đi sâu vào trong tiếng nhạc càng chói chát, tiếng hò hét khắp nơi. Kiều Chinh phải cố gắng lắm mới giữ được bản thân không gục ngã. Nhưng khi đến trước một bức màn màu đen lớn, Cẩm Tú đẩy cô về phía trước. Cô sững sờ vì cảnh tượng trước mặt.
Đây là một câu lạc bộ thoát y. Trong bóng tối, giữa những tiếng thét ầm ĩ, cô nhìn thấy trên sàn mấy vũ công đang uốn éo trong những động tác gợi tình, khiêu khích. Những vũ công lắc lư thân người một cách uyển chuyển, lần lượt cởi đồ rồi tùy tiện quăng xuống bên dưới. Tiếng hò hét càng vang dội.
- Cởi tiếp đi, cởi tiếp đi… – Tất cả đều gào thét.
Trong ánh đèn mờ, khán giả bên dưới sôi sục, những gương mặt dâm cuồng đầy dục vọng tràn ngập khắp nơi, những thân hình uốn éo, xoay qua xoay lại.
- Thế nào? Có tuyệt không? – Cẩm Tú đứng sau lưng Kiều Chinh mỉm cười thích thú kề sát tai cô hỏi.
Kiều Chinh nhìn Cẩm Tú khinh bỉ:
- Ba tôi có biết cô như thế không?
- Ba cô? – Cẩm Tú kêu lên rồi sau đó bật cười lớn – Ha ha… ông ta chẳng những biết, mà còn rất rành nơi này.
- Cái gì? – Kiều Chinh kinh ngạc không tin vào tai mình. Cảm giác trong lòng như vụn vỡ. Ba cô, người đàn ông hiền lành mà cô luôn tôn thờ là thế này ư?
- Thế nào? Bất ngờ quá phải không? – Cẩm Tú càng cười lớn trước biểu hiện của Kiều Chinh, ánh mắt lộ vẻ đắc ý – Để Tú cho Chinh biết thêm một điều bí mật nữa nhé – Cẩm Tú kề tai Kiều Chinh nói nhỏ – Ông ta là ông chủ của nơi này đấy.
Đất trời như sụp đổ dưới chân Kiều Chinh, cô ngã rạp xuống đất. Bên tai bỗng thấy ồ ồ tiếng nhạc inh tai, cô như bị một tiếng sét đánh trúng, tan vỡ và bất động. Cẩm Tú vẫn không thôi cười, xoay người nói với bọn đàn em:
- Đưa cô ta về.
Kiều Chinh bị hai tên đàn em xốc đi nhưng cô cũng chẳng màng phản ứng lại nữa. Chúng ném cô nằm phịch xuống bộ sô pha đỏ. Nơi này không có tiếng nhạc, không có ánh đèn nhiều màu sắc, Kiều Chinh cảm thấy đỡ nghẹt thở hơn, hô hấp cũng dễ chịu hơn. Khi lấy lại bình tĩnh, cô mới ngồi dậy nhìn Cẩm Tú, ánh mắt nén giận nghiến răng hỏi:
- Bây giờ Tú muốn gì? Vì sao lại bắt mình đến đây?
- Chinh ghê tởm những thứ này? – Cẩm Tú không trả lời cô mà nghiêng đầu với thái độ thú vị hỏi.
- Đúng vậy – Kiều Chinh ném một câu hằn học.
- Ha ha… ghê tởm ư? Người sống bằng những đồng tiền kiếm từ những nơi như thế này mỗi ngày như Chinh mà lại cảm thấy ghê tởm nó à? – Cẩm Tú chế giễu. Một câu giễu như một nhát dao chém vào tim cô.
Cẩm Tú nói đúng.
- Sao hả? Sao không nói nữa đi – Thấy Kiều Chinh ngồi thẫn thờ bất động, Cẩm Tú đưa tay giữ lấy cằm nâng mặt cô lên hỏi.
Kiều Chinh khẽ lắc đầu để cằm mình thoát khỏi bàn tay được sơn vẽ rất đẹp của Cẩm Tú. Cô thấy cổ họng đắng nghét, mọi thứ với cô bỗng trở nên đáng sợ và không thể tin tưởng được, giống như vũ trụ vững vàng của cô bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn. Cô không ngăn được dòng nước mắt đau khổ của mình nhìn Cẩm Tú hỏi:
- Tại sao đối xử với mình như thế? Mình đã làm gì sai, làm gì có lỗi với Tú mà Tú lại phá hủy hạnh phúc gia đình mình như thế? Chúng ta là bạn mà.
Hai dòng nước mắt nóng hổi, mặn chát của Kiều Chinh rơi trên gương mặt đau khổ của cô, nếu như bất cứ ai nhìn thấy cũng không thể không thương cảm, chỉ tiếc rằng… nước mắt đối với chốn này chẳng có chút lay động nào.
- Ha ha… Chinh nghĩ mình không làm gì sai sao? Để mình nói cho Chinh biết, cái sai thứ nhất của Chinh chính là sinh ra làm con gái của Hoàng Sĩ Nghiêm, cái sai thứ hai của Chinh là quá ngây thơ đến nỗi ngu ngốc. Cái sai thứ ba của Chinh là dám cướp lấy Cảnh Phong của mình, người con trai duy nhất mình yêu.
- Chỉ vì Cảnh Phong sao? Sao Tú có thể vì một người đàn ông mà hủy hoại mình như thế?! – Kiều Chinh lắc đầu nức nở – Tú xinh đẹp, sau này sẽ còn rất nhiều người đàn ông tình nguyện chăm sóc cho Tú. Sao phải vì Cảnh Phong mà phá hoại gia đình mình? Mình không cướp Cảnh Phong, mình và anh ấy cùng yêu thương nhau.
- Yêu thương… ha ha… mình đã nói rồi, cái sai thứ hai của Chinh chính là Chinh quá ngây thơ.
Cẩm Tú cong đôi môi đỏ lên, khoanh tay nhìn Kiều Chinh cười nói:
- Chinh quá ngây thơ tin vào tình yêu, trong khi người ta chỉ muốn lợi dụng Chinh để tiếp cận ba Chinh, tiếp cận tên trùm giang hồ khét tiếng Hoàng Sĩ Nghiêm đấy.
Cẩm Tú cao giọng hơn khi nói tên ba cô ra, Kiều Chinh hơi tái mặt nhìn Cẩm Tú, cô đã nhận ra điều mà Cẩm Tú muốn nói, cô lẩm bẩm:
- Không thể nào? Không thể nào? Cô gạt tôi…
Kiều Chinh không tin Cảnh Phong đang lợi dụng cô để tiếp cận ba cô, cô ra sức lắc đầu phủ nhận.
- Tôi gạt cô, tôi cần gì gạt cô chứ? Ngay từ lúc bắt đầu, tôi chính là con cờ được đặt ở đó để tiếp cận cô.
Kiều Chinh trợn tròn mắt choáng váng không thể tin được, cô cảm thấy nghẹt thở, tai ù đi, đầu óc mơ hồ. Cô thật sự không dám tin cũng không muốn tin những lời Cẩm Tú nói. Hóa ra ngay từ đầu, Cẩm Tú và cô ngồi cùng một bàn, Cẩm Tú chủ động trò chuyện với cô, tâm sự với cô như một người bạn thân đều nằm trong kế hoạch tiếp cận cô của họ sao?!
- Cô có biết Cảnh Phong bỏ bao nhiêu tiền để cho tôi trở thành một sinh viên cùng lớp với cô không? Nhưng số tiền đó quả thật rất xứng đáng, bởi vì tôi đã tiếp cận được cô.
Cảm thấy mình vừa rơi xuống một miệng vực thẳm sâu không đáy, nhưng cô lại bật cười lớn, cô cười cho cái tình bạn mà cô đã trân trọng, để rồi đổi lấy cái kết cục này. Cô lạnh tanh nhìn Cẩm Tú khinh bỉ nói:
- Phải khen ngợi tài đóng kịch tài tình của cô mới đúng chứ.
- Đóng kịch, đúng vậy, đối với những người như tôi, nếu không đóng kịch gạt người làm sao lấy được lòng thương hại. Cô tưởng rằng chúng tôi muốn đóng kịch hay sao? – Giọng Cẩm Tú gầm nhẹ, ánh mắt đầy căm ghét – Một kẻ vừa sinh ra đã sống trong nhung lụa như cô thì hiểu gì về cuộc sống vất vả của chúng tôi? Cô không có tư cách khinh khi tôi.
Kiều Chinh trầm mặt, đúng là cô sung sướng hơn rất nhiều người, cô có thể tưởng tượng ra những cô gái như Cẩm Tú phải sống ra sao.
- Cô có biết, dù cực khổ thế nào, tôi vẫn cố giữ tôn nghiêm ình, cái tôn nghiêm trong tình cảnh như vừa rồi cô thấy đó, quả thật là khó giữ được – Giọng Cẩm Tú đượm buồn, cô im lặng một lúc như nhớ lại những ngày tháng tủi nhục của mình – Cái chúng tôi phải cố gắng lắm mới giữ lại được chính là đời con gái. Cảnh Phong đã cứu thoát tôi khỏi tay bọn người cuồng vọng đó, giúp đỡ và cưu mang tôi nên tôi yêu anh ấy, tôi muốn hiến dâng đời con gái mình cho anh ấy. Nhưng chính ba cô, chính lão già đó đã đoạt đi đời con gái của tôi – Cẩm Tú nhìn Kiều Chinh với ánh mắt căm hận cao độ như muốn giết chết cô.
Kiều Chinh há hốc miệng kinh ngạc.
- Cô nói dối… – Kiều Chinh yếu ớt nói.
- Nếu cô không tin có thể hỏi hắn, chính hắn đưa tôi đến đây và cho tôi uống li rượu có thuốc mê – Cẩm Tú chỉ tay vào mặt tên răng xỉn màu.
Hắn cười giả lả:
- Em chỉ làm theo lệnh mà thôi. Chị Tú xin đừng trách.
- Cô nghe rồi chứ? – Cẩm Tú nhìn Kiều Chinh nhếch môi hỏi – Người cha tốt đẹp của cô đấy.
Kiều Chinh run rẩy cố gắng hỏi:
- Vì sao? Vì sao các người muốn tiếp cận ba tôi? Vì tiền… hay là vì thù?
- Xem ra cô cũng không ngốc đến mức hết thuốc chữa – Cẩm Tú cười nhạt – Cô nói không sai, vì thù.
Kiều Chinh vốn muốn nhen nhóm trong lòng một tia hi vọng, nhưng giờ thì cô đã hoàn toàn tuyệt vọng rồi. Cô có thể mặc kệ mục đích anh tiếp cận cô vì tiền, chỉ cần hiện tại anh thật lòng yêu cô là được, cô sẵn sàng gạt bỏ mọi thứ sang một bên. Không ngờ anh tiếp cận cô là để trả thù, vậy thì giữa họ có điểm gì chung ngoài mối thù khắc cốt ghi tâm đó của anh?!
- Có phải ba tôi đã hại ba Cảnh Phong ở tù hay không? – Kiều Chinh dè dặt hỏi một câu.
- Cô nghĩ anh ấy còn mối thù nào nữa?!
Kiều Chinh nhắm mắt lại, cay đắng:
- Tóm lại cô bắt tôi đến đây làm gì? Chắc không phải chỉ là muốn tôi biết được những việc này thôi chứ? Các người đã làm gì ba tôi rồi?
- Giờ thì chưa đâu? Đến khi Cảnh Phong lấy được mọi thứ từ ba cô đã.
Kiều Chinh run lên, ngẫm nghĩ rồi cô bật cười lớn. Cẩm Tú sầm mặt khi nghe tiếng cười của Kiều Chinh, cô quát lên:
- Cô cười cái gì?
- Tôi cười vì cô đang ghen – Kiều Chinh bình thản nhìn Cẩm Tú đáp – Cô đang ghen tị vì tôi và Cảnh Phong đang sống cùng nhau đúng không? Vì vậy cô mới vội vã nói ra hết tất cả bí mật cho tôi nghe nhằm khiến tôi nghi kị Cảnh Phong mà rời xa anh ấy.
- Ha ha… cô nghĩ tôi đơn giản chỉ bắt cô đến đây để n...

