WapSite Giải Trí Đa Phương Tiện -ThuGian10s.Xtgem.Com
ShareCode
ĐỌC TRUYỆN
THỦ THUẬT

Đang xem: 1 | Lượt xem: 1754

Võ Lâm U Linh Ký


» Xếp hạng: 4.5 sao
» Đánh giá: 4.5/5,10 bình chọn
» Đăng lúc: 14/06/16 08:53:59
» Đăng bởi: Trung Hi
» Chia Sẻ:SMS Google Zing Facebook Twitter yahoo
↓↓

Võ Lâm U Linh Ký


ào để ở lại tổng đàn võ lâm. Xin chư vị thu hồi võ lâm lệnh kỳ và kim ấn để bầu minh chủ khác Đã bàn bạc từ trước nên Kiếm Tích thiền sư nói : – A di đà Phật! Hiện nay Quỷ giáo đã trở thành tai hoạ cho võ lâm, mong Giang thí chủ tạm giữ quyền minh chủ, chờ tiêu diệt xong họ trầm rồi sẽ bầu tân minh chủ. vệ Chuyển Luân cơ trí hơn người, lòng thầm nghi ngờ các phái bạch đạo bày kế hại chết Đàm Thương Túy, nên chẳng dại gì nhận lời. Vả lại lão có sẵn một chủ ý, liền cười mát đáp: – Lão phu đức bạc tài kém, chẳng dám đương trọng nhiệm! Nhưng mối thù giết nghĩa huynh thì lão phu chẳng quên. Phen này sẽ tập họp bằng hữu trả thù cho Đàm minh chủ, lúc ấy mong chư vị hỗ trợ cho ! Phương trượng chùa Thiếu Lâm đành nhận lại cờ ấn minh chủ, phân vân không biết làm gì để đối phó với cục diện này? ông là bậc cao tăng đắc đạo của thiền môn, nên kém cỏi trong những trò trí tra mưu mẹo ! Thần Thông Cái hiểu rõ tâm lý của vị sư già. liền phì cười: – Kẻ xuất gia chớ nuôi vọng niệm làm gì, gánh nặng này bọn lão phu sẽ đỡ hộ cho ! Thiền sư băng khuâng nói : – Lão nạp đang suy nghĩ về luồng ánh sang đáng sợ của Sầm giáo chủ! Thần Thông Cái gật gù: – Lão phu đã nhớ ra rồi, có lẽ vật ấy là Ma Quang Bảo Kính của Thái âm Đế Quân thời Bắc Tống. Tương truyền, mảnh pha lê tròn này nhỏ độ lọt lòng bàn tay, mặt trước lõm đều, khi được dồn chân khí vào thì phát ra một luồng sang chói lọi, khiến người đối diện loá mắt, không còn thấy đường để tránh đòn ! Thuần Chấn chân nhân thỏ dài: – Bảo Kính lợi hại như vậy thì còn ai địch lại họ Sầm nữa? Bang chủ Cái bang cười mát: – Vạn vật đều không thoát khỏi luật sinh khắc! Thái âm Đế Quân rốt cuộc đã chết dưới tay Côn Luân Kiếm Khách Văn Nhật Hành. HỌ Văn luyện được kinh công xúc địa thành thốn của vị địa tiên Tả Từ thời Tam Quốc nên né tránh Ma Quang rất dễ dàng! Chắc độc giả đều đã đọc qua Tam Quốc Chí, nhớ đoạn Tả Từ trêu ghẹo Tào Tháo? HỌ Tả là nhân vật có thực, được xếp vào hàng ngũ những vị địa tiên trong đạo giáo TỔ sư phái Cáp Tọa Sơn (núi Cáp Thọ, huyện Giang Thanh tỉnh Giang Tây) tên gọi là Cát Huyền, chính là học trò của Tả Từ. Đạo Hạnh chân nhân, chưởng môn phái Thanh Thành nhăn mặt: – Nhưng Côn Luân Kiếm Khách đột nhiên mất tích lúc tuổi mới ba mươi, mang theo cả tuyệt kỹ, ngay cả đệ tử Côn Luân cũng chẳng học được pho khinh công ấy Thần Thông Cái cười bí ẩn: – Vài tháng nữa lão phu sẽ cho chư vị một sự ngạc nhiên thú vị Đêm ấy bọn Dao Quang nghỉ lại ở huyện thành Đăng Phong. Sáng hôm sau họ khởi hành về Giang Tây, giữa tháng mười một thì đến Long HỔ Sơn, thuộc huyện Quí Kê. Đông qua. xuân đến, tòa Hiên Viên gia trang mới rộn rã niềm vui. Ngọc Đường mang thai đã hơn bảy tháng lại là song thai nên càng bội phần nặng nề uể oải Nhờ có Ngọc Thiền kề cận đỡ đần nên nàng cũng bớt vất vả. Dao Quang chuyên cần rèn luyện võ nghệ, không hề nghỉ một ngày nào. Ngoài kiếm thuật chàng đặc biệt chú ý đến khinh công, có lẽ để đối phó với Ma Quang Bảo Kính. Chàng rất tôn sừng Lư Sơn Tiên ông nên không tin rằng tuyệt học Khinh Yến Ngự Phong lại thua kém thân pháp Xúc Địa Thành Thốn. Tuy là đệ tử đạo gia nhưng Dao Quang thấm nhuần câu “quân tử cầu chư kỷ, tiểu nhân cầu chư nhân,” chàng không hề trông mong vào người khác hay vận may, mà trông chờ ở chính mình. Dao Quang tăng dần lượng chì cột ở hai chân, tập luyện cách rời vị trí từng đoạn ngắn. Sau ba tháng chàng có thể né tránh những trái táo mà Tà Kiếm ném trong khoảng cách một trượng. Nhưng Ma Quang có tốc độ của ánh chớp, liệu Dao Quang có thoát được hay không? Chủ nhân chăm chỉ thì thuộc hạ cũng chẳng dám chơi rong. Bọn Tà Kiếm Quỷ Đao, Thập Điện Diêm La cũng phải bở hơi tai ôn luyện. Chúng được Dao Quang dạy bảo tận tình nên thu được nhiều lợi ích. Gần giữa tháng hai, chim câu Cái bang bay về, Ngọc Thiền nhanh nhầu đọc cho cả nhà nghe, nội dung gồm những tin sau. Thứ nhất Quỷ giáo đã trụ lại ở núi Đông Bạch, xây dựng tổng đàn kiên cố, và giữ bản cung khai của Đường phu nhân đến

Thiếu Lâm Tự. Bà ta vạch trần lai lịch Giang Thượng Phong là Bách Biến Ma Quân, tố cáo mọi âm mưu của lão. Thứ hai, Yến Sơn Thần Y đã thành lập Giáng Ma hội, lấy Đàm gia trang ở Trường An làm trọng địa. Thế lực họ Giang rất hùng mạnh, gồm Đường gia trang, Thảy Ba phái, Lân Hỏa hội, hội chủ Giáng Ma hội là Đàm Diện Nhân, trưởng tử của Đàm minh chủ. Giang Thượng Phong cũng giữ chức quân sư, nhưng đặc biệt là vai trò hộ pháp lại thuộc về Tuấn Dương. Sau khi nhận được thư chất vấn của Thiếu Lâm Tự. Yến Sơn Thần Y đã gởi cho Kiếm Tích thiền sư bản phản cung của Đường phu nhân. Bà ta phủ nhận bản khai của Quỷ giáo, bảo rằng họ bị tra tấn bằng cực hình nên phải viết theo ý Sầm Thu Danh. Thứ ba, xuất phát từ việc Quỷ giáo và Giáng Ma hội đua nhau bành trướng lực lượng, cùng các phái bạch đạo tạo thành thế chân vạc. Thiếu Lâm Tự đã phát võ lâm thiếp, mời hào kiệt bốn phương về dự đại hội bầu minh chủ vào ngày rằm tháng tám năm nay. Gần giữa tháng ba, Ngọc Đường lâm bồn, sinh ra hai nam hài kháu khỉnh, đúng như lời tiên đoán của giáo chủ Thiên Sư giáo Phó Kỳ Khâm. Đứa ra trước được đặt tên là Hiên Viên Thái, đứa thứ hai được đặt tên là Phó Kiêm Duệ. Duệ nhi sau này sẽ nối dõi nghiệp nhà họ Phó, làm giáo chủ Thiên Sư giáo Long Hổ Sơn mở đại yến ăn mừng, lập đàn tạ ơn trời đất . Đạo quán trên cả nước đều được báo tin và họ đã gởi lễ vật về mừng phó giáo chủ. Vài ngày sau đó, có một người khách đến Hiên Viên gia trang ở Long Hổ Sơn, xin được bái kiến Lư Sơn Kỳ Hiệp. Tuy có tư dinh cạnh Thượng Thanh cung trên sườn núi, nhưng sáng nào giáo chủ Thiên Sư giáo cũng xuống dùng điểm tâm với vợ chồng Dao Quang. Nhất là khi có cháu ngoại. Phó Kỳ Khâm hầu như ở luôn trong Hiên Viên gia trang. Do vậy, lúc khách vào thì ông cũng có mặt, đang cùng Sưu Mệnh Thần, Dao Quang, Thần Bút Lực Sĩ uống trà. Người khách lạ mặt này không đưa bái thiếp cũng chẳng báo danh, chỉ xưng với bọn gác cổng rằng mình họ Hoắc. Khách tuổi độ gần năm mươi thân hình nhỏ bé, mặt tròn không râu, đủ tướng ngũ tiểu, và cặp mắt láo liên đầy vẻ xảo quyệt, y phục lão bằng gấm Hồ Châu, toàn bộ màu đen. Thần Bút Lực Sĩ nhận ra lai lịch lập tức gọi lớn:

- Hoắc Bất Nghi! Ngươi còn dám dẫn xác đến đây nữa sao?

Thì ra khách là Vạn Gia Táo Quân kẻ đã bán tin tức về lông Hỏa Hồ Ly, khiến Toàn Phong Tiêu cục phải một phen khốn đốn. Họ Hoắc cũng bối rối khi gặp Thần Bút ở chốn này, lão ngượng ngùng vòng tay:

- Tiểu diệt bái kiến sư thúc!

Thần Bút Lực Sĩ là bạn thân giao của Qui Hạc chân nhân, sư phụ của Hoắc Bất Nghi, nên họ Hoắc phải xưng hô như vậy. Vạn Gia Táo Quân lại vái chào những người còn lại, Dao Quang từ tốn nói :

- Mời túc hạ an toạ!

Chờ khách nhấp xong hớp trà. chàng hỏi tiếp:

- Chẳng hay Hoắc túc hạ đến đây có việc chi chỉ giáo?

Thấy Dao Quang không hề nhắc đến chuyện cũ.

Vạn gia táo quân thầm khâm phục là người rộng lượng. Lão vui vẻ nói:

- Tại hạ đang nắm trong tay một bí mật trọng đại, ai biết được sẽ là người diễm phúc nhất trong thiên hạ. Xét rằng võ lâm đương đại, chỉ có mình công tử là tài năng đức độ, nên tại hạ đến để thương lượng.

Thần Bút cười nhạt:

- Lão phu chỉ sợ ngươi đã rao bán khắp nơi rồi mới đến đây!

Hoắc Bất Nghi biến sắc biện bạch: -

Sư thúc chớ nói oan cho tiểu diệt! Quả thực là tin này chưa hề lọt qua cửa miệng tiểu diệt! Trước mặt sư thúc làm sao tiểu diệt dám lộng ngôn !

Dao Quang mỉm cười:

- Khổng gia có câu “quân tử vấn họa bất vấn phúc.” Tại hạ kém đức chẳng dám mong hưởng thụ lợi lớn phiền túc hạ để cho người khác.

Vạn Gia Táo Quân tái mặt nói lấp lửng:

- Chẳng lẽ công tử lại không muốn biết vị trí của Vạn Thư Cung?

Cả bàn choáng váng vì tầm quan trọng của tin tức, nhìn nhau dò hỏi. Thiên Sư giáo chủ gật gù:

- Thế ngươi đòi giá bao nhiêu?

Hoắc Bất Nghi đắc ý đáp:

- Vãn bổi chỉ dám xin ba ngàn lượng vàng để dưỡng già mà thôi.

Thần Bút nhảy dựng:

- Con bà ngươi, làm gì mà có cái giá cắt cổ ấy!

Họ Hoắc bị chỉnh không dám giận, chỉ gãi đầu ấp úng:

- Sư thúc thông cảm cho! Tiểu diệt có đến sáu mụ vợ, và hai mươi bốn đứa con nheo nhóc, đành phải làm một cú lớn rồi giải nghệ. Lần này tiểu diệt rình rập cực khổ suốt một tháng ròng, xém chết mấy lần, nên không thể lấy giá rẻ được !

Vẻ mặt lão rất khổ sở khiến Ngọc Thiền bật cười khúc khích:

- Túc hạ không sợ đoản thọ sao mà lại đa mang đến sáu vợ?

Nàng mang trà mới lên tiếp khách nên có mặt trong bàn. Thần Bút nhăn mặt:

- Lão phu không ngờ ngươi là kẻ háo sắc như vậy?

Hoắc Bất Nghi rầu rĩ xua tay:

- Sư thúc chớ hiểu lầm! Tiểu diệt vì xui xẻo nên mới sa vào vòng kiềm kẹp của sáu mụ la sát kia! Mười lăm năm trước, tiểu diệt rình mò ở Trình gia trang ở thành Kim Lăng, bị Trình trang chủ tóm được. Lão không đánh đập, không giải lên quan mà chỉ bắt tiểu diệt thành hôn với sáu cô em gái ế chồng, xấu như dạ xoa. Thế là từ đó đến nay, tiểu diệt phải làm cật lực như trâu bò để nuôi dưỡng đám vợ hung dữ. Khổ nỗi họ lại mắn đẻ như gà khiến tiểu diệt càng thêm khốn đốn!

Ngọc Thiền ôm bụng cười như nắc nẻ, làm đám nam nhân cũng không nín nổi. Sưu Mệnh Thần ngồi cạnh Dao Quang, kề tai thì thầm rồi lên tiếng:

- Cái giá ba ngàn lượng vàng không phải là thấp, nhưng Hiên Viên gia trang cũng đã điều tra, chỉ vài ngày nữa là có kết quả. Do đó chúng ta sẽ khấu trừ đi những gì mà bổn trang đã biết, ý túc hạ thế nào?

Tự ái nghề nghiệp nổi lên. Hoắc Bất Nghi hậm hực:

- Tôn giá chỉ khéo dọa người. Tại hạ không tin chư vị lại có chút manh mối gì về địa điểm của Vạn Thư Cung.

Từ Giang Hán mỉm cười:

- Vậy thì lão phu sẽ chứng minh từng điểm một. Mỗi cái gật đầu của các hạ sẽ trị giá năm trăm lượng hoàng kim.

Vạn Gia Táo Quân ngạo nghễ thách thức:

- Được, tôn giá cứ hỏi.

Từ lão nghiêm giọng:

- Phải chăng các hạ lấy tin này ở thiên hạ đệ nhất trang ở Trường An?

Hoắc Bất Nghi chết điếng, đứt ruột vì tiếc năm trăm lượng vàng nhưng vẫn phải gật đầu.

Sưu Mệnh Thần giáng thêm búa thứ hai :

- Phải chăng Vạn Thư Cung ở trên đất Tứ Xuyên?

Mặt họ Hoắc xám ngoét, má trái giật liên hồi, nghiến răng gật đầu rồi xua tay:

- Thôi được ! Tại hạ xin báo tin này với giá hai ngàn lượng!

Dao Quang nhìn lão chăm chú, cau mày nghĩ ngợi rồi hỏi nhỏ Thần Bút:

- Hạ lão bá! Năm trước lúc gặp Bất Nghi ở Lương Sơn Bạc. Lão bá có thấy mặt ông ta giật liên hồi thế kia không?

- Lão phu nhớ rõ là không!

Dao Quang quay sang nói với Vạn Gia Táo Quân :

- Hình như lúc xâm nhập Đàm gia trang, túc hạ đã ẩn nấp trong bụi hoa và bị gai đâm chảy máu. Họ Hoắc cười mát:

- Chuyện vớ vẩn ấy mà công tử cũng đem ra để gài tại hạ sao?

Dao Quang hờ hững đáp:

- Câu hỏi này không tính tiền! Vả lại các hạ đã sắp chết đến nơi rồi còn tham gia làm gì nữa! Hoắc Bất Nghi hoang mang lo sợ ấp úng hỏi:

- Sao công tử lại rủa tại hạ?

Dao Quang chỉnh sắc:

- Năm ngoái, tại hạ đến Đàm gia trang dự lễ thượng thọ, nhận ra trong vườn có trồng những bụi Tam Nguyệt Quỳnh Hoa của đất Miêu Cương. Loài hoa này thân có gai nhỏ, mang một chất độc rất quái dị, chỉ sau ba tháng sẽ làm tê liệt toàn bộ kinh mạch nạn nhân . Có lẽ mấy năm trước, chính bản thân Đàm minh chủ đã vô tình bị loại gai độc này đâm vào tay nên lão mới phải liệt giường!

Vạn Gia Táo Quân nghe tứ chi nhũn cả ra. Lão đứng lên vái lia lịa. Mếu máo khẩn cầu:

- Quả đúng là tại hạ ...

Từ Khóa
Bình Luận Góp Ý

↑↑ Cùng chuyên mục
» ( Đăng 3251 ngày trước)
» Đại Mạc Đao ( Đăng 3252 ngày trước)
» Hồi Tâm Chưởng ( Đăng 3252 ngày trước)
» Võ Lâm U Linh Ký ( Đăng 3252 ngày trước)
» Gươm Đàn Nửa Gánh ( Đăng 3252 ngày trước)
Trang:12»
Bài viết ngẫu nhiên
XtGem.com
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ.
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý